“Vậy được , cho tôi hai viên .”
“Được.” Tần Tang lập tức xiên cho người đến một cái , như thế vừa không dính tay lại tươi ngon, còn có thể từng miếng từng miếng nhỏ ăn , thế người đó vui mừng phấn khởi rời đi.
Người mua viên bắp dần dần đông lên , rất nhanh liền có người chú ý đến hạt bắp muối tiêu đặt ở bên kia ,“ đây là chiên hư rồi sao ?” Làm sao làm thất bại còn mang đến đây bán chứ ?
“Đây là bắp xào muối tiêu chính là để trong tay để ăn , anh có muốn một phần không ?” Tần Tang nhân cơ hội giới thiệu .
“Thế cái này bán như thế nào thế .” lúc này một người khác cũng hỏi đến , nghĩ thầm món bắp xào muối tiêu này có thể rẻ hơn một chút được không .
“Một phần năm hào .” Bây giờ không có túi ni lông , những đồ ăn rời rạc này dùng giấy cuộn thành hình cái phễu , múc một cái bỏ vào trong , múc đầy liền có thể ăn .
“Xì ~ cái này đắt vậy !” người đó vừa nghe liền có hơi chùn bước , hình như trọng lượng này xem ra còn không bằng ba viên bắp đó .
Người hợp tác .
“Không đắt đâu , cùng giá với hạt dưa đó , cái này không cần cắn , ăn vào lại thơm ,đảm bảo chị ăn xong còn muốn ăn nữa .” Cô để giá này đương nhiên là có đạo lý của cô , không chỉ ngon mà số lượng cô đưa tuyệt đối là đủ .
“Cho tôi một phần đi .” Người thứ nhất hỏi giá đó cuối cùng lựa chọn giữa viên chiên và bắp xào muối tiêu dù sao bắp xào muối tiêu nhìn rất ngon .
Tần Tang rất nhanh gói một phần đưa cho anh ta ,người đó trước mặt mọi người ăn ,vừa nhai , đủ loại mùi vị liền kích thích vị giác của anh ta , , anh ta trực tiếp giơ ngón tay cái lên
“Woa , tây nghề của cô thật tuyệt .”
Anh ta chưa bao giờ nghĩ đến hạt bắp này có thể xào như thế để ăn , Tần Tang cười với anh ta ,còn không đợi cô mở lời người bên cạnh nghe vậy liền vội vàng nói với cô , “cũng cho tôi một phần đi ạ.”
Tần Tang rất nhanh nhập tâm làm việc , buôn bán hôm nay tốt hơn hôm qua , rất nhiều đều là khách hàng cũ, một giỏ đồ ăn rất nhanh liền bán hết , chỉ là Tần Tang cũng không dám làm nhiều để bán , mỗi ngày đều rạp chiếu phim này đều là những người này , cô lại không có cách nào ở đây bán cả ngày được ,làm nhiều sợ dư rồi.
Đồ ăn trong giỏ đều đã mua hết , khi cô đang chuẩn bị rời đi , lại nghe thấy bên cạnh có giọng nói gọi , “em gái nhỏ , em gái nhỏ .”
Tần Tang quay đầu lại ,liền nhìn thấy người bán nước ô mai, nhìn dáng vẻ khoảng bốn mươi tuổi , thân hình mập mạp, mái tóc được cột tùy ý lại với nhau , còn có một sạp bán hàng nhỏ , Tần Tang đi qua , “Thím , thím gọi cháu ?”
Bà ấy buộc tóc đuôi ngựa, khuôn mặt hơi mũm mĩm , cười lên híp cả mắt lại , “Thím thấy đồ ăn vặt của cháu làm rất được nha ?”
“Một chút buôn bán nhỏ thôi ạ , không đặt lên được mặt bàn .” Tần Tang không rõ bà ấy có ý gì liền tùy ý khách sáo một lát .
“Làm gì có chứ ,cháu không phát hiện ra mọi người mua điểm tâm của cháu ,buôn bán nước ô mai của thím cũng tốt lên à.” Vừa nói bà ấy dọn ra một cái ghế thấp để bên đùi của Tần Tang nói . “ngồi đi .”
Cái này cô vẫn thật sự không có chú ý đến , chỉ vì thời tiết bây giờ dần dần nóng lên , đồ ăn cô bán thực sự cần phải có chút đồ uống , Tần Tang ngồi xuống “ý của thím là sao ạ ?”
“Em xem , nếu như em tin tưởng chị , chị giúp em bán đồ ăn như thế nào .”người đó vỗ vỗ ngực nói .
Ánh mắt Tần Tang sáng lên , hình như phương pháp này có thể thực hiện được, mình phụ trách làm , bà ấy phụ trách bán ,như thế mình liền có thể liền có thể rảnh ra rất nhiều thời gian , nếu không một ngày chạy hai chuyến , chỉ kiếm ít như vậy vẫn là có hơi không thỏa đáng .
Tần Tang hỏi . “Thím à ,quầy hàng này của thím vẫn luôn đặt ở chỗ này đúng không ạ ? ”
“Ừ, Thím cũng mới đến được vài tháng , nói thật với cháu nhé , thím cũng muốn làm một số đồ ăn để bán nhưng thím lại không có tay nghề gì , cái quầy này là bà nội của thím đặt ở chỗ này, sau này bà nội qua rồi , thím lại không có thu nhập chỉ còn cách lấy nó bán ra một lần nữa .” Bà ấy khẽ thở dài , “lúc trước thím không có nghề nghiệp , của cải trong nhà đều tiêu xài hết rồi ,như thời tiết hôm nay còn có thể bán chút nước ô mai nếu như mùa đông đến ,thím cũng không biết dựa vào cái gì để sống qua ngày . ”
Tần Tang thấy cách ăn mặc của bà ấy cũng không xem là tệ chỉ là quần áo cũ chút , xem ra cuộc sống trước kia vẫn là không tồi , lại nhìn thấy bà ấy mập như vậy , chẳng lẽ tiền đều tiêu vào phương diện ăn rồi sao ?
“Dạ….. cháu chút nữa còn có chuyện , bây giờ cháu phải đi rồi , chờ ngày mai đến lại thương lượng thật tốt với thím một lần nữa , thím xem được không ạ ?”
Người đó nghe xong vội vàng gật đầu , “Được , thế thím ở đây đợt cháu .”
“Thế cứ quyết định như vậy đi. ” Tần Tang lại nói vài câu thì ra đối phương tên là Chu Vận Thu, sống ở trên trấn , bình thường thì cả ngày đều ở đây bán nước ô mai , buổi trưa ăn chút lương khô và nước ô mai , cũng không có nghỉ ngơi gì hết vẫn luôn bán đến buổi tối .
Sau khi chia tay với Chu Vận Thu Tần Tang liền đi dạo bộ ở đường khác , cô nhớ chỗ này là nơi bán quần áo , dự định mua một bộ quần áo cho ba mẹ trước , ngày mai Kỷ Nham liền đến đề nghị kết thông gia vẫn là ăn mặc đàng hoàng chút , chỉ là tình hình kinh tế cô bây giờ cũng chỉ có thể mua kiểu bình thường nhất .
Con dâu thím Tề .
Tuy nói trong tủ đồ của Tần Tang nói cũng không có vài bộ quần áo đẹp , đa số đều là Tần Nguyệt ,cũng may còn khá mới , cô lựa tới lựa lui tìm được một bộ váy liền áo màu vàng , vẫn là chất liệu vải “dacron ” coi như là có thể cầm ra được rồi , chỉ là dáng vẻ và vòng eo vẫn nên cần sửa một chút , tối nay làm chắc là có thể kịp .
Sau khi lựa xong quần áo , Tần Tang lại mua một số đồ ăn ngon mới ngồi xe trở về nhà .
Buổi chiều Tần Tang đồng ý đi đến cắt tóc cho mẹ chồng của thím Tề , sau khi về đến nhà ăn chút cơm trưa , cô liền đi ra ngoài ,ngược lại nhà thím Tề họ rất dễ tìm , vẫn luôn đi thẳng hướng đông là đến rồi ,đi không bao lâu , Tần Tang liền nhìn thấy cây đa lớn đó ,bên cạnh còn có một cái miếu thổ địa.
Dưới gốc cây có rất nhiều người ngồi ở đó hóng mát , đánh cờ , chơi đàn nhị , rải rác vài người già ,còn có một đám trẻ con , vây quanh cùng nhau đá cầu nhảy dây ,ở không xa còn có một cái ao , vài đứa trẻ cũng ở đó bắt cá còn có những người đến đây nghỉ ngơi sau giờ làm việc mệt mỏi ,không thể nói là không sôi nổi , vì nhà thím Tề có cây đa lớn nên người ta thường nhờ bà ấy thứ gì đó, bà ấy không câu nệ , bà ấy rất nhiệt tình mở cửa cho người ta tùy tiện ra vào .
Tần Tang đi thẳng đến cửa cổng nhà bà ấy , gọi một miếng , “Thím Tề .”
“Ai gọi đấy .” Thím Tề đang giết gà , vừa hỏi liền mới biết , thì ra nhà con dâu bà ấy sinh một thằng nhóc mập mạp bây giờ đang ở cữ .
Tần Tang đi vào , liền nhìn thấy trong chuồng gà có mấy con gà mái già xem ra là đặc biệt là nuôi để dùng trong tháng ở cữ , cô nói “cháu có thể vào xem không ạ .” cô rất thích trẻ con , kiếp trước không có sinh con , vẫn rất đáng tiếc .
Nói đến trẻ con , Tần Tang liền nhớ đến một chuyện , lúc nhỏ cô cảm thấy thím Tề rất thân thiết , một đám trẻ con đều rất thích chạy đến nhà thím Tề, thím Tề ở nhà làm đồ ăn cũng sẽ lấy một ít cho họ nếm thử , sau đó nhà thím Tề có một người con dâu , Tần Tang dần dần quen với cô ấy , con dâu thím Tề thấy cô không thích nói chuyện mỗi lần đều chăm sóc cô , sau đó nữa con dâu thím Tề liền có thai .
Có một lần Tần Tang thấy cô ấy nôn đến lợi hại liền hỏi cô ấy có phải ốm rồi không . con dâu thím Tề cảm thấy cô không giống người lắm chuyện liền lặng lẽ nói với Tần Tang là trong bụng mình có em bé .
Người ta có câu nói chính là mang thai trước ba tháng không thể công khai nói đến chuyện này ,bằng không dễ dàng sẩy thai , thực ra cách nói này cũng không phải không có đạo lý mang thai thời kỳ đầu thai nhi không ổn định , lỡ như đứa bé không còn , mọi người kỵ không nói quá sớm , hơn nữa sẽ đụng chạm đến thai thần (thai khí ) .
Dĩ nhiên thai thần gì đó khá là mê tín , lúc đó Tần Tang cũng không hiểu những chuyện này , cũng không giấu được chuyện gì trong lòng, các cô gái xấp xỉ tuổi nhau đều vây quanh Thẩm Mộng Cầm , cô vì muốn chơi cùng với đám người Thẩm Mộng Cầm , lén lút nói với họ rằng hình như mang thai rất đáng sợ , sẽ nôn liên tục kết quả là nói tới nói lui , rất nhiều người đều biết chuyện , mang thai lần đầu tiên con dâu thím Tề bởi vì quá căng thẳng ,đứa bé đó thật sự mất đi.
Sau chuyện đó , Tần Tang không thường xuyên đến nữa , cô mơ hồ cảm thấy là lỗi của mình , cũng không dám đến gặp con dâu Thím Tề , bây giờ nghĩ đến , trong lòng vẫn cảm thấy thương tiếc cho đứa bé kia , nếu như lúc đó đến nhận sai là tốt rồi .
Đi vào phòng , Tần Tang liền nhìn thấy con dâu của Thím Tế đang ngồi trên giường ,đang cho đứa bé bú sữa ,nhìn thấy Tần Tang đi vào ,biểu cảm trên khuôn mặt của cô ấy hơi ngẩn ra .
“Chị Lan ” Tần Tang cũng không lúng túng , con dâu thím Tề tên là Trương Lan Nhi ,lúc trước cô vẫn luôn gọi cô ấy là chị Lan , biết được Trương Lan Nhi sinh con trai , trong lòng cô thật sự vui mừng
“A Tang , mau đến ngồi .” Trương Lan Nhi đang ôm đứa bé , lúc này thấy đứa bé uống đã đủ rồi liền kéo áo xuống lại chỉnh điều chỉnh tư thế ngồi một chút
Sao thế , có người trong lòng à.
Tần Tang đi đến bên giường rồi ngồi xuống nhìn thấy đứa bé trong lòng của Trương Lan Nhi , , một khuôn mặt nhỏ nhắn hồng nhuận , sống mũi đối xứng ,che lại mí mắt mỏng , trên đó còn có vài sợi lông mi rũ xuống làm cho người khác yêu thương , cô cười nói , "em bé thật đẹp."
"Các con nói chuyện đi , thím đi giúp mẹ gội đầu trước. " Con người gặp chuyện vui thì tinh thần cũng phấn chấn hơn, thím Tề nói xong liền đi nhanh ra bên ngoài .
Trương Lan Nhi lên tiếng , nhìn Tần Tang nói , "A Tang ,thật sự là em sao , em còn biết cắt tóc hả ? Chờ chị ra tháng em cũng giúp chị cắt tóc nhé ."
"Dạ được ."Tần Tang đồng ý , nhìn thấy đứa bé trong lòng cô ấy liền nói , "Chị Lan , cũng trách lúc trước em không hiểu chuyện, không phao tin bậy bạ , nếu không đứa con của chị cũng không mất đi . "
"Em đừng nói như vậy ,mấy năm này thấy em không qua đây chị còn hơi nhớ em đó . "Ánh mắt Trương Lan Nhi nhìn xuống đứa con của mình , ánh mắt mang theo sự cưng chiều , "em không biết đâu , khó khăn lắm đứa bé này mới đến bên chị , lúc trước đã mất hai đứa rồi , bác sĩ nói sức khỏe của chị có vấn đề , lúc đầu vẫn thật sự sợ không thể sinh ra đứa bé này đó ."