Trái tim cô nhấp nhô cả buổi chiều, lúc này, rốt cục tảng đá đã rơi xuống đất, cha mẹ vẫn còn ở đây, thật sự là quá tốt.
“Ôi chao, đây là làm sao vậy, không khóc, khóc sẽ không xinh đẹp.” Dương Vân bị ôm trở tay không kịp, vội vàng nhớ lại vừa rồi mình nói sai cái gì sao? Tuy rằng con gái này thích giày vò, nhưng không phải là người dễ dàng khóc lóc.
Tần Chí Quý nhìn Tần Tang ghé vào trên vai Dương Vân, cũng cảm thấy hơi kỳ quái, thân là người đứng đầu một nhà, ông từ trước đến nay ít nói, cũng không khỏi nhíu mày.
"Không... con chỉ... chỉ nhớ hai người thôi, sao bây giờ hai người mới về." Tần Tang cũng biết mình có chút mất bình tĩnh, nhưng cô thật sự rất vui, đối với cô mà nói không có gì quan trọng hơn cha mẹ vẫn ở bên cạnh mình.
Tần Tang buông tay ra, nhanh chóng lau nước mắt, đổi thành một gương mặt tươi cười: "Cha mẹ, cả ngày hai người đi làm mệt mỏi, chắc đã đói bụng rồi, mau vào ăn cơm đi.”
“Con còn nấu cơm sao?” Tuy rằng hạnh phúc, nhưng trái tim Dương Vân lại nhịn không đập mạnh, đây là lần đầu tiên con gái bà nấu cơm, thái độ vừa rồi cũng rất đáng nghi, không lẽ đã đem nồi đập vỡ.
Hai vợ chồng nhìn nhau, tựa hồ đều đang lo lắng cùng một chuyện. Nhưng lại nghĩ đến con gái mình có lòng như vậy, họ đã rất vui mừng, không dám yêu cầu nhiều hơn nữa.
“Cha, mẹ?” Tần Tang thấy hai người họ đều không cầm đũa, có chút khó hiểu.
Vợ chồng hai người bưng chén cơm, ngồi ở bên cạnh bàn nhìn tới nhìn lui. Bánh này nhìn rất ngon, cũng không bị nát, hẳn là có thể ăn, đồ ăn thoạt nhìn màu sắc cũng rất đẹp, Dương Vân cầm đũa không biết nên bắt đầu từ món ăn nào trước.
Trứng xào rau hẹ này có thể sẽ ăn vào vỏ trứng, vẫn là nếm thử cà rốt trước thì tốt hơn. Không thể trách bà không tin con gái mình, chỉ là từ nhỏ mười ngón tay của Tần Tang chưa từng đụng vào việc nhà, không được mấy lần thấy cô vào bếp, có thể phân biệt rõ ràng giữa rau hẹ và hành lá đã là không tệ rồi.
Nhìn món ăn đầy đủ màu sắc hương vị trước mặt, Dương Vân thở dài, gắp một đũa ăn vào, thầm nghĩ con gái hiếm khi tỏ lòng hiếu thảo, không thể đả kích sự nhiệt tình của cô.
Kết quả, Dương Vân vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần lại bị con gái làm cho rất bất ngờ - - ăn ngon. Bà là lần đầu tiên ăn được món ăn ngon như vậy, không có một chút mùi vị dư thừa, thật sự ăn rất ngon.
Dương Vân không thể tin được gắp một món khác, sau đó giống như phát hiện được thế giới mới, liên tục chuyển mục tiêu sang những món khác. Tần Chí Quý thấy vợ của mình hăng say ăn, cũng giơ đũa lên dùng thử, kết quả phải thừa nhận trong kinh ngạc, đến mức tròng mắt đều muốn rớt xuống. Một bữa cơm ăn sạch sẽ, ngay cả thức ăn thừa cũng không còn.
Tần Tang thấy cha mẹ ăn vui vẻ như vậy, trên mặt cũng lộ vẻ tươi cười, ngọt ngào hỏi: "Mẹ, mẹ thấy tay nghề của con gái thế nào?”
"Tang, con học nấu ăn khi nào vậy, ăn rất ngon!" Dương Vân không tiếc lời khen con gái yêu của mình.
“Con đâu cần học, do tay nghề của mẹ tốt, con được di truyền, nhìn qua vài lần là biết.” Tần Tang lảng tránh vấn đề chính, đứng lên thu dọn bát đũa muốn đi rửa chén, nhưng bị Dương Vân đoạt lấy.
Mặc dù trong lòng bà cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng vì niềm vui sướng nhất thời nên tâm trí không nghĩ nhiều đến những phương diện khác: "Để mẹ làm là được rồi, tránh để con lại bị đứt tay.”
Tần Tang nhất thời cảm thấy có người quan tâm mình thật tốt, cô được phục vụ rất vui vẻ: "Cảm ơn mẹ.”
Kết hôn với một người lính?
Dương Vân vẻ mặt tươi cười: "Mẹ đã nói mà, Mai nói con trở nên xinh đẹp mẹ còn không tin. Bây giờ xem ra, Tang nhà ta đâu chỉ trở nên xinh đẹp, nếu không nói, mẹ còn tưởng rằng con gái của mẹ bị đổi đi.”
“Có phải con gây ra chuyện gì rồi không?” Tần Chí Quý cảm thấy vừa rồi có điểm nào đó không thích hợp, con gái của ông cũng không phải kiểu chủ động ngoan ngoãn như vậy. Tuy rằng ăn cơm ngon, nhưng trong lòng ông không yên tâm, con gái không chỉ nấu ăn mà còn dọn dẹp nhà cửa, nếu không phải là làm sai chuyện gì thì con gái ông chắc chắn đang bị bệnh.
Dương Vân nghe xong những lời này cũng trầm ngâm nhìn Tần Tang, đừng thấy Tần Chí Quý bình thường trầm mặc ít nói, một khi nói sẽ nói thẳng vào vấn đề. Lúc này, bà cũng có chút hoài nghi động cơ của Tần Tang, hết cách rồi, đứa nhỏ này ngày thường khiến người ta không thể ngừng lo lắng, đừng lại gây ra rắc rối gì nữa.
Cho nên hai người họ phải hỏi rõ ràng: "Tang, con có chuyện gì đừng giấu cha mẹ?”
"Con không có, cha mẹ không thích con nấu cơm thì con sau này sẽ không làm nữa." Tần Tang cúi đầu, trông có vẻ buồn bực, xoắn ngón tay của mình: "Thật ra, con từ lâu đã muốn làm như vậy, chỉ là đến hôm nay mới cố lấy hết can đảm..."
“Được rồi được rồi, mẹ biết rồi.: Dương Vân thấy cô dường như sắp khóc, trừng mắt nhìn Tần Chí Quý: "Xem ông nói cái gì, con gái tôi vẫn rất tốt, có thể xảy ra chuyện gì chứ.”
Nói xong lại cảm thấy xấu hổ, họ làm sao có thể hoài nghi con gái mình, con bé đã mười tám tuổi rồi nên cũng hiểu chuyện. Tần Chí Quý bị vợ của mình nói cũng không dám nhiều lời nữa, yên lặng rời khỏi phòng ăn.
Dương Vân lặng lẽ nhìn con gái, do dự một chút vẫn nói: "Cha con nhất định cho rằng con còn có ý đồ xấu gì đó.”
“Cái gì ạ?” Tần Tang đầu óc xoay chuyển rất nhanh, nhưng cũng không hiểu ý Dương Vân? Ý của mẹ muốn nói là gì?