Lại nói đến chiều hôm nay, Thẩm Bảo Châu cùng Thẩm Mộng Cầm tới bờ sông, chờ đông chờ tây cũng không thấy Tần Tang đến. Thẩm Mộng Cầm dụ muỗi đến, không bao lâu trên tay cô đã nổi đầy vết đốt. Sau khi phát hiện ra cô cũng không hoảng hốt, mà ráng nhịn đến khi Bảo Châu thấy được Thẩm Mộng Cầm mới làm bộ như vừa biết, cũng không quên nhắc tới Tần Tang: "Tần Tang sao còn chưa tới, chúng tôi có cần đi xem thử hay không.”
Thẩm Bảo Châu vốn định chê cười Tần Tang, kết quả bị đối phương cho leo cây, nhất thời thẹn quá hóa giận: "Thật quá đáng, cô tôi nhất định là cố ý, đi, chúng tôi đi tìm cô ta!”
Hai người đành phải đến nhà Tần Tang tìm cô nói lý lẽ, lại phát hiện cô không ở nhà, gọi nửa ngày cũng không có ai trả lời, còn bị Lưu Diễm vừa về đến nhà mắng một trận khiến trong lòng cảm thấy không thoải mái. Thật vất vả mới nghe được Tần Tang tới miếu thổ địa, hai người gọi thêm vài người bình thường thân thiết liền giết tới đấu tranh. Cả buổi chiều nóng bức phải đi tới đi lui, chuyện gì cũng không làm được còn mệt gần chết, món nợ này đương nhiên phải tính trên người Tần Tang.
Không để cô đi "Tôi đâu có nói tôi sẽ đi, tự cô muốn đợi ở đó cũng trách tôi sao?" Tần Tang buồn cười nói, cô vốn muốn trêu đùa Thẩm Mộng Cầm một chút, không ngờ còn để cho cô tôi bị mấy con muỗi đốt, đủ để cho cô tôi ở yên trong hai ngày đỡ phải phiền tới mình.
“Cô… Cô rõ ràng hỏi tôi có muốn đi đến bờ sông hay không.” Thẩm Mộng Cầm làm sao có thể nghĩ đến Tần Tang chơi chữ, tự mình còn cố tình làm theo lời của cô ta, đành phải giả bộ đáng thương, cố giành lấy sự đồng cảm.
“Mộng Cầm, nếu cô không ngại phiền thì chúng ta nói lại một lần, xem tôi có bảo cô ở đó chờ tôi hay không.”
Tần Tang vừa nói xong Thẩm Mộng Cầm liền rơi vào im lặng, chỉ có thể đứng yên tại chỗ cắn môi dưới. Thím Tề thấy bộ dáng hùng hổ dọa người của mấy nha đầu này còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì lớn, không phải chỉ bị muỗi cắn vài cái sao, có cần đến trước cửa nhà bà cãi nhau ầm ĩ không?
Cô còn đang định nói chuyện, đột nhiên mẹ chồng thím Tề bưng một chậu nước đi ra, đẩy thím Tề qua một bên rồi giơ tay tạt chậu nước vào ngay bên cạnh chân Thẩm Mộng Cầm cùng Thẩm Bảo Châu. Hai người đang cùng Tần Tang giằng co, không kịp đề phòng nước bùn văng tới, ngay cả giày vải nhung màu đen cũng bị làm bận, Thẩm Bảo Châu mặt mày xanh mét: "Aaa! Bà già, bà làm cái gì vậy! Không thấy ở đây có người đứng sao!”
Người xung quanh vây xem đều phát ra tiếng cười nhạo, giống như đang xem khỉ làm xiếc.
Mẹ chồng Thím Tề cũng không thèm liếc nhìn Thẩm Bảo Châu, bà nhét chậu vào trong tay thím Tề, lẩm bẩm: “Nước nóng trụng lông gà cũng không biết đổ đi.”
Vừa nghĩ tới đây là nước nóng gà mái, mặt Thẩm Bảo Châu càng thêm vặn vẹo, cả người đứng hậm hực, nhưng đối phương là người lớn, các cô dù thế nào cũng không dám so đo, chưa kể đến thím Tề lớn lên cường tráng, không phải dạng dễ chọc.
Thím Tề cũng biết đám nhóc nhỏ tuổi này chỉ biết hiếp đáp kẻ yếu, lạnh lùng nhìn các cô một cái: "Không cần mắng, lỗ tai mẹ tôi không tốt, bà ấy không nghe thấy!”
Nói xong, bà xách chậu sắt đi vào, Thẩm Bảo Châu muốn đi vào lại bị Thẩm Mộng Cầm giữ chặt. Ánh mắt cô nhìn về vị trí Tần Tang đang đứng, mọi người mới phát hiện Tần Tang đã không thấy đâu nữa. Thẩm Bảo Châu giậm chân, dám thừa dịp loạn chạy đi, thật sự là gian xảo, đồ nhát gan.
Thím Tề là sau khi thấy Tần Tang gật đầu chào rồi mới đi vào, ấn tượng của bà đối với Thẩm Bảo Châu vốn không tốt, bây giờ lại càng thêm không thích.
Lúc này, người con gái bên cạnh Thẩm Mộng Cầm nói thêm vào: "Tần Tang là muốn chống đối với chúng ta!"
“Đúng vậy, về sau cô ta đừng nghĩ đến việc chơi chung với chúng ta!”
Thẩm Mộng Cầm khẽ cắn môi, siết chặt tay thành nắm đấm rồi buông xuống, đỡ cánh tay bị muỗi đốt của mình nói: "Là do tôi nghe lầm, hại các cô đi đến đây vô ích.”
“Mộng Cầm, cô là trông có vẻ dễ bị bắt nạt, chúng ta không thể cứ như vậy mà bỏ qua!”
“Đúng vậy! Không thể bỏ qua như vậy!”
Vì thế mấy người họ đem món nợ này lại tính lên đầu Tần Tang, nếu không là vì tìm cô, bọn họ sao phải chật vật như vậy!
Tần Tang về đến nhà, tự nhiên lại nấu rất nhiều đồ ăn ngon, lần trước cô phát hiện Tần Chí Quý hình như rất thích ăn đồ chua ngọt, cho nên hôm nay lại làm một món thịt chua ngọt, còn đem phần chuối còn lại lăn bột và chiên lên làm thành món điểm tâm ngọt sau bữa ăn.
Sau bữa cơm tối, Tần Tang lấy quần áo ra cho ba mẹ mặc thử, trước khi mua cô đã dùng tay đo kích thước, chắc là sẽ không có sai sót gì. Nhìn ba mẹ mặc quần áo mới sáng bóng vào, Tần Tang hài lòng gật đầu, bắt đầu dọn dẹp, ba mẹ cô vẫn còn rất trẻ.
Dương Vân lại nhịn không được đau lòng: "Sao còn mua quần áo, con kiếm tiền cũng không dễ, đừng tiêu hết như vậy!" Mặc dù là kiểu quần áo bình thường, nhưng họ quanh năm suốt tháng làm lụm sao có thể nhìn thấy mấy bộ quần áo mới, trong lòng cảm thấy vừa vui mừng vừa khẩn trương.
Nhưng điều này cũng có một điểm tốt, đó là con gái rất hiểu chuyện. Lúc trước nghe nói muốn đem cô gả cho người khác, ủy khuất kia, Dương Vân còn tưởng rằng hôn sự này chắc chắn sẽ không diễn ra, bây giờ còn biết mua thêm quần áo mới cho hai người họ.
“Lãng phí tiền bạc.” Tần Chí Quý yên lặng đem quần áo cởi ra, đặt ở một bên. Sau đó ngồi ở trên ghế, tâm trạng nhất thời phức tạp, họ mỗi ngày đều ra đồng, mặc đồ đẹp như vậy làm cái gì.
Thay đổi quần áo "Ngày mai trong nhà có việc vui, mặc đẹp một chút không tốt sao? Hơn nữa, nó cũng không tốn nhiều tiền." Hiện tại quần áo chỉ có một kiểu duy nhất, ngoài trừ cửa hàng trong thành phố lớn có thể có đồ đẹp hơn, nơi nông thôn chỗ họ cũng không chọn được mấy bộ đồ đẹp.
Để Dương Vân yên tâm, mình không tiêu tiền bậy bạ, Tần Tang lấy túi vải dùng để đựng tiền ra. Ngày hôm qua bán bánh chuối tiêu trừ đi tiền mua nguyên liệu cô kiếm được hơn mười đồng, hôm nay mua ngô kiếm được gần hai mươi đồng. Trừ số tiền mua quần áo ra, tính ra trong túi cô còn lại chừng hai mươi đồng, nhìn thấy những tờ tiền trong tay Tần Tang, hai vợ chồng bà thật sự ngỡ ngàng.
“Cái này so với một ngày làm việc của chúng ta còn nhiều hơn.” Dương Vân líu lưỡi, nhìn Tần Chí Quý nói, xong lại hỏi: “Tang, sao con không mua cho mình một bộ.”
Mười mấy đồng có thể mua một cái váy không tồi. Nói thật, bà cũng rất muốn cho con gái mình mặc đẹp đẽ sáng láng, nhưng Lý Xuân Hoa luôn nói quần áo Tần Nguyệt còn mới không để bà mua, trong lòng Dương Vân cũng rất khó chịu.
“Con tính sửa lại cái váy màu vàng trong tủ.” Tần Tang nói xong lấy bản thiết kế mình vẽ ra, đưa cho Dương Vân xem qua. Nói là bản thiết kế, thực tế chỉ là tô vẽ vài đường nét, cô không có nền tảng hội họa, vẽ đơn giản thô sơ để mô tả ý tưởng trong suy nghĩ của mình.
Dương Vân đau lòng nói: "Ngày mai con là nhân vật chính đó.”
"Con phải đã chọn được đồ thích hợp sao." Lời nói này của Tần Tang cũng không phải là nói dối, hiện tại cô nhìn xem quần áo của những cửa hàng nhỏ kia quả thật bình thường, Không bằng cô tự mình sửa quần áo, còn có thể tiết kiệm được tiền, công việc kinh doanh vừa mới bắt đầu có rất nhiều thứ phải dùng đến tiền.
Chuyện đã đến nước này, Dương Vân đành phải thúc giục Tần Tang, nhanh chóng lấy quần áo ra sửa lại. Vừa lúc Vương Mai có một cái máy may, hiện tại phần lớn mọi người đều tự chọn vải để may quần áo, giá cả rẻ hơn một nửa so với may sẵn, cho nên Vương Mai cũng nhận thêm công việc may vá. Hai người quyết định đi mượn máy may, Dương Vân sợ chậm trễ việc làm ăn của Vương Mai: "Váy này ngày mai có việc gấp phải mặc, không làm chậm tiến độ công việc của chị chứ?”
“Yên tâm, hiện tại không có việc gì. Các cô cứ việc dùng, mấy sợi chỉ cũng không bị uổng phí.”
Vương Mai nói xong, nhìn Tần Tang thuần thục ngồi ở trước máy, hai mắt sáng ngời: "Chị gái, Tang nha đầu ngay cả cái này cũng biết à, Nhân Nhân nhà tôi ngày ngày nhìn tôi làm cũng không thấy thấy nó động tới!”
“Tôi cũng là lần đầu biết, Tang con học may từ khi nào vậy?” Dương Vân cũng ngạc nhiên, vốn còn định chính bà sẽ may.
“Con là xem dì Vương may vài lần, không ngờ tới có thể làm theo được.” Tần Tang sau khi ra khỏi tù đã làm việc ở xưởng may một thời gian, cho nên mới biết dùng nhưng cô dĩ nhiên không thể nói thật.
“Thông minh thật, ai cưới được Tần Tang đúng là có phúc.” Vương Mai vừa khen xong, đã có người đến mua đồ, bà vội vàng chạy đi.
Tần Tang mỉm cười, cô cắt theo đường phấn đã vẽ trên quần áo, sau đó đặt ngay ngắn ở dưới kim may, chân giẫm lên máy bắt đầu di chuyển tấm vải trong tay. Tiếng máy may lách cách vang lên, trong đầu cô có đã có sẵn ý tưởng nên váy được sửa xong rất nhanh, vừa vặn hoàn hảo.
Ngày hôm sau, Dương Vân cố ý dậy thật sớm, cùng Tần Tang quét dọn phòng một lần. Tần Tang còn làm thêm chút điểm tâm nhỏ, đều là món vừa đẹp vừa ngon để lát nữa làm đáp lễ, Tần Chí Quý còn đi mua thêm một chuỗi pháo.
Hôm nay, Tần Tang ăn mặc vô cùng xinh đẹp. Chiếc váy trên người cô vốn là váy tay dài, không thích hợp với thời tiết bây giờ, hơn nữa, còn có đệm vai, mặc vào sẽ có vẻ rất cồng kềnh. Kiểu dáng cũng tương đối già dặn nên Tần Tang quyết định tháo tay áo ra, đổi thành kiểu váy dây, thắt lưng cũng bóp nhỏ lại. Bởi vì khoét ngực khá thấp, lúc cô mặc sẽ mặc một chiếc áo sơ mi trắng bên trong, màu vàng của váy tôn lên màu da khiến cả người cô càng thêm trắng nõn.
Vị hôn thê nổi tiếng Dương Vân vuốt tóc, nói là đi ra ngoài đổ rác, thật ra là muốn nhìn xem người con rể trong truyền thuyết của bà rốt cuộc đã đến chưa. Đã nói đến vào buổi sáng, sao lúc này vẫn chưa tới? Bà cảm thấy giống như đã chờ đợi hơn nửa ngày dài.
Đây cũng là nguyên nhân khiến Dương Vân vô cùng khẩn trương, dù biết rằng hiện tại mới chín giờ sáng, Kỷ Nham lại là người thôn bên cạnh, đi đến đây cũng tốn không ít thời gian. Ngược lại, Tần Tang khá thoải mái, còn bận rộn nghĩ xem bữa trưa sẽ nấu món gì, có thể nói là hoàng đế chưa vội mà thái giám đã vội.
Đổ rác xong, Dương Vân cũng không thấy Kỷ Nham, vừa vào cửa lại bị Lưu Diễm gọi lại. Nhớ tới tủ chén mới sửa xong, trong lòng Dương Vân có hơi chán nản, ý cười trong mắt cũng không thấy, nụ cười trong mắt cũng biến mất: “Chuyện gì?”
“Chị cả, đúng lúc chị còn chưa gả đi... Tôi có tin vui này muốn báo cho chị. Chao ôi, trùng hợp ngày hôm qua về nhà mẹ đẻ, tôi thấy có người trong nhà đang tìm vợ, nhà anh tôi rất có tiền, nếu Tần Tang gả qua, nói là muốn cho chúng ta một cái tivi làm lễ hỏi." Lưu Diễm kéo bà, vui vẻ giống như mình sắp gả qua: “Ôi, mẹ tôi! Là tivi đó, là đồ hiếm có. Người tôi cũng xem qua rồi dáng vẻ rất được, nếu có thể gả đi, nhất định là phúc phần của Tần Tang!"
“Tivi?” Dương Vân ngạc nhiên hỏi, bây giờ tivi cũng không phải là ai muốn mua là có thể mua, không chỉ có là bởi vì tivi đắt tiền, còn bởi vì phải có được phiếu tivi mới có thể mua, bọn họ ở nông thôn làm sao có nổi một tấm phiếu đó.
"Đúng vậy, thôn chúng ta còn không có mấy ai mua nổi… Ô kìa, chị mới mua quần áo mới sao?" Lúc này, Lưu Diễm mới chú ý tới quần áo trên người Dương Vân, dường như chưa từng thấy bà mặc qua, lập tức kéo bà lại nhìn cẩn thận từ trên xuống dưới.
Dương Vân có hơi mất kiên nhẫn giãy khỏi tay bà ta, mất tự nhiên cười nói: "Nhưng Tần Tang nhà tôi đã có người muốn gả." Hơn nữa người cầu hôn cũng sắp tới, hiện tại nói những thứ này có ý nghĩa gì, Lưu Diễm cũng vậy, làm sao đột nhiên nhớ tới chuyện hôn nhân của Tần Tang.
“Là ai?” Bà chưa từng nghe nói tới, Lưu Diễm mở to hai mắt, không có khả năng, nhất định là Dương Vân đang lừa bà. Vẻ mặt Lưu Diễm không kiên nhẫn: “Tôi nói này chị cả, đừng trách tôi không nhắc nhỏ chị, người tôi nói tới là một đại gia, nếu không phải vì lớn tuổi người ta sao có thể coi trọng Tần Tang?”
"Lời này của cô có ý gì, Tần Tang nhà tôi cho dù không tốt, cũng không tới lượt cô nói." Dương Vân vừa nghe Lưu Diễm nói lời này, sắc mặt liền thay đổi, cái gì gọi là "Lớn tuổi mới có thể coi trọng Tần Tang", con gái bà làm sao, khuôn mặt xinh đẹp, vóc dáng cao ráo, tính cách dịu dàng, nấu ăn lại ngon... Ưu điểm nhiều không kể hết, làm gì tới lượt để người khác lựa chọn!
Muốn chọn, cũng là Tần Tang chọn người khác.
"Tôi có lòng tốt giúp chị tìm thông gia, chị lại còn không biết tốt xấu." Lưu Diễm đã đồng ý hôm nay dẫn người sang bên kia, làm sao có thể ngờ Dương Vân không nghe theo bà, vậy TV của bà sẽ theo đó bay mất sao? Chuyện này không thể được!