⬅ Trước Tiếp ➡
“Đúng vậy! Tiểu Mỹ đã ngủ thiếp đi rồi nên cô phải đi về trước, sao mọi người không xem thêm một lúc nữa?”
“Xem thêm một lúc nữa thì muộn quá rồi.” Ngoài miệng Thẩm Mộng Cầm nói như vậy nhưng trong lòng cô ta lại không nghĩ vậy, trong đầu của cô ta vẫn một mực nghĩ đến chuyện của Tần Tang và Kỷ Nham, cô ta không định xem như không có gì. Nhớ đến vừa rồi khi Kỷ Nham đuổi mấy người kia ra, Thẩm Mộng Cầm cảm thấy người này đến để cứu mình.
“Vừa khéo, cô có chuyện muốn hỏi thăm cháu, ngày mai cũng bớt phải đi một chuyến.” Thẩm Nguyệt Nga nghĩ đến Từ Quế Anh, nói: “Mọi người có biết Tần Tang không? Cô ấy là người trong thôn các người, tuổi tác cũng tương đương, vừa vặn cô cũng có thể hỏi thăm mọi người một chút.”
“Tần Tang?” Thẩm Mộng Cầm vừa nghe đến cái tên này thì cả người lập tức cảnh giác. Mấy người Thẩm Bảo Châu cũng cảm thấy phấn chấn, họ đều bước lại gần hơn. Với họ mà nói cái tên Tần Tang này không thể nghi ngờ chính là một hòn đá nhỏ, khiến tâm trạng của họ khó khăn lắm mới có thể bình phục lại nhưng bây giờ lại trở nên rối loạn một lần nữa.
Thì ra người Tần Tang sắp gả vào chính là người nhà này.
Cô ấy rất xinh đẹp
“Xem ra đều quen biết cả.” Thẩm Nguyệt Nga nhìn thấy họ đều rất phấn khởi thì làm sao biết được ân oán trong đó: “Không phải sao? Em chồng của cô vừa mới đính hôn với cô ấy nên mới muốn hỏi thăm về cô gái Tần Tang này đến cùng là người thế nào để trong lòng cũng có một chút thông tin.
“Kỷ Nham là em chồng của cô?” Hai mắt Thẩm Mộng Cầm nhíu lại, trong lòng cô ta càng sửng sốt hơn. Sao cô ta lại quên mất người cô người của mình gả cho chính là anh trai của Kỷ Nham? Nhưng rất nhanh sau đó cô ta đã tiêu hóa xong tin tức này, não cũng nhanh chóng chuyển động.
“Cũng bởi vì cậu ấy thường ở lại trong quân đội, rất ít khi trở về nhà, lúc cô kết hôn cậu ấy không về tham gia nên cháu chưa từng nhìn thấy cũng không lạ.” Thẩm Nguyệt Nga giải thích.
“Cô nói Tần Tang sao…” Nghe được cái tên này, sắc mặt của mọi người đều tỏ vẻ chần chờ, chỉ nhìn nhau rồi im lặng.
“Làm sao vậy?” Thẩm Nguyệt Nga nhìn thấy phản ứng kia của họ thì tỏ ra không hiểu nhìn sang Kỷ Chấn Tùng. Kỷ Chấn Tùng lại nhớ đến những lời Từ Quế Anh đã nói. Lẽ nào Tần Tang thật sự khiến người ta không chịu nổi như vậy sao?
“Không có gì, không có gì đâu ạ.” Thẩm Mộng Cầm cười, giống như đang che giấu chuyện gì đó, cô ta càng làm như vậy càng khiến người ta cảm thấy kỳ lạ.
“Không có việc gì cả, có gì thì cứ nói đi! Cô cũng chỉ muốn hỏi thăm một chút thôi, không có ý gì cả.” Thẩm Nguyệt Nga thấy Thẩm Mộng Cầm ấp úng thì càng tò mò nhiều hơn. Lẽ nào thật sự có bí mật nào đó không thể để cho người khác biết được?
“Cô ấy rất tốt, mới vừa rồi còn đang bán đồ ở đây.” Thẩm Mộng Cầm nói xong trên mặt cô ta lộ ra vẻ uất ức, cúi thấp đầu xuống.
Không nhắc đến chuyện bán đồ còn đỡ, nhắc đến khiến Thẩm Bảo Châu nhớ đến mới vừa rồi mình bị bỏ rơi đứng ngây ngốc ở đó làm thần giữ cửa. Cô ta nhìn những người khác, nhỏ giọng nói: “Chúng cháu cũng không dám nói xấu cô ấy, không biết sau này cô ấy còn dùng chiêu trò gì để trả thù chúng cháu nữa.”
Thẩm Nguyệt Nga và Kỷ Chấn Tùng nhìn nhau. Vừa rồi Thẩm Mộng Cầm còn nói uyển chuyển như vậy nhưng Thẩm Bảo Châu lại không hề kiêng kỵ gì. Lẽ nào cô gái tên Tần Tang này lại kém cỏi như vậy? Quan hệ với mọi người kém như vậy?
Thẩm Mộng Cầm cười hòa giải: “Cô, Tần Tang thật sự không tệ, cô ấy cũng có nhiều ưu điểm lắm. Cô ấy… cô ấy… xinh đẹp.” Thẩm Mộng Cầm ấp úng nói “cô ấy” hết nửa ngày, cuối cùng cũng nói ra một câu đầy đủ thế này nhưng lại rất miễn cưỡng.
Câu nói này vào tai hai người Thẩm Nguyệt Nga và Kỷ Chấn Tùng khiến trong lòng họ càng chắc chắn, nói thế này không phải ý nói Tần Tang chỉ là một bình hoa thôi sao? Ngược lại càng làm nổi bậc lên Thẩm Mộng Cầm hiểu chuyện, biết giữ mặt mũi cho người khác. Rất đương nhiên Thẩm Mộng Cầm cũng hiểu được đạo lý này, cứ để mấy người Thẩm Bảo Châu hát vai mặt đen, còn mặt trắng tất nhiên phải để cô ta hát.
Trên sân khấu đang diễn, cưới sân khấu cũng đang diễn.
“Rất tốt!” Thẩm Nguyệt Nga gật đầu, cũng không biết trả lời thế nào, lúc này còn có thể từ từ nói chuyện hay không?
Kỷ Chấn Tùng sầm mặt lại, giống như nếu hỏi tiếp thì sẽ càng khó coi nên nói với Thẩm Nguyệt Nga: “Đi thôi!” Anh ta ôm lấy Kỷ Tiểu Mỹ rời đi.
“Có thời gian thì đến nhà ngồi chơi.” Thẩm Nguyệt Nga không biết chồng mình thế này là thế nào, đành phải vội vàng nói một câu với Thẩm Mộng Cầm rồi đi theo.
“Vâng ạ!” Cô ta nhất định sẽ đến. Hai mắt của Thẩm Mộng Cầm híp lại, nụ cười cực kỳ sáng lạn, nếu đã có mối quan hệ với Thẩm Nguyệt Nga, cô ta còn không biết tận dụng thì đúng là kẻ ngu.
Khi hai người Kỷ Chấn Tùng rời đi còn nghe thấy mấy người ở phía sau vẫn đang bàn tán.
“Mộng Cầm, sao cậu còn khen cô ta, cô ta đã đối xử với cậu như vậy.”
“Nhắc đến Tần Tang này, đúng là rất có bản lĩnh đối phó với đàn ông, chúng ta sao có thể vượt qua cô ta.”
“Cái người tên Kỷ Nham kia đúng là khổ tám đời mới cưới Tần Tang.”
Những lời nói còn lại dần dần không còn nghe thấy vì khoảng cách đã xa. Kỷ Chấn Tùng thở dài, anh ta cảm thấy cần phải nói chuyện với em trai mình. Lẽ nào lần này anh ta đã đứng sai phía rồi?
Em quyết định cưới người này
Lúc Kỷ Chấn Tùng về đến nhà thì Kỷ Nham cũng vừa vào đến cửa. Kỷ Chấn Tùng đưa con gái cho Thẩm Nguyệt Nga xong, anh ta quay người gọi em trai mình lại: “Kỷ Nham, em qua đây một chuyến!”
Hai người họ mới vào nhà ngồi, Kỷ Chấn Tùng lập tức đi thẳng vào vấn đề, nói: “Anh và chị dâu của em đã nghe ngóng, anh cảm thấy mẹ nói không sai, đây là chuyện lớn cả đời người, em vẫn phải cẩn thận thì hơn.”
“Anh, đến anh cũng như thế?” Kỷ Nham còn cho rằng Kỷ Chấn Tùng ủng hộ anh mới đúng, sao chỉ trong chớp mắt đã thay đổi thái độ rồi?
“Anh biết trên chiến trường em rất lợi hại, nhưng ở phương diện tình cảm này em lại không hề có chút kinh nghiệm gì. Cô gái này lòng dạ quá sâu, không thích hợp với em đâu.” Ban đầu anh ta cảm thấy cô gái Kỷ Nham nhìn trúng phải là người không kém cỏi ở mọi phương diện. Anh cũng không cần thiết phản đối quá mức như vậy nhưng Tần Tang này ngoại trừ xinh đẹp ra, dường như cũng không có gì khác, đã vậy còn ưa thích tính toán người khác.
Chẳng lẽ Kỷ Nham nhìn trúng Tần Tang chỉ vì Tần Tang xinh đẹp? Nếu nói vậy thì Thẩm Mộng Cầm kia dường như còn xinh đẹp hơn.
“Anh không cần nói nữa!” Kỷ Nham đứng lên, biểu cảm vô cùng nghiêm túc: “Em đã quyết định cưới người này.” Nói xong cũng mặc kệ Kỷ Chấn Tùng có còn điều gì muốn nói nữa không, anh đã vén rèm đi ra.
Kỷ Chấn Tùng cau mày nhìn em trai. Người em trai này của anh ta cũng không thể ngã trong tay một người phụ nữ, anh ta vẫn phải tìm cơ hội tìm hiểu rõ ràng mới được.
Ngày hôm sau, khi Tần Tang làm điểm tâm xong, cô đi đến chỗ của Chu Vận Thu bên kia. Tối hôm qua cô đã ở nhà nghĩ ra nội dung hợp đồng, hôm nay tiện thể lấy ra cho cô ấy xem qua. Sau khi Chu Vận Thu xem xong, cảm thấy không có vấn đề gì, hai người họ trực tiếp ký hợp đồng.
Trong hợp đồng có viết rõ tiền sau khi bán được sẽ chia theo tỷ lệ ba bảy, tiền nguyên liệu là Tần Tang tự mình xuất ra và phụ trách làm ra sản phẩm. Còn Chu Vận Thu phụ trách bày bán là được, đến chuyện đơn giản như vậy cô ấy cũng không làm được thì đúng là quá vô dụng rồi.
Có người nhìn thấy Tần Tang đến mua đồ nên lập tức vây quanh cô. Lúc Tần Tang bán cũng thuận tiện nói với họ, sau này đồ đạc của cô đều gửi đến chỗ Chu Vận Thu bên này, cũng xem như tự quảng cáo cho chính mình.
Nhưng chỉ sợ khiến một số chàng trai bất mãn, còn không phải vì không được nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như Tần Tang sao?
Vì vậy Chu Vận Thu nghe xong đã vội vàng lên tiếng: “Cô nói xem, có khi nào họ nhìn thấy tôi rồi lại không đến mua không?”
“Không đâu.” Tần Tang khẽ cười một tiếng, cô rất có lòng tin vào đồ mình đã làm ra: “Cô xem không phải nước ô mai của cô bán rất tốt sao? Cô đừng căng thẳng!”
“Ờ.” Chu Vận Thu gật đầu. Nhìn vào mấy món đồ trong giỏ của Tần Tang, những món ngon đó đúng là rất mê người, hai ngày nay có nhiều người đã tranh nhau mua khiến cô ấy cũng tò mò không biết chúng có vị gì: “Trông rất ngon!”
Đang bày trước mặt cô ấy chính là bánh khoai tây thịt nguội, khoai tây được nghiền nhuyễn ra, cà rốt, thịt và nấm hương được băm nhuyễn, trộn đều, tạo hình bánh, sau đó lăn vào một lớp bột, nhúng qua trứng gà, lăn qua vụn bánh mì, chiên ngập dầu cho đến khi vàng ươm. Tuy Tần Tang cho thịt rất ít nhưng sau khi bánh được chiên xong thì từ mùi thơm của thịt từ trong bánh khoai tây đã lan tỏa ra, vô cùng mê hoặc.
“Cô có muốn thử không?” Tần Tang cảm thấy nếu đã hợp tác thì sẽ tin tưởng cô ấy, hơn nữa cô cũng không sợ đối phương sẽ ôm đồ của cô chạy đi, nếu thật sự có chuyện đó xảy ra chỉ có thể nói rằng cô ấy quá ngu xuẩn.
“Tôi không ăn, tôi ăn cái này.” Chu Vận Thu nói xong thì bưng hộp cơm của mình lên, bên trong hộp chỉ có một ít cơm trắng, còn có rau xanh mà không hề có chút thịt gì.
“Sao lại ăn cái này?” Thảo nào nhìn sắc mặt cô ấy lại kém như vậy, ba mươi tuổi nhưng lại nhìn giống như bốn mươi tuổi. Tốt xấu gì cũng phải cho thêm ít dầu hoặc thịt mới phải, nếu ăn uống thiếu thốn như vậy lâu dài sẽ khiến sức khỏe không chịu nổi.
“Ôi, cô cũng thấy rồi đó, tôi to thế này, chỉ cần uống nước thôi cũng có thể béo lên.” Cô ấy rất muốn ăn ngon nhưng thứ nhất là kinh tế không cho phép, thứ hai là vì dáng người không cho phép.
Tần Tang nhíu mày. Ban đầu cô chú ý đến Chu Vận Thu là vì cô ấy có thể ăn rất khỏe mới có thể mập mạp thế này, nhưng hiện tại xem ra lại không phải như vậy: “Nhưng nếu vì giảm béo mà nhịn ăn như vậy cũng không đủ.”
“Vậy phải làm sao?” Chu Vận Thu nghe thấy cũng rất khó khăn, nhưng ngoại trừ cách làm này ra, cô ấy thật sự không biết phải làm thế nào. Trước kia cô ấy vẫn thường bị mắng là quá tham ăn, nhưng điều đó cũng không phải cô ấy muốn.
Hợp tác vui vẻ.
“Phải xem tình hình cụ thể thế nào đã, qua một đoạn thời gian nữa tôi có thời gian sẽ từ từ chỉ cô.” Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến việc béo lên, cũng không biết nguyên nhân cụ thể của Chu Vận Thu là gì, Tần Tang cảm thấy chờ sau này có cơ hội sẽ hỏi lại cô ấy.
⬅ Trước Tiếp ➡