⬅ Trước Tiếp ➡
 
“Dì, đều là lỗi của cháu.” Thẩm Mộng Cầm giả vờ đáng thương, cố gắng lấy lòng Dương Vân: “Cháu không nên chơi bời với người khác mà bỏ mặc Tần Tang.''
 
''Cũng bởi vì chút chuyện như vậy, con cũng không cần tức giận quá như vậy?’’ Ở trong mắt Dương Vân, đây là chuyện trẻ con giận dỗi, không có gì phải tức giận, vì vậy bà khuyên nhủ Tần Tang: "A Tang, Mộng Cầm đứa bé này tốt biết bao, con phải học tập con bé cho tốt."
 
Tần Tang hừ một tiếng, xông vào nhà bếp - xem ra thời gian ngắn không có cách nào phủi sạch quan hệ với Thẩm Mộng Cầm, đành phải chịu đựng một thời gian, sớm muộn gì cũng sẽ nảy sinh mâu thuẫn, nếu không có mâu thuẫn thì sẽ tạo ra mâu thuẫn. Tần Tang không tin mình không thể giải quyết được Thẩm Mộng Cầm!
 
Dương Vân an ủi Thẩm Mộng Cầm vài câu, lại thuyết phục nói chuyện cẩn thận với Tần Tang, thấy đối phương gật đầu mới yên tâm đi vào nhà.
 
thấy rõ người mà thôi
 
Thẩm Mộng Cầm đi theo Tần Tang vào bếp, ánh mắt cô ta dừng lại ở thức ăn trên bếp: "Đây là những thứ cậu muốn bán vào buổi tối sao?"
 
''Ừ.'' Kiếp trước mặc dù trôi qua khó khăn nhưng cũng may Tần Tang cảm thấy hứng thú, những người bạn tù đều là những kẻ tham ăn, các cô thường xuyên thảo luận món ăn đặc sắc trời nam đất bắc, cô cảm thấy làm đồ ăn có thể thả lỏng tâm trạng, tự tay mình chế biến những món ăn ngon vẫn rất có cảm giác thành tựu.
 
Lúc này, Tần Tang nhìn Thẩm Mộng Cầm, không biết nghĩ đến điều gì, khóe miệng chậm rãi cong lên, vốn còn muốn khách khí một chút, nhưng hiện tại xem ra dường như không cần nữa.
 
Thẩm Mộng Cầm nhìn cô cười cảm thấy hơi kỳ lạ, chẳng lẽ hôm nay cô ta mặc rất kỳ quái? Thẩm Mộng Cầm sờ sờ mặt mình: “Có dính gì trên mặt tớ sao?”
 
“Không có gì, hôm nay cậu ăn mặc rất đẹp.” Tần Tang chớp chớp mắt, ra vẻ vô hại, sau đó bắt đầu thu dọn đồ đạc trên bàn lại, hai người giống như lại trở về ngày trước.
 
Thẩm Mộng Cầm mỉm cười, có chút chột dạ, nhưng vẫn hưởng thụ lời khen, cô ta sờ sờ bím tóc trên vai mình “Tần Tang, có cần tớ giúp một tay không?”
 
Thấy Tần Tang không nói lời nào, Thẩm Mộng Cầm liền là sợ cô từ chối, xoa xoa tay nói: "Gần đây tớ không có việc gì, đúng lúc có thể giúp cậu."
 
"Không cần." Tần Tang đặt bát đĩa đã qua sử dụng vào chậu sắt lớn, chuẩn bị lấy nước.
 
"Cậu còn trách tớ đúng không? Tớ không có ý gì khác, coi như bồi tội cho cậu." Thẩm Mộng Cầm ở nhà cũng làm việc nhà, hôm qua cô ta xem đồ ăn Tần Tang cho Kỷ Nham, chính là muốn nhìn một chút Kỷ Nham rốt cuộc thích ăn cái gì, sau này có thể gãi đúng chỗ ngứa.
 
Có câu muốn lấy lòng đàn ông thì trước tiên phải lấy được dạ dày của anh ta, để đạt được mục đích của mình, Thẩm Mộng Cầm sẽ không bao giờ bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào.
 
Tần Tang đi ngang qua cô ta, nhấc thùng đổ nước vào bồn rửa, Thẩm Mộng Cầm thấy vậy, vội vàng chộp lấy ruột dưa bên cạnh cô: "Tớ thật sự muốn giúp cậu, cậu đã nhiều việc như vậy, một người chắc chắn không làm hết được.”
 
“Mộng Cầm, ở đây không cần cậu giúp.” Tần Tang thấy cô ta chuẩn bị rửa bát, cũng không ngăn cản, cô ta để đồ ăn vặt cần bán vào giỏ rồi gói lại, cô ta đến giúp đỡ? Quấy rối còn tạm được?
 
“Cậu xem cậu đang không chịu tha thứ cho tớ.” Thẩm Mộng Cầm nói xong, cúi đầu, dường như rất tủi thân: “Tần Tang, chúng ta từ khi gặp mặt đã là bạn tốt, sao bây giờ đột nhiên thay đổi?''
 
Lại còn nói cô thay đổi? Cô chỉ nhìn rõ người mà thôi... Tần Tang nói: "Nếu như tớ thật sự không tha thứ cho cậu, cậu có làm gì tớ cũng sẽ không tha thứ cho cậu, biết không?"
 
"Tần Tang, cậu nói như vậy là có ý gì?" Cô ta nghe có chút cổ quái.
 
“Cậu không hiểu ý tớ sao?” Tần Tang vốn chỉ muốn nói mình sẽ không bao giờ tha thứ cho Thẩm Mộng Cầm, nhưng bây giờ cô ấy nói điều này, chẳng khác nào xích mích với Thẩm Mộng Cầm, vậy người phụ nữ kia nhất định sẽ đối phó với cô ấy, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, cô không muốn chọc vào phiền toái này.
 
“Ý của tớ là cậu đã suy nghĩ quá rồi, biết không?”
 
“Tớ biết.” Thẩm Mộng Cầm thấy giọng điệu của cô dịu đi, còn tưởng rằng Tần Tang đã tha thứ cho cô ta, cho nên trong lòng vui mừng khôn xiết. Vì có thể tiếp tục ở bên làm bạn với Tần Tang, cô ta không tin mình không có cơ hội chia cắt hai người.
 
Sau khi rửa bát xong, Thẩm Mộng Cầm bày tỏ rất muốn cùng Tần Tang đi thôn Hạ Thủy, khi Tần Tang ra ngoài đang nghĩ làm thế nào để từ chối, thì nhìn thấy một bóng người màu xanh lục đang dựa vào tường, phát hiện người tới là Kỷ Nham, cô ấy xách giỏ đi tới, Thẩm Mộng Cầm ở phía sau cô ấy mỉm cười cũng đi theo.
 
Lúc cô ta đến tìm Tần Tang, nhìn thấy Kỷ Nham đang đứng trước cửa nhà họ Tần, cô ta cố ý đi chậm lại, đi đến trước mặt anh, đáng tiếc đối phương hình như không nhìn thấy cô ta, cho nên Thẩm Mộng Cầm dừng lại chào hỏi một tiếng: "Thật trùng hợp, anh cũng ở đây, hôm qua tôi còn chưa nói cảm ơn." "
 
''Không cần."
 
Kết quả, đối phương chỉ lạnh lùng nói với cô ta hai chữ, liền không nhìn cô ta nữa, Thỉnh thoảng liếc nhìn cửa nhà Tần Tang, Thẩm Mộng Cầm chỉ có thể cười với anh: "Anh đang tìm Tần Tang sao? Có muốn tôi vào gọi cô ấy không?"
⬅ Trước Tiếp ➡