Xin lỗi, tính tình tôi thẳng thắn.
“Tần Tang, cô.” Cho dù Thẩm Mộng Cầm giả vờ đi nữa, giờ phút này cô ta cũng không nhịn được.
“Thực xin lỗi, tính tình tôi thẳng thắn, lời nói lỗ mãng.” Chính Thẩm Mộng Cầm nói ra những lời này, Tần Tang trả lại cho cô ta.
Thừa dịp Thẩm Mộng Cầm còn đang sững sờ đứng nguyên tại chỗ, Tần Tang tiêu sái đi trở về nhà, nếu Thẩm Mộng Cầm và Thẩm Bảo Châu còn ở đây, những người khác cũng sẽ ở, cô khuyên mình không thể gấp gáp, hai người Thẩm Bảo Châu để cho cô biết cái dáng vẻ này chạy đi ra ruộng sẽ chỉ làm cho ba mẹ khó chịu, Tần Tang lên kế hoạch để rửa sạch ‘danh dự’ của mình trước, rồi đợi ba mẹ mình về nhà.
“Tần Tang điên rồi sao ...” Thẩm Bảo Châu không nghe thấy Thẩm Mộng Cầm nói gì với Tần Tang, nhưng cô ta nghe được lời Tần Tang nói, thế nào Thẩm Bảo Châu cũng không nghĩ rõ, mặc dù Tần Tang trước kia cũng không thích nói chuyện, nhưng tính tình vẫn còn mềm mại, nếu không thì Thẩm Mộng Cầm làm một tiếng động, mọi người sẽ bỏ qua cô.
Chính vì điều này mà Thẩm Bảo Châu mới dám tùy ý quyết định, hơn nữa Tần Tang không phải rất nghe lời Thẩm Mộng Cầm sao? Tại sao quan hệ giữa hai người lại trở nên như vậy, cô không sợ bị cô lập hay sao?
“Có lẽ là bị cái gì đó kích thích.” Nhìn bóng lưng rời đi của Tần Tang, Thẩm Mộng Cầm toan tính nói.
“Chẳng lẽ là ... sự kiện kia?” Nói đến cái này, trong mắt Thẩm Bảo Châu thoáng qua một tia đùa cợt.
“Trở về lại nói.” Thẩm Mộng Cầm nói xong, khóe miệng cũng âm thầm nâng lên một độ cong .... kiểu tóc mới không phải nhìn rất đẹp sao, cô trốn được nhất thời, lại tránh không được một đời.
“Rầm.” Tần Tang đóng cửa phòng lại, không biết là hưng phấn hay tức giận, cô dựa vào cửa nhẹ nhàng che miệng ... là thật, là thật.
Trước đây cô thật thà và đơn giản, cô tin tất cả những gì người khác nói, và vì Thẩm Mộng Cầm giống như một người chị gái chu đáo, Tần Tang thường nói với cô ta mọi thứ, bạn trai cô thích gì, anh ta muốn làm gì trong tương lai, ngay cả khi có kinh nguyệt đến, cũng nói chuyện với cô ta, và cuối cùng cô đa không có khả năng tự vệ.
Trong cuộc sống hạnh phúc và thuần khiết ban đầu của cô, vị sự tin tưởng nhẹ nhàng của cô vào Thẩm Mộng Cầm, mối tình đầu của cô biến thành cơn ác mộng, và cô bị buộc tội giết người, hủy hoại những năm tháng đẹp nhất của cô ở nơi tăm tối đó, ba mẹ cô lần lượt ngã bệnh, hung thủ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, chờ Tần Tang ra ngoài, đã là thế kỷ hai mốt, Thẩm Mộng Cầm gả vào nhà giàu, mà cô không có trình độ học vấn, không có kinh nghiệm, chỉ có đi làm ở khắp nơi, tìm được cái gì thì làm cái đó, làm công việc khó khăn và mệt mỏi nhất.
Vậy mà những thứ này, cũng là Thẩm Mộng Cầm ban tặng, cướp bạn trai của cô không tính, còn khi mình ra tù thì khắp nơi gây khó khăn cho cô, cho đến trước khi chết, Tần Tang mới tin chắc vụ án đó chính là do Thẩm Mộng Cầm sắp xếp, mà mười mấy năm vẫn bị cô ta đè ép, chỉ có thể sống cuộc sống ở tầng chết nhất, cũng vì sợ một người cô leo lên cao sẽ tra ra sự thật. Bởi vì hung thủ thật sự là Thẩm Mộng Cầm.
Mà bây giờ, cô sống lại, Tần Tang nhìn căn phòng nhỏ nhỏ của mình, khăn trải giường được sắp xếp gọn gàng, trên bàn là một đống sách giáo khoa, cô đã bỏ học từ năm mười tám tuổi. Tần Tang nhớ lại điểm số của mình khi còn nhỏ, không tồi, và trong phòng vẫn còn giải thưởng, cũng chính vì vậy mà gia đình mới cho cô học cấp ba.
Nhìn mấy cuốn sách bám đầy bụi, Tần Tang không khỏi thở dài, cô nhất định phải học tập khi còn cơ hội, bởi vì cô biết, kiến thức có thể không thay đổi được số phận, nhưng có thể cải thiện bản thân.
Cúi người nhặt quyển sách rơi đầy đất, Tần Tang tùy ý lật vài trang, phát hiện minh tuy ngu ngốc nhưng vẫn biết ghi chép, càng kinh ngạc là cô đã nhớ hết những kiến thức này, nói cách khác thân thể này của cô bây giờ còn giữ lại những kiến thức đã học trong sách. Vậy thì cô càng không thể bỏ cuộc.
Tin vào sự xấu xa của cô ta.
Lúc này, cô nhìn thấy trên quyển sách có kẹp một phong thư – Diệp Chính Quân, thấy cái tên này, Tần Tang đột nhiên liền hiểu rõ tại sao mình lại nghe Thẩm Mộng Cầm đi uốn tóc, cũng hiểu tại sao cô không có sách để đọc.
Kiếp trước cô không có ý định học tập, một phần lớn nguyên nhân là vì Diệp Chính Quân, Diệp Chính Quân lớn hơn cô hai ba tuổi.
Mười bảy mười tám tuổi, tình yêu bắt đầu, lúc đó Tần Tang cũng bị Diệp Chính Quân mê hoặc như những cô gái khác, hơn nữa người này sau mùa hè sẽ lên thành phố học, đầu năm nay ra một sinh viên đại học là chuyện rất đáng giá, Diệp Chính Quân cũng chính vì ánh hào quang này, trở nên chạm tay có thể bỏng, mười dặm xung quanh người nào không biết đến tên của anh ta, phàm là cô gái mười mấy tuổi, ai trong mộng mà không có anh ta.
Vốn Tần Tang cũng chỉ mơ mộng một chút mà thôi, Thẩm Mộng Cầm lại nói làm cô dao động, khuyên cô đi theo Diệp Chính Quân đến thành phố để học thêm kiến thức, Thẩm Mộng Cầm nói cho cô biết, nữ sinh ở thành phố lớn cũng uốn tóc, mặc váy liền áo xinh đẹp, còn nói cô gái xinh đẹp trong thành phố nhiều như vậy, nếu Diệp Chính Quân coi trọng người khác thì sẽ muộn mất.
Tần Tang bị kích động, tưởng tượng ra thế giới đầy màu sắc bên ngoài, Thẩm Mộng Cầm yêu cầu cô ăn mặc đẹp, dạy cô viết cái gì gọi là thư tình, sau đó tỏ tình với Diệp Chính Quân, thậm chí còn thề son sắt nói gì mà ‘bạn học Diệp có ý với cô’ như vậy, Tần Tang thật sự tin vào những lời xấu xa của cô ta.
Vì vậy, để phù hợp với Diệp Chính Quân, Tần Tang đã dùng kẹp uốn tóc trên đầu của chính mình, nhưng vô tình làm cháy một nửa mái tóc, sau đó biến thành dáng vẻ ma quái này, ở nhà mấy ngày sợ người khác cười nhạo, người trong nhà muốn dẫn cô đi sửa tóc cô cũng không cần, còn tức giận mấy ngày.
Nghĩ đến đây, cô vội vàng mở phong thư ra xem lại, trong đó thật sự nói rằng cô nguyện ý cùng Diệp Chính Quân đến sống ở thành phố lớn, nếu như Diệp Chính Quân đồng ý, cô sẽ đến thành phố của anh ta làm việc và sống cùng anh ta, phải có bao nhiêu ngu ngốc đây.
Trên một tờ giấy khác, Tần Tang theo đề nghị của Thẩm Mộng Cầm, đã sao chép “Trí Tượng Thụ”, bài thơ này trước kia cô cũng rất thích, lần đầu tiên đọc được ở trong sách đã vô cùng sốc, trong bài thơ ca tụng tình yêu thâm tình lại độc lập, nhiệt liệt mà thành khẩn, khi đó Tần Tang rất khát vọng có một tình yêu như vậy.
“Tôi ở bên cạnh anh như một cây bông, làm một hình bóng cây đứng chung một chỗ với anh, nắm chặt lá cây ở dưới đất cũng quyện vào trong mây, mỗi trận gió qua chúng ta gửi lời hỏi thăm lẫn nhau ...”
Cho đến bây giờ, Tần Tang vẫn có thể ngâm bài thơ đó, lẽ nào kiếp này cô lai gặp được một tình yêu như vậy? Tần Tang không biết, cô chỉ biết kiếp trước sau khi gửi bức thư này đi, cô đã bắt đầu một cuộc sống khốn khổ.
Khi bức thư tình của cô được gửi đi, nó đã không thành hiện thực, Diệp Chính Quân không chấp nhận cô, còn nói rằng cô vô cùng vô liêm sỉ, chuyện này đã Thẩm Mộng Cầm truyền cho mọi người đều biết, tất cả mọi người mắng cô không biết xấu hổ, gieo họa cho học sinh giỏi, câu dẫn đàn ông, Tần Tang xấu hổ đến mức không dám ra cửa, cả kỳ nghỉ hè cũng buồn buồn không vui.
Lúc đầu, cô cho là chuyện này Diệp Chính Quân truyền đi, sau đó Thẩm Mộng Cầm còn chạy đến để an ủi cô, nói cô cứ an tâm, Tần Tang tứ cố vô thân đã coi cô ta thành tri kỷ duy nhất, nhưng không biết chính Thẩm Mộng Cầm chính là người khởi xướng. Mãi sau khi nghe những người ở bên kia nói, Tần Tang mới biết những gì đã xảy ra khi đó.
Có thù hận gì .
Ở một nơi nhỏ bé này vẫn là ít thấy người có thế xuất chúng giống như cô , kiếp trước sau khi cô tỏ tình xong , các bạn học bàn luận sôi nổi về cô , mắng cô là hồ ly tinh , không biết xấu hổ ,Tần Tang không có mặt mũi tiếp tục học nữa chỉ thu dọn hành lý thật tốt đi lên thị trấn làm việc .
Nhưng mãi đến bây giờ, Tần Tang vẫn là không hiểu cuối cùng mục đích của Thẩm Mộng Cầm làm như vậy là sao ? Mình có thù oán gì với Thẩm Mộng Cầm , cứ phải hại cô như vậy ?Hay là nói cô ta cũng thích Diệp Chính Quân?
…..Không quan tâm Thẩm Mộng Cầm muốn làm cái gì , mình chắc chắn sẽ không bị cô ta lừa một lần nữa , còn về ánh mắt hiện giờ của Diệp Chính Quân với Tần Tang ,đều chỉ là đứa bé mười mấy tuổi có thể rung động gì với anh chứ ?
Lại nói cô muốn tìm cũng phải tìm người trưởng thành chút , không thì có vẻ giống như con trai mình sao ?
Ấn tượng của Tần Tang đối với Diệp Chính Quân không sau có thể nhìn ra được cái gọi là sự yêu thích của cô chỉ vì người khác sùng bái Diệp Chính Quân cô cũng sủng bái theo .
Trách không được thái độ Thẩm Bảo Châu không tốt với cô như vậy , chắc chắn là Thẩm Mộng Cầm lại thêm mắm dặm muối nói với Thẩm Bảo Châu là cô thích Diệp Chính Quân hơn nữa dự định viết thư tỏ tình, như vậy cô không phải thành kẻ thù chung của tất cả nữ sinh hay sao ?
Thẩm Mộng Cầm vì muốn hủy hoại thanh danh của cô thật là dụng tâm mà ,Tần Tang xé nát bức thư trong tay mình ánh mắt tối lại , không quan tâm là lần này hoặc là lần sau Thẩm Mộng Cầm đều sẽ không đạt được nữa đâu.
Từ giây phút này bắt đầu cuộc đời của cô phải đặc biệt thay đổi .
Ánh mắt Tần Tang nhìn đồng hồ , bây giờ mới hơn hai giờ chiều , bên ngoài trời nắng đẹp không khí trong lành còn mang theo một chút không khí của mùa hè , không còn là sự hỗn loạn của thành phố lớn như thế nữa hơn nữa lúc mình chết là mùa đông , chớp mắt lại là mùa hè năm mười tám tuổi, làm sao có thể không khiến cho cô kích động được chứ ?
Tranh thủ thời gian còn sớm Tần Tang đi đến phòng bếp đun nước nóng , bện lại mái tóc bị cháy sau đó cầm lấy xô nước và xà phòng , đi đến trong vườn gội đầu mang theo kéo về lại phòng chuẩn bị cắt tóc cho mình .
Kiếp trước do cô đã ngồi tù , chỉ có thể xung quanh ăn nói khép nép làm việc , cũng đã đến tiệm cắt tóc làm công cho nên tự mình cắt tóc cũng không có vấn đề gì lớn cả , cô cân nhắc một chút quyết định cắt kiểu tóc dành cho học sinh cũng phù hợp tuổi của cô bây giờ.
Da của Tần Tang mịn màng ,còn mang theo một chút làn da em bé , ngũ quan cân đối , một đôi mắt vừa to vừa có thần , mũi nhỏ thẳng tắp ,đôi môi đỏ mọng , cắt tóc xong , cô nhìn mình ở trong gương , lập tức cảm thấy khoan khoái nhẹ nhàng hơn rồi.
lại cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ trên người mình , Tần Tang hơi nhíu mày , chọn từ trong tủ ra một cái áo trắng và một cái quần bông ống đứng màu xanh đậm tạm thời trong tủ chỉ có thể chọn ra bộ đồ này , làm việc khá thuận tiện .
Lúc này quần áo đa số của mình đều là nhặt đồ của cô nhỏ mặc rồi , chỉ là thẩm mỹ của cô nhỏ thiên về trưởng thành , lúc Tần Tang còn trẻ lại không hiểu những thứ này ,nhìn thấy thích cũng không quan tâm hợp với mình hay không liền mặc lên người ,làm cho ngô không ra ngô, khoai không ra khoai , tự mình còn cho rằng mình trang điểm rất đẹp kết quả không thiếu bị người ở sau lưng cười nhạo .
Đặc biệt sau khi Thẩm Mộng Cầm nhìn thấy cô còn khen cô mặc rất đẹp, Tần Tang còn cảm thấy ánh mắt cô ta rất đáng tin cậy ,thực ra sau này nghĩ lại nếu như thật sự đẹp thì làm sao Thẩm Mộng Cầm không mặc .
Bây giờ cô chọn quần áo chính là phải cân nhắc kỹ lưỡng nếu không tự Tần Tang đều cảm thấy mất mặt hơn nữa vốn dĩ ở nông thôn rất bảo thủ, ăn mặc lộng lẫy dễ bị người khác hiểu lầm, cảm thấy cô là một nữ sinh tùy tiện phải biết miệng người đáng sợ , cô không muốn bị người người bàn tán.
Bây giờ khác với lúc trước .
Huống hồ, Tần Tang bây giờ khác với lúc trước , cô là người đã sống mấy chục năm , tuy cô đang sống ở tầng lớp thấp nhất nhưng sống ở thành phố lớn , đi qua trung tâm thương mại , thấy qua các kiểu trang điểm đa dạng , biết phải ăn mặc đẹp nhất là như thế nào .
Quan trọng nhất là cuộc đời của cô sắp bắt đầu lại một lần nữa , không thể không được dứt khoát ,bị người khác lừa gạt như lúc trước nữa— tuy là thật lòng đối xử với mọi người không đổi lại được cái chết tốt đẹp, thế sau này cô chỉ đối xử tốt với người mà mình quan tâm ,nếu như ngay cả người mình yêu thương nhất đều không có cách nào bảo vệ , còn phải để ý đến những người khác nữa sao ?
Về phần Thẩm Mộng Cầm ,tốt nhất cô ta không đến trêu chọc mình , nếu như cô ta dám đến nhảy nhót trước mắt mình , thế đừng trách cô không khách khí .
Nhìn thấy thời gian còn sớm , Tần Tang quyết định dọn dẹp trong nhà sạch sẽ ,phần công việc cuối cùng ở kiếp trước của cô là nhân viên quét dọn trong khách sạn ,cô đã quen làm việc trong khách sạn, dọn dẹp cũng rất nhanh nhẹn , dọn dẹp phòng của mình sạch sẽ , ngôi nhà rất nhanh liền sáng bừng lên cũng may mà ngày thường mẹ cũng rất chịu khó , căn bản cô dọn dẹp không quá mất sức .
Vừa nghĩ đến lại có thể nhìn thấy cha mẹ mình, trong lòng Tần Tang có một trận kích động, kiếp trước không thể tận hiếu thật tốt , lần này cô chắc chắn phải cố gắng để cho cha mẹ trải qua cuộc sống thật tốt ,báo đáp công ơn dưỡng dục của họ .