“Được!” Chu Vận Thu nghe xong thì vội vàng gật đầu. Cũng không biết vì cái gì mà cô ấy đột nhiên cảm thấy cô gái nhỏ này rất có thể là quý nhân của cô ấy.
“Bây giờ tôi sẽ nói với cô về món ăn vặt hôm nay, cô phải nhớ kỹ, đến lúc bán thì đừng bán lung tung!” Sau khi giới thiệu xong, Tần Tang nói về giá cả của từng món, đồng thời nhấn mạnh dặn dò Chu Vận Thu: “Chúng ta sẽ không hạ giá, cũng không được tùy tiện nâng giá lên, nếu không sau đó người mua sẽ không vui.”
Sau đó, Tần Tang còn liệt kê một danh sách cho cô ấy: “Chủ yếu nhất vẫn phải ghi nhớ dựa vào đầu của mình, đây chỉ là đề phòng rủi ro mà thôi.” Dù sao thời đại này còn chưa có món đồ tiện lợi như điện thoại di động, nếu Chu Vận Thu thật sự quên mất thì đi đâu tìm người để hỏi?
“Tôi chắc chắn sẽ ghi nhớ.” Chu Vận Thu nắm chặt danh sách trong tay mình, đột nhiên cô ấy cảm thấy bản thân mình rất xúc động, cô gái trước mặt này nhìn bề ngoài thì có vẻ như còn nhỏ nhưng làm chuyện gì cũng chuẩn bị chu đáo, thật sự khiến người ta yên tâm, đến hiện tại họ cũng chỉ gặp nhau mấy lần nhưng cô gái nhỏ này có thể sắp xếp tốt ở mọi mặt.
“Vậy tôi giao đồ lại cho cô.” Hôm nay Tần Tang làm khá nhiều loại bánh, ngoại trừ bánh khoai tây ra, cô còn dùng một số nguyên liệu còn thừa làm vòng hành tây, khoai tây chiên với muối tiêu. Nếu như thuận lợi thì ngày kế tiếp cô sẽ có được lợi nhuận, cộng thêm buổi tối cô sẽ đến sân khấu kịch bên kia bán thêm, cũng có thể kiếm được không ít lời. Nếu làm ăn tốt, chia tiền cho Chu Vận Thu xong thì một ngày cô cũng có thể kiếm được năm sáu mươi đồng, đã quá tốt rồi.
“Cô yên tâm đi!” Chu Vận Thu tràn đầy tự tin, cô ấy vui vẻ gật đầu. Nếu có thể bán hết những món này, cô ấy có thể kiếm được không ít tiền.
“Vậy hợp tác vui vẻ nhé!” Tần Tang nở nụ cười, sau đó đưa tay phải ra.
“Hợp tác vui vẻ!” Khi Chu Vận Thu nắm chặt bàn tay khéo léo kia, cả người cô ấy giống như rất kích động. Chu Vận Thu cảm thấy nếu đối phương đã tin tưởng mình như vậy thì cô ấy nhất định sẽ không phụ lòng kỳ vọng của đối phương.
Đương nhiên Tần Tang cũng không sợ cô ấy sẽ lật lọng, hợp đồng là một chuyện, cách làm mấy món này cũng chỉ có một mình cô biết, ước chừng có thể bán được bao nhiêu tiền trong lòng cô cũng đã có thể nắm được. Nếu Chu Vận Thu muốn làm chuyện mờ ám gì thì Tần Tang cũng có thể phát hiện ra được.
Lúc đi về Tần Tang mua thêm một ít nguyên liệu nấu ăn, buổi chiều cô sẽ làm xong đồ ăn vặt để buổi tối có thể mang đi bán. Bởi bì bánh bao chỉ có phản hồi không tệ nên Tần Tang lại làm thêm một ít, còn làm thêm một số món mới. Dương Vân vừa về đến đã nhìn thấy hình ảnh Tần Tang một mình bận rộn trong bếp.
Bà không nhịn được phải nhắc nhở: “Con cũng đừng liều mạng kiếm tiền như vậy! Cẩn thận kẻo sức khỏe không chịu nổi.”
“Mẹ, dáng người con gái của mẹ tuy không được cao lớn nhưng con rất mạnh.” Tần Tang vừa nói vừa vớt bánh quẩy thừng ra, sau khi để cho bánh được ráo dầu, nhân lúc bánh còn đang nóng thì lăn qua một lớp đường phấn. Bánh quẩy thừng giòn màu vàng rực kết hợp với đường phấn trắng như tuyết trông cực kỳ ngon: “Mẹ có muốn nếm thử bánh quẩy thừng con mới nghiên cứu ra không?”
“Bánh quẩy thừng này sao lại to như vậy?” Dương Vân nhìn bánh quẩy thừng trước mặt mình hơi khác, bà vô cùng ngạc nhiên hỏi.
Trước kia họ đã từng ăn bánh quẩy thừng nhưng đều là loại bánh nho nhỏ, vừa cứng vừa ngọt, ăn nhiều quá trong người thường sẽ nóng. Còn bánh quẩy thừng của Tần Tang chính là đợi cho bột mì lên men, sau đó mới cắt thành sợi nhỏ, đan bánh lại thành hình giống bánh quẩy, chờ cho bánh lên men một lần nữa sẽ cho vào nồi chiên lên, vừa đơn giản nhưng lại ngon.
Gần đây Dương Vân thường nhìn con gái làm đồ ăn, bà cũng cảm thấy con gái mình đúng là có thiên phú làm đồ ăn, làm ra món nào ăn cũng ngon. Bánh quẩy thừng này cũng vậy, ăn rất ngon lại không ngán, bánh xốp, cộng thêm lớp đường phấn tẩm ở bên ngoài, cực kỳ ngon miệng.
“Con làm sao nghĩ ra được làm thế này?” Dương Vân vừa cảm thán vừa ăn hết miếng bánh quẩy thừng trên tay mình, đến đường phấn dính trên ngón tay bà cũng không tha.
“Ừm… Con nhìn thấy bím tóc thì nghĩ ra được.” Tần Tang nghiêm túc suy nghĩ một lát mới nói ra.
sớm muộn cũng sẽ xảy ra vấn đề
"Tần Tang, Tần Tang..."
"Có người tìm con." Đang tranh cãi, Dương Vân nghe được bên ngoài có người gọi con gái mình, lau tay nói: "Ta đi xem một chút."
Chẳng mấy chốc Tần Tang đã làm xong bánh quai chèo, sau khi cô rửa tay đi ra thì nhìn thấy Thẩm Mộng Cầm đang nói chuyện với Dương Vân.
“Mộng Cầm, mấy ngày rồi cháu không tới, mau vào đi.” Dương Vân tự nhiên không biết Tần Tang và Thẩm Mộng Cầm có khoảng cách, chỉ cho rằng cô ta vẫn là bạn tốt của con gái mình, đương nhiên là vô cùng hoan nghênh, hiện tại Tần Tang Tang đã trở nên hiểu chuyện như vậy, bà cũng cảm thấy mặt mũi sáng sủa.
Thẩm Mộng Cầm mỉm cười, nói rất trái lương tâm: "Nghe nói Tần Tang đính hôn, cháu còn tưởng chưa tới chúc mừng cô ấy."
"Trong phòng khách để kẹo mừng, chờ chút để ta lấy thêm cho ăn.'' gần đây còn có không ít trẻ con đến xin kẹo, cho nên Dương Vân đã chuẩn bị một số đồ ngọt để phân cho mọi người.
“Được.” Thẩm Mộng Cầm ngoài mặt vui vẻ cười, nhưng trong lòng lại không vui chút nào, ai muốn ăn kẹo cưới của các người!
Tần Tang trong lòng nghĩ bây giờ Thẩm Mộng Cầm đến đây chắc chắn không có chuyện gì tốt, nghĩ đến những gì đã xảy ra ngày hôm qua, chẳng lẽ cô ta vẫn muốn sử dụng phương pháp lúc trước? Kiếp trước khi ở cùng Cố Văn Thanh, cũng là bởi vì Thẩm Mộng Cầm tìm tới cửa mà khẩu vị của cô thay đổi.
Bởi vì nhà máy trong thị trấn sắp bị phá bỏ, Tần Tang chuyển đến một thành phố khác, không lâu sau đó gặp Cố Văn Thanh, sau khi rời khỏi Thẩm Mộng Cầm, thẩm mỹ của cô ấy cuối cùng cũng trở nên bình thường một chút. Ngoài ra, cô ấy mới 20 tuổi, xinh đẹp như vậy, ăn mặc thêm một chút, phía sau có một đám đàn ông chạy theo.
Mà Cố Văn Thanh là người có tư chất tốt nhất trong nhóm người đó, không bao lâu Tần Tang liền xác lập quan hệ với anh ta, nhưng dù vậy, anh ta cũng không thể thoát khỏi nanh vuốt của Thẩm Mộng Cầm, Thẩm Mộng Cầm cũng không biết từ chỗ nào thăm dò được tin tức của cô, tìm cô nói muốn thuê chung một phòng.
Tần Tang tử tế thu nhận giúp đỡ cô ta, nhưng lại dẫn sói vào nhà. Thẩm Mộng Cầm thêm dầu vào lửa nói cô theo đuổi người khác bị từ chối với Cố Văn Thanh. Còn nói cô từ nhỏ đã trêu hoa ghẹo nguyệt, cho không đàn ông, một mặt bôi nhọ Tần Tang, một mặt nói xong còn muốn giả vô tội, nói mình không phải cố ý.
Chẳng lẽ lần này Thẩm Mộng Cầm lại muốn làm như vậy, Tần Tang đoán cách cướp người của cô ta cũng giống như vậy, đầu tiên là thân cận với mình, sau đó lại "vô tình" để lộ một số khuyết điểm sau khi quen Kỷ Nham, lâu dần, hạt giống chán ghét cũng sẽ mọc thành cây cao chót vót, thói quen của Thẩm Mộng Cầm, Tần Tang đều đã trải qua, cô không thể té ngã một chỗ hai lần!
Quả nhiên, Thẩm Mộng Cầm nhìn thấy cô liền đi tới, đáng thương nắm lấy tay Tần Tang: "A Tang, ngày hôm qua tớ thật sự không phải cố ý, cậu đừng tức giận."
Dương Vân nghe vậy cau mày: "Làm sao vậy?" Bà thực sự lo lắng Tần Tang lại giống trước kia, cãi nhau không vui với những nữ sinh khác. Cũng may, lần nào Thẩm Mộng Cầm cũng giúp đỡ con gái bà. Trong nhận thức của Dương Vân, Thẩm Mộng Cầm là "con nhà người ta", nên rất tán thành Tần Tang kết bạn với cô ta.
"Chúng ta không có gì để nói." Tần Tang không muốn nói chuyện với cô ta chút nào, nhưng cô và Thẩm Mộng Cầm vẫn luôn có quan hệ tốt, chỉ sợ không phải một hai câu liền có thể được, nói xong lời này, sắc mặt của Dương Vân trầm xuống.
“Tần Tang, có chuyện không thể nói rõ ràng sao?”
Cũng không thể trách Không thể trách thiên vị Thẩm Mộng Cầm, bởi vì từ trước đến nay Thẩm Mộng Cầm đều “Bao dung” cô, Dương Vân nghĩ đương nhiên Tần Tang lại cáu kỉnh, căn bản không thể nghĩ đến giữa hai người đã có khoảng cách.
“Con và cậu ta không có gì để nói.” Tần Tang vẫn mặt lạnh như cũ.