Tiếp ➡
Trọng sinh.
Lúc Tần Tang tỉnh lại, hơi thở vẫn còn rất nặng nề, cô cố gắng di chuyển cơ thể, lại phát hiện mình không có chết, bị Thẩm Mộng Cầm đẩy từ trên cao xuống như vậy, lại không có làm sao.
Cô vịn giường bên cạnh từ dưới đất ngồi dậy, đưa tay sờ soạng khắp người, hình như không có bị thương, nhưng đầu rất đau ...
Đợi đã, Tần Tang nhìn bàn tay đang đặt trên bụng của mình ... hình như có gì đó không ổn, tay của cô từ khi nào trở nên trắng nõn mịn màng như vậy, vừa rồi khi chạm vào người, hình như không giống nhau, hình như rất mềm mại ... cái quái gì đang xảy ra thế này?
Lúc này Tần Tang mới chú ý đến chỗ mình đang ở, hơi giương mắt chính là trần nhà màu bụi đất, ga trải giường cũ kỹ, giường nhỏ, nền gạch, tường dán đầy báo ... nhìn một chút, hốc mắt Tần Tang càng rịn ra ướt át, cái hình ảnh xa xôi quen thuộc này, giấu ở chỗ sâu nhất trong trí nhớ, chẳng lẽ hồi quang phản chiếu hay sao?
Lúc này cô nhìn thấy cách đó không xa có một chiếc ghế xếp bị lật, còn tưởng rằng mình bước lên nhặt thứ gì đó rồi bị ngã, đập vào đầu, may mắn là không có gì nghiêm trọng, Tần Tang xoa xoa đầu, cũng không nhớ ra được là mình muốn cầm thứ gì.
Tay chân rã rời ngồi xuống giường, có vẻ như cô vẫn chưa lấy lại được tinh thần từ tình huống trước mắt.
... chờ một chút, giờ chỉ có một mình cô, cô không dám xác thực ý nghĩ của mình là thật, không để ý đến hình tượng của bản thân, Tần Tang vừa xỏ dép lê chạy ra ngoài, cô không biết mình có thật sự xuyên về ba mươi năm trước không, hay đây chỉ là mình đang nằm mơ.
Tần Tang không thể tin được bước vào trong sân, mọi thứ đều giống như trong trí nhớ của cô, lúc này cô nhìn thấy một cái chậu nhôm màu trắng bên cạnh, thò đầu vào soi, quả nhiên nhìn thấy một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn.
Chỉ là tóc một bên dài một bên ngắn, nhìn có vẻ hơi buồn cười, nhưng đây đích thực là cô, chính là cô lúc nhỏ.
“Ba. Mẹ? Ba có ở đó không? Ba? ... Mẹ?” Tần Tang tìm khắp nhà cũng thấy ai, ra ngoài sân vẫn không thấy ai, cô lo lắng sốt ruột, ba mẹ đâu rồi, những người khác ở đâu? Chẳng lẽ là ảo giác?
Đột nhiên, cô ý thức được lúc này hẳn mọi người đều đang ở ngoài ruộng, Tần Tang xoay người lại đi ra hướng ruộng, nhưng kiếp trước cô rất ít ra ruộng, phía trước cô một cái hồ nước, giống như nước ở ruộng từ cái hồ này đi xuống.
“A, đây không phải là Tần Tang sao? Mặc như này là muốn đi đâu?”
Có người. Nghe được tiếng, Tần Tang cũng không quản trong lời nói của người đó rõ ràng là đùa cợt, kích động quay đầu lại, thì thấy một cô gái mặc áo sơ mi quần dài, người này da hơi ngăm đen, đôi môi hồng, má phúng phính, rám nắng đỏ, mắt hí, hai bím tóc đuôi ngựa, khoang tay nhìn Tần Tang ... ai nhỉ, hình như rất quen.
“Ha, bị chó cắn tóc hay sao? Không biết còn tưởng rằng người phụ nữ điên nào đến đây, hay là ... muốn thu hút sự chú ý của người khác?”
Tần Tang vừa quay đầu lại, đối phương đã bị mái tóc bù xù của cô hấp dẫn.
Thẩm Bảo Châu? Tần Tang cố gắng suy nghĩ một chút, đúng là cái tên này, trước kia rất tốt với Thẩm Mộng Cầm, mặc dù bọn họ cũng họ Thẩm, nhưng không có quan hệ nhiều lắm, chẳng qua là Thẩm Bảo Châu tự cho là cùng họ nên muốn gần gũi với Thẩm Mộng Cầm, cho nên người cũng đắc ý thôi, không biết còn cho là bọn họ thân như chị em, như hình với bóng nữa.
Trên thực tế là Thẩm Mộng Cầm muốn cho cô ta làm nổi lên sắc đẹp và trí thông minh của mình, mà muốn thông qua Thẩm Bảo Châu lấy được nhiều chú ý hơn, nói cho cùng thì mỗi người đều có nhu cầu của mình, mỗi người đều có mục đích riêng cần đạt được. Thẩm Bảo Châu ở đây, Thẩm Mộng Cầm chắc cũng sẽ ở gần đây, vừa nghĩ đến Thẩm Mộng Cầm, trong lòng Tần Tang lại không nhìn được cơn lửa giận.
Tôi đã đồng ý chưa?
“Bảo Châu, xin hỏi, tôi đắc tội với cô sao?” Tần Tang cao hơn cô ta một chút, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô ta, trong lòng cô không thích nên nói chuyện cũng sắc bén, càng thêm không hiểu địch ý của Thẩm Bảo Châu từ đâu mà đến.
“Không có, không có đâu.” Thẩm Bảo Châu không hiểu tại sao đột nhiên cô lại hỏi như thế, cô ta cảm thấy hôm nay Tần Tang có chút không giống, lại không nói ra được, nghĩ lại trước kia, Tần Tang nhất định sẽ cười khúc khích giải thích rõ ràng, làm sao lại mắt lạnh nhìn như vậy.
“Vậy cô ăn nói ác độc như vậy, người trong nhà cô có biết không?” Tần Tang vẫn là Tần Tang đó, chẳng qua là cô đứng thẳng tắp tại chỗ, lúc nói chuyện đôi môi hơi vểnh, nhìn như bình thản lại bén nhọn: “Tôi đốt cả nhà cô, hay là đốt than đá của nhà cô rồi.”
“Tôi chỉ hỏi có một câu thôi hay sao? Hung dữ như vậy làm gì?” Thẩm Bảo Châu đột nhiên bị sắc đến, nhất thời không biết phản bác lại như thế nào, dáng vẻ của Tần Tang, phải nói là rất buồn cười, nhưng cô ta lại không nhịn được mà có chút khẩn trương.
“Tôi chỉ nói sự thật mà thôi.” Cô đứng ở chỗ này, đường cũng không phải do nhà cô ta mở ra, người này vừa lên đã gọi cô là bà điên, mặc dù hình tượng của cô bây giờ cũng chỉ kém một chút, nhưng trông mặt mà bắt hình dong cũng không tốt lắm đi, lại nói giọng điệu kia của cô ta giống như là câu hỏi sao?”
“Bảo Châu, làm sao vậy?” Lúc này lại một cô gái buộc tóc đuôi ngựa hai bên đi đến, lớn lên cũng rất xinh đẹp, vóc dáng cũng cao, đặc biệt là dáng người trổ mã phá lệ làm người khác chú ý, quần áo rộng thùng thình mặc trên người cũng có thể nhìn ra được có lồi có lõm, lúc này người đến mới chú ý đến Tần Tang ở bên cạnh, bình tĩnh cười với cô: “Tần Tang cũng ở đây.”
Thẩm Mộng Cầm.
Tần Tang không tự chủ được siết chặt nắm tay, cảm giác như đang nghiến răng nghiến lợi, khó trách nhìn thấy cô gái này lại kích động như vậy, tuy rằng sống mấy chục năm cũng có thể chịu đựng không ít nóng nảy, nhưng nghĩ đến những ngày đen tối và đau khổ nhất mà Thẩm Mộng Cầm ban tặng, cô liền nuốt không trôi cục tức này.
Khi hai người so sánh với nhau, Thẩm Bảo Châu hoàn toàn bị lu mờ, cùng một chiếc áo sơ mi và quần tây, Thẩm Mộng Cầm có thể ăn mặc như một nữ thần, trong khi Thẩm Bảo Châu chỉ có thể làm nền.
Tần Tang không khỏi nghĩ, chẳng lẽ Thẩm Bảo Châu không có tự biết mình hay sao? Cô ta không biết như vậy thì so sánh càng mãnh liệt hơn sao? Bắt chước bừa cũng phải có mức độ, vẫn nt nhìn quả bầu mà vẽ ra cái gáo, là có thể trông giống như Thẩm Mộng Cầm sao?
“Mộng Cầm, cậu tới thật đúng lúc, Tần Tang đang hung dữ với tôi.” Tần Tang còn chưa có lên tiếng, Thẩm Bảo Châu giống như nhìn thấy cứu tinh kéo tay Thẩm Mộng Cầm, thẹn thùng trốn phía sau cô ta, làm dáng vẻ của một người bị hại, giọng nói cũng dịu dàng yếu ớt, giống như bị rất nhiều oan ức vậy.
Thật buồn cười, rõ ràng cô không làm gì cả, nhưng vào lúc này, dường như Tần Tang cô đã làm gì đó với Thẩm Bảo Châu, và những gì Thẩm Mộng Cầm nói tiếp theo khiến cô không nói lên lời.
Chỉ thấy cô ta giống như Thánh mẫu, ôm bả vai Thẩm Bảo Châu thân thiết nói: “Bảo Châu, A Tang thẳng tính, nên nói chuyện khó nghe chút, nhưng không có ác ý, mình thay mặt cô ấy nói xin lỗi với cậu, đứng nóng giận.”
A, nếu không phải đã biết dáng vẻ độc ác của Thẩm Mộng Cầm, Tần Tang thật sự cho rằng trước mặt mình là thiên sứ đó, người này từ nhỏ đã như vậy, mọi việc đều thuận lợi, mang theo một nụ cười giả tạo muốn chết.
Nếu như Thẩm Bảo Châu để kiểu tóc giống như vậy, chắc chắn cô ta sẽ được Thẩm Mộng Cầm nói “trông rất đẹp” và “rất hợp với cậu” đại loại như vậy đi.
Tần Tang không giận ngược lại cười, cô thấy nói cái gì người sai cũng là mình, rõ ràng là Thẩm Bảo Châu nói năng lỗ mãng trước: “Thẩm Mộng Cầm, cô cho rằng cô là Quan Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn sao, ai yêu cầu cô đại diện, tôi đã đồng ý chưa?”
Tôi với cô, không giống nhau.
Trước kia cô chính là bị lừa như vậy, còn tưởng rằng Thẩm Mộng Cầm là người hiểu mình nhất trên đời, bởi vì cô ta nói lời mình thích nghe. Khẩu phật tâm xà, trên thực tế không ít lần ở sau lưng cười nhạo cô, làm người hai mặt như vậy, chuyên chọn cách đâm dao sau lưng người khác, không mệt mỏi sao?
“A Tang, có phải cậu hiểu lầm tôi hay không, tôi không có ý gì khác.” Thẩm Mộng Cầm cũng bị thái độ mạnh mẽ của Tần Tang làm sợ, cô ta đi tới muốn kéo tay Tần Tang, lại bị đối phương tránh được, trong mắt tối sầm lại, Thẩm Mộng Cầm lại nói: “Gần đây cũng không có thấy cậu, chúng tôi cũng rất lo lắng đó.”
Lo lắng? Chỉ sợ là đang mong cô lại làm ra chuyện buồn cười gì, Tần Tang nhớ lại hình như người giật giây mình đi uốn tóc chính là Thẩm Mộng Cầm, cô ta còn nói với cô rằng có thể dùng kẹp để làm nóng tóc và cuộn lại. Tần Tang nhìn Thẩm Mộng Cầm từ trên xuống dưới: “Mộng Cầm, tối nhớ cô đã nói rằng tôi uốn đầu và cô cũng uốn, tại sao tóc của cô vẫn còn tốt.”
Tần Tang vốn có mái tóc dài đến thắt lưng giống như Thẩm Mộng Cầm, nhưng bây giờ cô bị Thẩm Mộng Cầm hại vừa dài vừa ngắn, thậm chị bị nóng mà dính chung một chỗ, khỏi phải nói là ghê tởm như thế nào.
“Tôi, gần đây tôi bận quá.” Thẩm Mộng Cầm vô thức sờ sờ mái tóc xõa trên vai, cô ta không ngốc, lỡ tay làm bỏng mặt thì sao.
“Cô đi đâu?” Trên mặt Tần Tang mang theo nụ cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng, khiến Thẩm Mộng Cầm cảm thấy áy náy.
“Mộng Cầm muốn dạy tôi cách vặn dây hoa.” Nghe vậy, Thẩm Bảo Châu hất cằm đắc ý, lập tức đứng ra khoe khoang, không biết Thẩm Mộng Cầm học vặn dây hoa ở đâu, cô ta vặn rất đẹp, mọi người đều học, không giống như Tần Tang, ai muốn chơi với cô, chỉ có Thẩm Mộng Cầm là đủ tốt bụng để tiếp tục nói chuyện với cô.
Thẩm Mộng Cầm ôm lấy cánh tay, trong lòng không nhịn được một trận ghét bỏ, cô ta rất ghét Thẩm Bảo Châu luôn dùng sức như vậy ôm lấy mình, ai cũng đều bị cô ta áp đảo, nhưng vì để cho Bảo Châu làm nền cho mình, Thẩm Mộng Cầm không thể làm gì khác hơn là nhịn xuống, cười nói: “Đúng vây, Tần Tang, cậu có muốn đi chúng hay không?”
“Mộng Cầm.” Thẩm Bảo Châu có chút bất mãn cong miệng lên, đã nói trước chỉ dạy một mình cô ta, Tần Tang cũng đi, mình còn có thể khoe khoang với người khác nữa sao.
Thẩm Mộng Cầm cũng âm thầm chọc cánh tay cô ta, ý bảo cô ta chớ lắm mồm, Thẩm Bảo Châu không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn câm miệng, đoán được Thẩm Mộng Cầm nhất định là nghĩ được biện pháp gì muốn chỉnh Tần Tang rồi.
Cái niên đại này không có đồ chơi gì, nhiều lắm chính là nhảy dây, chơi bi, quay dây ... Tần Tang nghe xong cũng không có hứng thú.
“Cái đó? Không đi.” Hơn nữa, nếu như cô đi, chỉ sợ cũng không phải chuyện tốt gì, cứ như vậy đi theo, dọc đường đi sẽ bị giễu cợt, có lẽ Thẩm Mộng Cầm nhất định phải nói Bảo Châu gọi thêm mấy người trong nhà, huống chi giờ Tần Tang không đếm xỉa đến bọn họ, chỉ muốn gặp ba mẹ, nói xong cô liền chuẩn bị rời đi.
Vẻ mặt “chị đã chơi ngán gì đó không có gì hay ngạc nhiên rồi” thật đúng là không giống như là giả vờ, Thẩm Bảo Châu nhìn ở trong mắt lại một trận khinh bỉ, hù dọa ai đó, cố làm ra vẻ.
Thẩm Mộng Cầm chính là đánh cái chú ý trong lòng kia của Tần Tang, không mời mấy người đến nhìn dáng vẻ xấu hổ của Tần Tang thì thật đáng tiếc.
“A Tang.” Thẩm Mộng Cầm kéo Tần Tang, nhẹ giọng nói: “Lời của Bảo Châu cậu không cần để ở trong lòng, tôi với cậu là chị em tốt, nể tình tôi ...”
Trong lòng Tần Tang nhất thời bay ra vô số xem thường, vị chị gái này, cô ta không biết nói chuyện với mình giọng điệu rất giả tạo sao? Cô rút tay của mình ra, bắt đầu giảng đạo lý: “Đầu tiên, tôi không có hung dữ với Bảo Châu, càng không để cô ta ở trong lòng, tiếp theo, sau này không nên tùy tiện đại biểu ý tứ của tôi, bởi vì tôi và cô ... không giống nhau.”
Tiếp ➡