⬅ Trước Tiếp ➡
 
Tần Tang vừa mới dứt lời, bánh xe vẫn đâm vào ô gà. Thẩm Mộng Cầm không thể chịu đựng được, cuối cùng nhảy xuống khi chiếc xe đang xóc nảy dữ dội, chân cô tiếp đất vững vàng, Tần Tang dừng lại nhìn thấy, cũng không giống như chân người bị thương, cô sớm biết -- sớm không trẹo muộn không trẹo, hết lần này tới lần khác trùng hợp như vậy, cứ trẹo trước mặt Kỷ Nham.
 
Tần Tang đạp xe đi tới: "Mộng Cầm, cậu xuống dưới làm gì? Sắp tới nhà cậu rồi."
 
''Tớ, chân của tớ hình như không sao, cậu xem." Thẩm Mộng Cầm thử chạy hai bước cho Tần Tang nhìn kết quả hình như kéo tới máu ứ đọng trên mông, khẽ cau mày.
 
Tần Tang nhìn vẻ mặt méo xệch của cô ta, vẫn lo lắng: "Tớ nhìn không giống không có chuyện gì, nếu không cậu lên xe đi."
 
"Không, không, tớ thực sự không sao." Cố nén xúc động muốn xoa mông, bước chân Thẩm Mộng Cầm hơi mất tự nhiên trở về nhà, tức giận đóng sầm cửa lại. Vợ chồng Thẩm Xuân Lai và Trương Lệ còn tưởng rằng con gái mình làm sao, sau khi gõ cửa chỉ nhận được một câu "Không sao đâu" nên bọn họ mặc kệ.
 
Trong lòng Thẩm Mộng Cầm càng nghĩ càng uất ức, gia đình không quan tâm đến cô ta chút nào, vẻ mặt chôn trong vòng tay của cô ta ngày càng trở nên u ám - hạnh phúc của chính mình chỉ có thể tự mình giành lấy, cô ta xoa chút thuốc vào chỗ bị thương, sau đó ra ngoài.
 
Khi Tần Tang đến, Kỷ Nham đã ở đó, cô vẫn nghĩ rằng mình đi xe đạp nhanh hơn có thể đuổi kịp anh trên đường, nhưng không nghĩ tới Kỷ Nham đi bộ nhanh hơn.
 
Kỷ Nham nhận lấy chiếc xe đạp hỏi: "Thế nào?" Điều anh ấy hỏi không phải là Thẩm Mộng Cầm thế nào, mà là cảm giác đi xe đạp như thế nào, bởi vì Tần Tang vừa rồi nói với anh ấy rằng cô ấy đã không đi xe đạp trong một thời gian dài, cũng muốn đích thân đưa Mộng Cầm về, Kỷ Nham mới đồng ý để cô ấy đi một lúc.
 
Tần Tang nâng giỏ của cô lên: "Rất tốt, ngồi ở phía sau có lẽ không tốt lắm, Mộng Cầm ngồi nửa đường đã tự về."
 
"Ừ." Kỷ Nham như có điều suy nghĩ gật đầu.
 
Sau đó, Kỷ Nham lấy cớ còn có việc, đạp xe đi, Tần Tang cũng đi, dù sao bây giờ còn chưa kết hôn, cũng có cuộc sống của riêng mình, hiện tại dính thật chặt ngược lại mới kỳ quái.
 
Hôm nay Tần Tang làm một ít đồ ăn vặt, nhưng vẫn bán rất chạy: "Tiểu Lôi Phong" kia lại tới, chính là đứa nhỏ hôm qua mua đồ, trong lòng Tần Tang đặt biệt danh cho cậu, làm việc tốt không lưu danh, không phải là Tiểu Lôi Phong thì là gì.
 
Phía dưới của cô
 
Sau đó, khi Kỷ Nham đến đón Tần Tang, Tần Tang nhìn thấy băng ghế sau được bọc bằng vải, cô cảm thấy ấm áp có cảm giác thành tựu khi ngồi trên đó: ''Chỗ này về sau cũng chỉ có tôi ngồi?''
 
"Không nhất định.'' Kỷ Nham suy nghĩ một chút, hình như nghĩ tới cái gì, đạp mạnh hơn.
 
“Vậy anh muốn cho ai ngồi?” Tần Tang cả kinh, anh nói vậy là có ý gì!
 
Xe đột nhiên dừng lại, Tần Tang nhảy xuống xe, trên mặt viết rõ ràng "Nếu không nói rõ ràng, chúng ta sẽ không xong", sau đó cô nghe thấy Kỷ Nham nói: "Đợi vài năm nữa, có lẽ sẽ có một đứa nhỏ muốn ngồi."
 
Khi cô ý thức được anh đang nói cái gì, Tần Tang suýt chút nữa không đi lên, cô chỉ có thể gắng gượng đáp: "Ai hỏi anh cái này!"
 
"Còn muốn ngồi không?" Kỷ Nham nhìn thấy vẻ mặt tức giận của cô, thực sự cảm thấy rất đáng yêu.
 
Nhìn bóng lưng dày rộng trước mặt mình, Tần Tang lại có xúc động muốn dựa vào, nhưng cũng chỉ nhất thời thôi, dù sao trong lòng cô cũng đã mấy chục tuổi rồi, cho nên làm chuyện này rất không tự nhiên.
 
Với sự giúp đỡ của Chu Vận Thu, khi Tần Tang trở về nhà, cô liền phát hiện chỉ riêng tiền kiếm được gấp đôi số tiền ngày hôm qua, cũng không biết việc bán hàng thế nào rồi, cô nóng lòng muốn đến đó vào ngày mai.
 
Ngày hôm sau, Thẩm Mộng Cầm lại tới, còn khá sớm, Tần Tang thấy cô ta thắt bím, ăn mặc chỉnh tề, liền cười nói: "Mộng Cầm, phía dưới cậu không còn đau nữa chứ?
 
Chân của cô ta cũng không phải thật sự bị thương, vết thương ở trên mông Tần Tang cũng không thể vạch trần, cho nên cô cũng không biết nên hỏi gì, tình cờ mông và chân ở dưới người, sau đó cô nhìn thấy vẻ mặt Thẩm Mộng Cầm đông cứng lại.
 
Cái gì gọi là phía dưới không đau? Tần Tang lại có thể dùng từ để làm nhục nhã cô ta hơn không! Thẩm Mộng Cầm nghiến răng, vì tiếp cận Kỷ Nham, cô ta chỉ có thể giả vờ như không nghe thấy: "Ha ha, tớ không yếu ớt như vậy."
 
"Ồ." Tần Tang nhướng mày: ''Cậu qua đây là có chuyện gì vậy?"
 
"Tớ đã nói là tớ muốn tới giúp cậu, vừa rồi lúc tới tớ gặp dì. Tớ đã nói với dì là tớ đến đây để giúp cậu." Thẩm Mộng Cầm tình chờ đợi con đường duy nhất Dương Vân phải đi qua, cô ta nói ra lời này, Tần Tang đuổi cô ta đi liền quá đáng rồi.
 
"Ồ? Công việc gì cậu cũng có thể làm được?" Nhìn thấy sự tự tin của Thẩm Mộng Cầm, đôi mắt của Tần Tang sáng lên, như thể nhìn thấy viện binh - nếu đã khăng khăng đưa đến tận cửa, cậy thì tôi không còn cách nào khác ngoài việc để cho cô biết khó mà lui.
⬅ Trước Tiếp ➡