Lúc này Tần Tang mới biết , thì ra lúc trước Trương Lan Nhi lại sảy thai một lần nữa , thực sự có người không cẩn thận sẽ rất dễ sảy thai ,phải biết trong nông thôn lúc này không sinh được con phải chịu áp lực lớn bao nhiêu chứ , may mắn đụng phải mẹ chồng văn minh như thím Tế như vậy , nếu không còn không biết sẽ như thế nào .
Tuy chuyện lúc trước không thể hoàn toàn trách Tần Tang được nhưng trong lòng Trương Lan Nhi chắc chắn có hơi tủi thân Tần Tang không cầu cô ấy có thể đối xử với mình giống như lúc trước , chỉ là không nói ra , từ đầu đến cuối luôn là vướng mắc để ở trong lòng .Tuy Trương Lan Nhi nói như vậy cô cũng không già mồm nữa đổi một vấn đề khác , "Đã đặt tên cho đứa bé chưa ạ ? "
"Chị với ba đứa bé nghĩ ra hai cái tên , Tề Tuấn Tài , Tề Tuấn Hùng đúng lúc em đọc qua sách vở , em nói tên nào hay hơn ?"Trương Lan Nhi vừa nói đến đứa bé thì trong mắt cô ấy liền có ánh sáng ,đôi mắt đều phát sáng .
Tề Tuấn Hùng đi ạ ! Tần Tang có ấn tượng với cái tên này , vài năm sau cô ra ngục mới dám quay về , dù sao thanh danh ngồi tù thật không tốt ,không có mặt mũi đối mặt với người trong thôn , khi Tần Tang quay trở về cô chọn về vào buổi tối ,lúc đó đèn đường ở cửa thôn lôi kéo dải băng rôn , viết một hàng chữ rất lớn "nhiệt liệt chúc mừng bạn học Tề Tuấn Hùng đã đạt điểm xuất sắc trong kỳ thi tuyển sinh đại học và trúng tuyển vào Đại học xx", thì ra là con trai của Trương Lan Nhi , nghe nói còn bày tiệc rượu làm rất náo nhiệt , chỉ là cô không dám đi .
"Tề Tuấn Hùng , cái tên này hay ạ ." Tuy cái tên này không có ý nghĩa gì , nhưng Tần Tang vẫn rất hy vọng cái tên này có thể mang lại may mắn cho thằng bé .
Nghe xong thì ý cười trên khuôn mặt Trương Lan Nhi càng đậm hơn , ánh mắt đều híp thành một đường thẳng , "chị cũng thích cái tên này , ba của thằng bé cứ gọi là Tuấn Tài , anh ấy trở lại chị sẽ nói với anh ấy ."
"Sau này sinh thêm em trai ,thì gọi là Tuấn Tài ."
"Mấy năm không gặp , có thể mở miệng nói chuyện rồi ."Đột nhiên Trương Lan Nhi ý thức được sự khác biệt của Tần Tang , lúc trước đứa bé này vẫn luôn rầu rĩ , cũng không thích nói chuyện , cô ấy nhìn ở trong mắt cũng rất lo lắng , không nghĩ đến bây giờ không chỉ có thể xin lỗi mình còn cởi mở rất nhiều ,trong lòng Trương Lan Nhi thật sự vui mừng cho cô .
"Chị Lan , chị cũng nói mấy năm không gặp rồi mà , người luôn phải lớn lên mà ."
"Em xem , hiểu chuyện như vậy , lớn lên cũng xinh đẹp , tương lai ai lấy được em chắc chắn là phúc khí của anh ta ."
"Còn phải nói à , em cũng cảm thấy như vậy ." Tần Tang nháy mắt với cô ấy , lại nghĩ đến dáng vẻ nhạt nhẽo vô vị của Kỷ Nham kia , anh nghĩ cô như thế nào đây ?
"Sao vậy , nhìn sắc mặt của em , có người trong lòng rồi hả ?" Trương Lan Nhi nhìn dáng vẻ đang suy ngẫm gì đó của cô , rõ ràng là nhớ ai đó .
"Chị Lan , chị đừng trêu ghẹo em mà ........ " lúc Tần Tang đang do dự có cần nói chuyện đính hôn hay không , ở bên ngoài đã truyền đến giọng nói của thím Tề , đành phải tạm thời thôi , "em đi cắt tóc cho bà nội ."
"Em đi đi . "Trương Lan Nhi gật gật đầu , nhìn cô rời đi .
Nhà có một người già như có một báu vật.
Thím Tề đỡ mẹ chồng ngồi xuống ghế , đi gần đến bên cạnh bà nói , "Mẹ , con nhờ Tần Tang đến cắt tóc cho mẹ ,mẹ xem có được không ạ "
"Được ,tối nay ăn bánh canh "tai của mẹ chồng thím Tề không tốt lắm người, nhìn người lại vẫn có tinh thần lắm , tóc bạc được một nửa , lưng có hơi gù , nhưng đi đường rất nhanh nhẹn .
"Thỉnh thoảng nghe được ,thỉnh thoảng lại nghe không được . " hình như thím Tề đối với phản ứng không kinh ngạc đến chuyện kỳ quái của cô,chuẩn bị khăn mặt xong đưa cho cô.
Tần Tang không nhịn được cười thật là đúng với câu , nhà có một người già như có một báu vật , nhìn thấy quan hệ mẹ chồng nàng dâu của nhà họ ,đột nhiên trong lòng Tần Tang cũng thả lòng chút , hôm qua còn lo lắng mình gả qua có thể khó sống với nhau hay không , nếu như có thể giống nhà thím Tề như thế này một nhà sum họp thì tốt rồi.
Tần Tang quấn khăn cho mẹ chồng thím Tề lại nhờ thím Tề chuẩn bị một cái áo ngoài sạch sẽ quấn lên vai của bà ấy tránh để cho tóc không rơi vào trong cổ .
Tần Tang vừa chải tóc cho bà ấy vừa hỏi , “ bà nội , bà còn nhớ cháu không ạ?”
Mẹ chồng thím Tề nhìn cô một cái , không có trả lời Tần Tang tiếp tục nói , “ cháu là Tần Tang , lúc trước thường đến đây chơi, bây giờ cháu giúp bà cắt tóc , bà chú ý không nên động đậy .
Sau đó , mẹ chồng thím Tề mới gật gật đầu ,ngoan ngoãn ngồi ở đó ,thật sự không động đậy , đôi môi của Tần Tang nhịn không được lại nhếch lên .
Thím Tề ngồi ở bên cạnh , định lấy chậu sắt nhổ lông làm sạch những lông gà nhỏ , nhìn hai người trước mắt nói , “cháu xem , vừa nói phải cắt tóc lại nghe được rồi .
“Tóc của bà nội có hơi dài , cháu sẽ cắt tóc của bà đến mang tai ạ , mùa hè đến cũng mát mẻ hơn chút .” Động tác của Tần Tang thành thạo giúp mẹ chồng thím Tề chải tóc liền bắt đầu khoa chân múa tay phải cắt đến chỗ nào mới thích hợp .
“Được , nghe theo cháu .” Thím Tề nhìn thấy không có vấn đề gì liền bắt đầu nói về cuộc sống hàng ngày, “lúc trước muốn mang theo bà ấy đi ,bà ấy cứ nói đi không được, còn giả vờ nghe không được kết quả là hôm trước nghe nói dưới thôn Hạ Thủy có hát kinh kịch , lại ầm ĩ muốn đi , lỗ tai này có thể nghe được vở kịch hay không còn khó nói đó .”
“Nghe rõ lắm .” Mẹ chồng thím Tề rất trả lời kịch liệt một cậu , thật sự giống như một đứa bé vậy .
“Cháu xem , còn không thể nói xấu , vừa nói chắc chắn lại có thể nghe được .” thím Tề dở khóc dở cười nhìn Tần Tang nói , “đúng rồi , cháu chắc chắn cũng đi theo chứ ?”
Nghe thím Tề nói như vậy , Tần Tang đã có ấn tượng ,đoạn thời gian từ mồng chín tháng bảy đến ngày mười bốn tháng mười này , hoa màu cũng đã thu hoạch gần xong rồi , họ có một buổi tụ tập lớn , còn sẽ mời đoàn kịch đến hát , ngày thường đoàn kịch còn chưa đến , trong thôn rất náo nhiệt ,con gái có chồng phải về nhà để hỏi thăm sức khỏe cha mẹ đẻ, người có đối tượng là vui nhất, lợi dụng người đông nghìn nghịt có thể lén lút nắm tay nhau dưới sân khấu, cũng có thể đỏ mặt đến nửa ngày .
Ngày bắt đầu ca hát còn đặc biệt hơn, khua chiêng đánh trống, pháo nổ tưng bừng , những người bán kẹo hồ lô , cao quy linh, kem cây ,người nặn tò he sớm đã chiếm vị trí xong rồi , người người mang theo cái ghế nhỏ hoặc xe cải tiến hai bánh trên xe có lọt chăn mền , trong lúc nhất thời mọi người đều đổ xô ra đường , toàn bộ mười tám trong thôn đều tụ tập lại với nhau .
Trách không được Tần Nguyệt và Kỷ Nham đều chọn thời gian này trở về ,trong mắt Tần Tang sáng lấp lánh giống như nhìn thấy cơ hội mua bán , cô nói , “dạ có ạ , cháu cũng đi .”
“Thế hôm nay sáu giờ chiều các cháu đến đây , nhà thím có xe cải tiến hai bánh cùng nhau đưa cháu đến đó . “ Thím Tề nhớ đến chuyện của Tần Tang với Lưu Diễm ngày đó , biết không thể hy vọng cái người Tần Chí Khang , nhà họ cũng có xe ba gác , đến lúc đó cùng nhau chở Tần Tang và ba mẹ của cô .
“Thế thì làm phiền thím Tề rồi .” Tần Tang nói xong , thành thật cắt tóc , tóc của mẹ chồng thím Tề rất dễ cắt, chỉ cần cắt cho gọn gàng, không bao lâu , Tần Tang cũng đã cắt xong , cô phủi mấy sợi tóc rơi ở trong áo ngoài cho rơi xuống đất ,lại cầm lấy khăn mặt giúp mẹ chồng thím Tề chỉnh lại những sợi tóc không ngăn ngắn cho sạch sẽ , còn đưa một cái kính cho mẹ chồng thím Tề .
“Bà nhìn xem ạ , chỗ nào bà không thích ,cháu sẽ sửa lại rồi.”
Sao cô lại bắt nạt người khác? Thím Tề ngẩng đầu nhìn cô cắt cũng không tệ, bà nói: "Tay nghề này của con sắp theo kịp sư phụ rồi.”
“Ầy, con chỉ biết sửa dài ngắn một ít, vẫn kém xa lắm.” Tần Tang cũng không dám nhận, cái mũ cao này cô thật đúng là đội không nổi. Thấy mẹ chồng thím Tề không nói gì, Tần Tang cầm lấy chổi trong sân dọn dẹp, trước kia mỗi lần cô giúp người tôi cắt tóc xong, đều phải thu dọn sạch sẽ, nếu không sẽ bị chủ tiệm mắng.
“Để thím quét cho, sao có thể để con dọn dẹp được.” Thím Tề vừa thấy lập tức đứng ngồi không yên, bà làm phiền Tần Tang tới cắt tóc đã rất ngại rồi, sao có thể để khách quét dọn chứ.
“Chỉ có vài sợi tóc thôi, không có gì đâu ạ.” Tần Tang nói xong, nhanh chóng quét sạch sàn nhà, thím Tề cũng không ép buộc cô.
Thời gian không còn sớm nữa, cô cũng phải trở về làm cơm tối. Thấy thím Tề còn đang bận rộn, vừa phải chăm sóc người già vừa phải chăm sóc đứa nhỏ, Tần Tang cũng không tiện ở lâu, cô nói: "Vậy không có việc gì, con về trước đây ạ."
“Đợi đã.” Thím Tề đứng lên, vào nhà lấy hai quả trứng gà, nhét vào tay Tần Tang: “Trứng gà này con cầm đi.”
“Thím Tề, thím đừng khách sáo như vậy, hơn nữa chị Lan còn đang ở cữ, hai người giữ lại dùng đi.”
"Con cũng thấy đấy, gà mái nhà thím mỗi ngày đều đẻ trứng nên không thiếu một hai quả này. Con đi một chuyến tới đây cũng không có gì tốt cho con, nên con đừng từ chối thím."
Đã như vậy, Tần Tang cũng không rối rắm, cùng lắm lần sau cô làm chút đồ ăn mang tới cho thím Tề: "Vậy cám ơn thím.”
“Ừ, có rảnh thì đến chơi nhiều hơn.”
“Vâng.” Tần Tang bị đưa tới cửa, chưa đi được mấy bước đã thấy vài bóng người đi qua.
Thẩm Bảo Châu là người đầu tiên xông lên, bổ đầu một câu, "Tần Tang, sao cô dám bắt nạt Mộng Cầm!”
Giọng Thẩm Bảo Châu rất lớn, trong lúc nhất thời người dưới tán cây đa đều quay đầu lại nhìn, thím Tề thẩm vốn định đi vào cũng dừng bước, có chuyện gì xảy ra vậy?
Tần Tang trong tay cầm hai quả trứng gà, ngẩng đầu nhìn thấy Thẩm Mộng Cầm hơi cúi đầu đứng ở phía sau, còn có mấy "chị em trong đoàn" thuộc, cô nói: "Tôi bắt nạt cô ta?"
Thẩm Bảo Châu nhìn bộ dáng không hề hối hận của cô, chống nạnh nói: "Cô cho cô ấy leo cây, hại Mộng Cầm ở bờ sông bị muỗi cắn cả cánh tay, còn nói không bắt nạt sao.”
Tần Tang không hiểu, việc này mà cũng có thể trách cô: "Cô cũng nói rồi, Thẩm Mộng Cầm bị muỗi đốt, sao có thể nói là tôi bắt nạt cô tôi chứ? Hơn nữa, cô tôi bị muỗi đốt còn không biết chạy đi, ngu ngốc như vậy có thể trách ai?” Không phải là có chân dài sao.
“Tần Tang, chuyện này là do cô không đúng. Mộng Cầm là vì cô nên mới ở đó chờ đợi.” Lúc này, một cô gái đứng ở bên cạnh Thẩm Mộng Cầm tên là Ngô Tiểu Phương, nhịn không được bênh vực cho Thẩm Mộng Cầm, một người khác vội vàng nói phải.Thẩm Bảo Châu nghe xong càng thêm không kiêng nể gì trừng mắt nhìn cô.