⬅ Trước Tiếp ➡
Cô nghĩ buổi tối ba mẹ đi làm trở về chắc chắn rất mệt , liền quyết định làm một ít thức ăn trước , kiếp trước vì để cải thiện bữa ăn cho ba , cô học rất nhiều món ăn cũng sẽ nấu các loại canh bồi bổ cơ thể ,ước gì có thể làm đồ ăn ngon mang đến trước mặt ba, lần này cô không muốn để cho ba mẹ đợi quá lâu.
Chỉ là trong nhà bây giờ không có nguyên liệu thức ăn gì , những nhà bình thường ở thời đại này không đến tết thì những thứ như thịt gà vịt cá đều khó thấy , có bột mới gột nên hồ, thấy chỉ có thể làm một số món ăn gia đình thôi ,dù sao tương lai còn dài sau này có cơ hội sẽ làm thức ăn ngon,
Cô ở trong phòng bếp tìm thấy củ cải , khoai tây còn có rau hẹ ,làm cho cô kinh ngạc chính là Tần Tang còn phát hiện một miếng thịt hun khói !
Tuy đồ ăn không nhiều tốt xấu gì đủ làm một bàn đồ ăn rồi , Tần Tang vo gạo cho sạch ,tìm thấy nồi nấu cơm , mặc vào tạp dề , sau đó bắt đầu xử lý thức ăn .
Bây giờ trời nóng , Tần Tang định làm món rau hẹ xào trứng gà , đang tiếc nhà họ không có nuôi gà Tần Tang liền định đi ra ngoài mua trứng gà tuy không nhớ rõ lắm giá cả bây giờ , chỉ cần một đồng chắc là đủ rồi.
Cô đi vào trong phòng lúc tới lục lui túi xách của mình lại tìm được một hộp sắt nhỏ trong ngăn kéo , lắc lắc , bên trong có mấy đồng xu một hào một phân , may mắn bình thường ba mẹ cưng chiều cô ,ở trong hộp sắt nhỏ còn có chút tiền tiêu vặt , Tần Tang rút ra một đồng ,khóa cửa đi ra ngoài .
Cô nhớ rõ nhà họ đi ra cổng ở bên trên trái không xa có một cửa hàng tạp hóa , bà chủ gọi là gì ấy nhỉ ? Tần Tang đi ra ngoài nhìn thấy hình ảnh đường phố quen thuộc lại xúc động một hồi ,ba mươi năm trước chính là tốt ,bầu trời còn rất xanh không khí còn rất trong xanh , đi bước vài bước , cô nhìn thấy trước mắt có một cửa sổ nhỏ treo một chữ “kem” , chắc hẳn chính là chỗ này rồi.
Bây giờ là mùa hè , cửa hàng tạp hóa bán nhiều nhất chính là kem ,vài xu một cây kem, Tần Tang đi đến trước cửa sổ , “có người không ạ ?”
“Cần gì .” bên trong ngồi một người phụ nữ đang cầm quạt , tóc dài buộc lỏng , mặc một cái áo ngắn tay “vải dacron” màu vàng đất , “vải dacron” chính là sợi tổng hợp của anh (Terylene) thời bây giờ, loại vải này mặc vào bây giờ đã là rất thời thượng rồi .
“Có trứng gà không ạ ?” Tần Tang hỏi , cô nhớ người phụ nữ này tên là gì rồi , hình như là A Mai, lúc nhỏ đều gọi cô ấy là dì Mai .
Nghe được giọng nói  ,Vương Mai mới dời ánh mắt khỏi cuốn tạp chí trong tay mình ra nhìn sang khuôn mặt Tần Tang  , mở miệng liền trêu chọc Tần Tang “ ai ya , cô bé xinh đẹp từ đâu đến đây .”
“Dì Mai , nhìn xem dì nói này ,mấy ngày không gặp đều không nhận ra cháu rồi , cháu là Tần Tang .” Tần Tang tự nhiên thoải mái trả lời .
Người đáng ghét xuất hiện .
“ A Tang à , cháu cắt tóc dì cũng không nhận ra cháu luôn , còn cho rằng cô gái từ thành phố đến đấy , cháu cắt tóc hết bao nhiêu tiền thế ,thật đẹp , ngày khác dì cũng để cho Nhân Nhân nhà dì đi cắt tóc.” Vương Mai vừa mới nhìn thấy ngôi sao nữ ở trong tạp chí kia , kiểu tóc gần giống với Tần Tang, kiểu tóc đang thịnh hành nhất hiện nay .
“Cái này là cháu tự mình cắt ạ .”
“Tự mình cắt, nhìn không ra cháu còn có kỹ năng này đó , người trẻ tuổi đuổi theo thời thượng mà .” Vương Mai kinh ngạc nói .
“Cháu cắt cho vui thôi ạ .” Dù sao cô lúc trước chính là một người thích giày vò người, nghĩ đến vừa mới gặp phải Thẩm Mộng Cầm , chuyện cô uốn tóc bị hư chắc chắn cũng bị cô ta truyền đi hết rồi , cắt tóc lại tính là gì ,nhưng xem ra cắt tóc rất thành công rồi .
Vương Mai gật gật đầu,chẳng ừ hử gì cả, sau đó hỏi cô , “mua mấy quả .”
“ Mua bốn quả trước .” Trời nóng , trong nhà lại không có tủ lạnh , cô đoán rằng không để  được bao lâu , tạm thời mua đủ ăn là được.
Mua xong trứng gà , lại nói với Vương Mai vài câu , Tần Tang cầm thức ăn đi trở về ,bây giờ người lớn trong thôn đều làm ruộng để sống , trên đường cũng không có người nào , một đường này Tần Tang chỉ nhìn thấy một con chó nhỏ màu đen , còn vẫy đuôi với cô , Tần Tang bỗng dưng bị chọc cười.
—— Ai làm cho tâm trạng của cô tốt đây .
Mua được trứng gà , Tần Tang đi về nhà bắt đầu cắt khoai tây, cắt rau, tay chân cô chịu khó , động tác rất dứt khoát ,một lúc sau , nguyên liệu trong tay đều đã xử lý xong toàn bộ ,xếp ngay ngắn trên đĩa.
Sau khi lấy củi làm cho nồi nóng lên , Tần Tang đổ ít dầu vào trong nồi , điều kiện trong nhà tệ , những thứ này còn phải dùng tiết kiệm ,cô hầm khoai tây trước , sau đó dùng một ít thịt hun khói xào với củ cải , lại làm món rau hẹ trứng gà , xem ra có chút thanh đạm nhưng mà không sao, sau này sẽ có nhiều món ngon hơn !
Vừa nghĩ như vậy Tần Tang lấy lại tinh thần lại bắt đầu nhào bột làm bánh nướng, bằng không chỉ ăn rau làm sao có thể no chứ ?
“Ái chà chà, nhà ai nấu gì đấy , thơm như vậy .”
Khi Tần Tang đang tập trung nướng bánh thì bên ngoài truyền đến một giọng nói , trong lòng cô bỗng chốc trầm xuống nghĩ còn không đợi được ba mẹ trở về  thì đợi được con chồn cáo trước .
Không cần nhìn Tần Tang cũng biết được giọng nói đặc biệt chói tai này là thím Lưu Diễm của mình , Tần Tang không quan tâm kiếp trước hay là kiếp này đều không có hảo cảm gì đối với thím này ,nếu không phải vì mình lúc mình ngồi bà ta từ bên trong gây xích mích , lại chiếm đoạt tài sản ,ba mẹ mình cũng không đến nỗi thảm như vậy , ông nội cũng không đến mức bỏ rơi không thèm quan tâm với họ .
 Tần Tang từ phòng bếp nhìn ra ngoài ,liền nhìn thấy một người phụ nữ đang ở trong vườn nhìn xung quanh ,tuy nói chú Tần Chí Khang ở cùng một chỗ với họ ,nhưng phòng bếp chính là phân ra , con là sau khi Lưu Diễm gả đến đắc biệt yêu cầu chính là sợ làm đồ ăn ngon gì để cho người khác mang đi , về phần phòng bếp này của nhà họ là là cha Tần Tang sau này mới dựng lên .
Nói cho cùng vẫn là nhà họ rất dễ bị ức hiếp rồi .
“ Ơ! Đây không phải là Tần Tang sao ? Thím còn tưởng là phòng bếp nhà ai đó , lạch cạch trong đó làm cái  gì thế ?”trong lời nói Lưu Diễm nghe có vẻ quan tâm nhưng ánh mắt lại  không ngừng liếc nhìn vào trong phòng bếp , bà ta chưa bao giờ ngửi thấy mùi hương như vậy, đi ra ngoài cả ngày rồi, đã sớm đói bụng rồi.
Hình như còn có mùi thơm của thịt ,trong lòng thầm nói người nhà này còn rất có lòng dạ , nhân lúc họ đi ra ngoài lén lút đóng cửa ăn thịt.
Đồng thời chỉ là Lưu Diễm nghĩ như vậy ,lại không nghĩ đến đây là chuyện bà ta và Tần Chí Khang làm nhiều nhất trong ngày bình thường , cũng chính là vì họ thường xuyên vụng trộm mua thịt ăn mới sẽ nghĩ chuyện này lên trên người của Tần Tang .
 
Nghĩ nghĩ liền xui xẻo .
Tần Tang cười mỉm đi ra bên ngoài , lau tay nói , “Thím hai, cháu đang học nấu ăn thôi .”
“Cháu làm sao ? thật sự hiếm có nha ,xào món gì thế .” Lưu Diễm vừa nghe thấy trong lòng liền hoài nghi, con bé ngốc nghếch này còn biết làm đồ ăn sao ? Ngửi được đồ ăn còn rất thơm bà ta còn tưởng là Dương Vân làm nữa chứ .
“Món ăn thường ngày thôi , thím hai đến đúng lúc quá, giúp cháu nếm thử có được không ?” Tần Tang nói xong , một đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào bà ta , miệng thì nói như vậy nhưng trong lòng lại biết Lưu Diễm sẽ không đồng ý đâu .
“Cháu xào à ……” Lưu Diễm nghe nói như vậy , ánh mắt có hơi trốn tránh , bà ta mới không đi làm chuột bạch đâu , liền vội vàng xua tay nói , “thím cũng phải về chuẩn bị đồ ăn rồi , hay là ngày khác đi .”
Tuy cảm thấy có mùi thịt ,đồ ăn mà Tần Tang xào bà ta lại không dám ăn , con bé này bình thường chính là một người vô tâm , ngộ nhỡ có con sâu hay cát gì đó trong thức ăn, nghĩ đến đều xui xẻo, Lưu Diễm vừa nghĩ như vậy ngay lập tức cảm thấy mùi vì của đồ ăn này có hơi cổ quái, nhà ai có thể xào đồ ăn thơm như vậy chứ?
“Còn đứng ở đó làm cái gì , nhanh về nhà nấu cơm đi , tôi đói rồi đấy .” Tần Chí Khang dừng xe lại trong lòng nghĩ nhà nào nấu đồ ăn mà thơm như vậy ông ta ngửi cũng thấy đói rồi lại không nghĩ đến là người làm là Tần Tang .
“Chú hai .”Tần Tang bình tĩnh chào hỏi sau này còn phải ngày ngày gặp mặt , Tần Chí Khang qua loa gật đầu với cô coi như là trả lời .
“Ông còn dám kêu đối , tối nay không nấu cho ông ăn , cả ngày chỉ nghĩ đến ăn ! Nếu hôm nay không phải ông ……” Lưu Diễm không biết nhớ đến cái gì không có tiếp tục nói nữa chỉ là đi lên nhéo Tần Chí Khang một cái oán trách nói , “còn không dọn đồ vào bên trong trước đi .”
Tần Chí Khang nổi tiếng sợ vợ, hừ hừ hai tiếng vẫn là đi bưng thùng giấy lên , ở thời đại này xem như cơm no áo ấm rồi , thân hình của chú hai còn hơi béo liền biết ông ta ăn không ít thịt ,trên thực tế ,một nhà chú hai thực sự sống tốt hơn nhà cô rất nhiều , tuy sống chung một nhà nhưng ăn uống dùng lại hoàn toàn không giống nhau.
Liền nói đến cái nhà này cũng là dùng  tiền của ba cô xây lên , xuất tiền lại xuất lực , bọn họ lại chỉ có thể được phân đến một mảnh đất nhỏ , sau này còn bị thím hai chiếm lấy , phòng của Tần Tang bây giờ vẫn là vách  ngăn đó , ba mẹ thường ngày tiền kiếm không nhiều còn phải lấy một phần đi hiểu kính bà nội , bà nội lại  thiên vị chú hai , có đồ gì ngon đều nghĩ đến nhà chú hai trước ,Tần Tang muốn ăn chút đồ ăn ngon cũng khó khăn .
Đang lúc cô đang suy nghĩ lung tung , từ phía sau truyền đến một hồi tiếng mở cửa , cô biết chắc chắn là ba mẹ về rồi.Nơi họ sống gần với cửa sau hơn ,Tần Tang cởi tạp dề , vội vàng chạy ra ngoài , quả nhiên nhìn thấy hai thân ảnh quen thuộc  đang ngồi trên bậc tam cấp quạt gió .
“Ba…..mẹ …..” Sống mũi Tần Tang cay cay nhìn thấy bóng lưng đó liền muốn chảy nước mắt .
“A Tang ” Mẹ Dương Vẫn ngoảnh đầu lại ,vừa định nói con bé này cuối cùng chịu đi ra ngoài rồi à , nhìn thấy Tần Tang lại bị ngây người ra —---đây không phải là con gái lộn xộn của mình đây sao ?
“Mẹ ơi , mẹ mệt rồi đúng không ạ , con rót nước cho mẹ .” Hốc mắt Tần Tang không nhịn được mà đỏ lên , cô cũng đã quên rất lâu rồi, có thể gần hai mươi tuổi không nhìn thấy mẹ của mình .
Ba cô Tần Chí Quý cũng ngoảnh đầu lại xem , cũng dừng lại động tác quạt gió của mình , nếp nhăn trên mặt cũng dần dần giãn ra .
“A Tang , con ……con cắt tóc rồi à.” Dương Vân đứng lên kéo Tần Tang lại , nghĩ đến vừa mới từ đồng trở về , tay cũng không biết sờ chỗ nào mới tốt , chỉ là nhìn con gái mình từ trên xuống dưới , ánh mắt sáng lấp lánh “ thật sự đẹp quá , có tinh thần hơn rồi đó .”
Khóc không xinh đẹp   “Mẹ!” Tần Tang không nhịn được nữa, vội vàng ôm lấy Dương Vân. Cô cho rằng cả đời này, sẽ không bao giờ gặp lại mẹ mình nữa, cô cho rằng không bao giờ có thể nghe thấy giọng nói này nữa, cô cho rằng chỉ có cảnh tượng này chỉ trong mơ mới có thể xuất hiện, hiện tại chân thật bày ra trước mặt mình. Nước mắt giống như hạt châu bị đứt dây, làm thế nào cũng không ngừng được, cô rất muốn kìm nén, nhưng cô thật hạnh phúc, thật rất hạnh phúc.
 
⬅ Trước Tiếp ➡