⬅ Trước Tiếp ➡
     “Tớ, tớ làm được không?” Thẩm Bảo Châu tuy rằng nói như vậy, nhưng trong lòng lại có chút ngọt ngào, nếu thật có thể ở cùng Diệp Chính Quân, cô ta nguyện ý mất mười năm sinh mệnh, càng nghĩ tới, tim cô ta đập càng nhanh hơn.
     “Đương nhiên.” Thẩm Mộng Cầm mỉm cười nắm lấy tay cô ta– đương nhiên không thành, nhưng nếu không thành, Tần Tang là người đổ lỗi, cũng không phải lỗi của Thẩm Mộng Cầm.
     Bên kia, sau khi Kỷ Nham ăn xong, Tần Tang mới nhớ tới mình phải đi gặp thím Tề, "Em đi trước đây."
     “Em đi đâu vậy?” Anh còn tưởng rằng Tần Tang một mình tới đây, chẳng lẽ cha mẹ cô cũng tới sao?
     “Em cùng người khác tới, nhất định phải đi tìm bọn họ.” hai tay Tần Tang đặt ở trước mặt, đem sọt rơi xuống.
     Hóa ra là đi cùng bạn bè, Kỷ Nham hơi híp mắt, vừa rồi những người kia?  Nghĩ đến lúc vừa rồi Tần Tang giới thiệu anh trước mặt những người đó, Kỷ Nham cảm thấy có chút buồn cười, những cô gái khác đều ngại ngùng, nhưng cô không sao, cô chỉ tiến đến nắm lấy tay anh.
     Tần Tang đi một hồi, phát hiện Kỷ Nham đi theo mình, có lẽ phải tìm người, Tần Tang cũng không nghĩ nhiều, nhanh chóng tìm được vị trí của thím Tề, phát hiện thím Tề đang rất vui vẻ. , mà anh dường như không tìm kiếm ai cả.
     “A, cái này bán hết rồi hả?” Thím Tề cảm thấy thời gian vừa mới trôi qua, nhìn thấy cái giỏ đầy ắp của Tần Tang đã trống không.
     "Vâng, xem ra ngày mai bán được nhiều hơn." Thấy mọi người đều đang xem nhiệt tình, Tần Tang yên lặng chờ đợi, đã lâu cô không đến rạp hát, dù sao ở lại với họ một lúc cũng không sao.
     Một lúc sau, thím Tề bên cạnh nhẹ nhàng chọc chọc Tần Tang, ghé sát vào tai cô.
     “Này, làm sao thím cứ thấy người đó vẫn nhìn chằm chằm vào cháu.” Bà ấy nói và nhìn về một hướng nào đó, “Thật đáng sợ.”
Ông Kỷ.
Tần Tang nhìn theo tầm mắt của thím Tề, cô nhìn thấy có một bóng người đứng cách đó không xa, người đó ngẩng đầu, đứng thẳng lưng, dáng người cao lớn, vô cùng dễ nhìn thấy, ai không biết còn tưởng rằng người đó đang đứng canh gác. Đó chính là Kỷ Nham.
Anh đứng như vậy cũng không sợ ngăn cản tầm nhìn của người khác sao?
Kỷ Nham vẫn một mực nhìn Tần Tang khiến Tần Tang phải nhíu mày. Họ cũng không có hẹn trước, Tần Tang đương nhiên sẽ không tự luyến đến mức cho rằng Kỷ Nham đến tìm mình, cô càng không có dự định xem kịch chung với anh. Lần này dường như là cô đã không đúng lắm, khiến anh phải đứng một mình ở đây làm “hòn vọng thê”.
Tần Tang do dự một lát nhưng cuối cùng vẫn phải nói: “Thím Tề, có thể cháu phải đi trước rồi.”
“Làm sao vậy? Phải đi rồi sao?” Ngồi ghế còn chưa nóng, hơn nữa nhìn mẹ chồng của mình còn đang nghe rất nhập tâm, chỉ sợ là chưa muốn về nhanh như vậy đâu.
“Thím Tề, thím còn nhớ chuyện cháu đã đính hôn không?” Tần Tang nói xong lại nhìn về phía Kỷ Nham.
“Nhớ…” Thím Tề nói xong lại hít vào một hơi, lập tức ngồi thẳng dậy: “Chính là vị kia sao?...”
Ngay sau đó thím Tể vội vàng rướn cổ lên, giống như muốn nhìn cho rõ ràng hơn, sau đó mới vỗ lưng Tần Tang: “Thím còn tưởng là người xấu nào. Vậy cháu mau đi đi.”
Tần Tang vâng một tiếng, cô ngượng ngùng cười: “Cháu đi trước đây ạ.” Trong lòng cô còn không ngừng tự nhủ Kỷ Nham đi theo cô lẽ nào còn có chuyện gì.
Thím Tề gật đầu, vừa cười vừa nói: “Được rồi, được rồi!” Vợ chồng trẻ còn chưa cưới đã bám dính nhau như vậy rồi, tuổi trẻ thời này thật là…
Tần Tang đi đến chỗ Kỷ Nham, quả nhiên Kỷ Nham đã quay người đi theo. Hai người chậm rãi cùng nhau bước đi dưới bầu trời đêm mùa hè, từng chấm sáng nhỏ trên bầu trời sáng lên lấp lánh. Tần Tang dừng bước chân, quay người nhìn anh: “Anh còn có việc?”
Kỷ Nham vươn tay ra, ngón tay anh thon dài, khớp xương cực kỳ rõ ràng, sau đó là giọng nói trầm thấp của anh đã truyền đến: “Thư tình.” Vừa rồi anh đã nghe thấy chính miệng Tần Tang nói viết thư tình cho anh.
Tần Tang không ngờ chuyện này đã bị anh nghe được, cô đánh vào lòng bàn tay anh: “Anh đã lớn tuổi như vậy còn muốn nhận thư tình? Không có.”
“Lớn tuổi?” Đây là đạo lý gì? Lòng bàn tay bị đánh hơi run lên, Kỷ Nham không quá để ý đến, ánh mắt anh sáng lấp lánh nhìn cô. Cô ngại anh lớn tuổi?
Tần Tang chớp mắt mấy cái. Bây giờ muốn cô đi đâu tìm thư tình cho anh? “Ở đâu có kiểu để con gái làm mấy loại chuyện thế này?” Anh còn hiên ngang đòi thư tình? Không ngại da mặt dày sao?
Bàn tay đang ở giữa không trung của Kỷ Nham phải đổi hướng, anh sửa lại thành tư thế chờ đợi nắm tay cô: “Đồng chí Tần Tang, hiện tại tôi chính thức cầu hôn em.”
Tần Tang bĩu môi: “Ông Kỷ, ông cứ như vậy mà cầu hôn tôi sao?”
Ông? Anh phải suy nghĩ một lúc, anh đã 27 tuổi, Tần Tang 18 tuổi, đúng là có chênh lệch hơi lớn, thế nhưng không đến mức trở thành “ông” như vậy, lẽ nào là do dáng vẻ bên ngoài của anh đã già rồi?
Kỷ Nham nói: “Tôi là ông, vậy em là gì?”
“Nếu trở thành một đôi với anh thì tôi chỉ có thể trở thành bác gái mất rồi.” Rõ ràng Kỷ Nham đã hiểu lầm ý của cô, Tần Tang lại không phải nói “ông” theo ý kia, mà chỉ vì giọng điệu khi nói chuyện luôn tỏ ra cao ngạo của anh. Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy cầu hôn bằng giọng điệu như thế, căn bản chính là kiểu ra lệnh cho cấp dưới thì đúng hơn.
Kỷ Nham hơi nghiêng mặt qua, anh buồn cười, sau đó cũng chỉ nhẹ nhàng thở hắt ra, trong lòng còn tự nhủ ở đâu lại có một bác gái xinh đẹp như vậy? Lúc Kỷ Nham định rút tay về lại nghe thấy Tần Tang hỏi một câu.
“Vừa rồi sao anh lại không bắt tay với các cô ấy?” Tần Tang đột nhiên nhớ đến lần đâu tiên Kỷ Nham gặp cô anh đã bắt tay với cô, bây giờ cũng nắm tay, thế nhưng vừa rồi lúc mấy người Thẩm Mộng Cầm giới thiệu thì anh lại không bắt tay.
“Vì sao tôi phải bắt tay các cô ấy?” Kỷ Nham chớp mắt một cái. Vào những lúc không cần thiết, Kỷ Nham thật sự rất ghét tiếp xúc thân thể với người khác.
Sau này không cho nhìn người khác
Tần Tang chậm rãi đến gần chỗ anh, dáng người cô thấp hơn Kỷ Nham rất nhiều, cô cao lắm cũng chỉ đến cằm anh, lúc này hai người lại dựa vào nhau rất gần, anh chỉ thấy cô hơi ngẩng đầu, ánh mắt cong cong sáng lấp lánh: “Anh phải nhớ cho kỹ, sau này cũng không được nhìn người khác!”
Anh đã bá đạo như vậy thì cô cũng không thể chịu thua.
Tay của Kỷ Nham vẫn còn duỗi giữa không trung, anh chỉ hơi thu về là đã có thể ôm người trước mặt này vào trong lồng ngực của mình, ngay lúc này anh còn có thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng. Kỷ Nham hít mạnh vào nói: “Được!”
Tần Tang lập tức lộ ra nụ cười rực rỡ, tiếp tục đi về phía trước. Tâm trạng của Kỷ Nham rất tốt, anh thu tay mình lại, đuổi theo Tần Tang đã đi lên phía trước được một đoạn ngắn.
“Anh đi theo tôi?” Nên nói cũng đã nói xong, làm sao anh còn đi phía sau cô? Thôn của họ cũng không phải đi về phía này.
“Tôi đưa em đi!” Kỷ Nham nhớ đến chuyện nữ sinh kia gặp phải vừa rồi thì rất lo lắng kẻ kia lại tìm đến Tần Tang.
“Tự tôi đi về là được rồi.” Đoạn đường xa như vậy anh đi một lần là được rồi, đi đi lại lại tốn thời gian, cô tự mình đi cũng được, đã lâu rồi cô chưa được an tĩnh ở một mình.
“Bồi dưỡng tình cảm.” Kỷ Nham nghiêm túc nhấn mạnh.
“… …” Lần này Tần Tang thật sự bó tay rồi. Cái người Kỷ Nham này, lẽ nào khi họ yêu nhau chính là hoàn thành nhiệm vụ sao? Am lặng không nói gì, cô cũng không nói gì. Thế nhưng tốt xấu gì cũng là tấm lòng của người ta, hơn nữa từ đây có thể thấy được Kỷ Nham không ghét cô.
Lúc về đến nhà, Kỷ Nham lại hỏi cô: “Ngày mai mấy giờ đi đến đó?”
“Sáu giờ.” Tần Tang còn đang ngẫm nghĩ ngày mai mấy người thím Tề có lẽ sẽ không đi nữa, bản thân cô cũng có thể đi sớm hơn một chút.
“Được rồi!” Kỷ Nham nói xong thì rời đi, Tần Tang cũng không để trong lòng, chỉ nói một câu “đi cẩn thận” rồi quay vào nhà mình.
Bóng đêm chậm rãi đậm màu hơn, không ít người đều đã chuẩn bị ra về. Mấy người cùng đi trên đường, Thẩm Bảo Châu ưỡn ngực, cô ta cảm thấy ánh mắt của mấy nam thanh niên kia đều nhìn về phía cô, mà người chân chính được chú ý đến là Thẩm Mộng Cầm lại cúi đầu không biết đang suy nghĩ cái gì.
“Ôi, đây không phải Mộng Cầm sao?” Thẩm Nguyệt Nga dừng chân, nói với Kỷ Chấn Tùng đang ôm theo con nhỏ.
“Chính là con của anh trai em sao?” Kỷ Chấn Tùng có ấn tượng với Thẩm Mộng Cầm vì khi anh ta kết hôn với Thẩm Nguyệt Nga cũng đã từng gặp.
“Đúng vậy! Đã một khoảng thời gian rồi không gặp lại, lớn lên rất xinh đẹp!” Thẩm Nguyệt Nga vừa nói vừa bước lại gần. Cô ta nhìn mấy người Thẩm Bảo Châu rồi nói: “Mộng Cầm, đây đều là người trong thôn của cháu sao?”
“Cô, dượng.” Trước mặt người lớn Thẩm Mộng Cầm vẫn luôn tỏ ra lễ độ, ngoan ngoãn. Cô ta bảo mấy người Thẩm Bảo Châu đợi một lát, sau đó mới bước vài bước về phía Thẩm Nguyệt Nga: “Mọi người cũng đến đây sao?”
⬅ Trước Tiếp ➡