Con phải nhìn cho chuẩn
Tiếp theo Dương Vân lại quét nhà, giặt xong quần áo của Tần Nguyệt và hai ông bà cụ, lúc này mới trở vào trong nhà, trong lòng không khỏi kỳ lạ, Lưu Diễm không phải nói cũng theo cùng đi lên trấn, làm sao lại không gặp được cô ấy? Lưu Diễm chính là biết bản thân nếu không rời đi sẽ bị giữ lại để làm những việc này, mới vội vàng xin về.
Buổi tối sau khi ăn cơm xong, Dương Vân kéo Tần Tang vào phòng, đóng cửa lại hỏi: “Con gặp người đó chưa, có hài lòng không?”
Không phải Dương Vân không tin tưởng vào con mắt của Dương Vân, mà là lo lắng con gái mình còn nhỏ, sẽ phải chịu thiệt thòi, gả đi sẽ bị người ta ăn hiếp.
Tần Tang ngồi xuống giường, chớp chớp đôi mắt: “Vậy con vẫn có thể nói không lấy sao?”
“Điều kiện tốt không phải là khó có được, con phải nhìn cho chuẩn!” Phải biết rằng, duyên số là thứ, mà đôi khi muốn ngăn cũng ngăn không nổi, một đứa con gái như này, nói đến đây bà luyến tiếc phải gả con gái đi sớm như thế này, nhưng Tần Văn Trung nói về người đó tốt đẹp như vậy, bọn họ lại không nỡ để người ta chạy mất.
“Được, trông cũng đẹp trai, lại tốt tính, trưởng thành chững chạc, như vậy chung quy cũng có thể được!” Kỷ Nham cho cô ấy cảm giác vững vàng kiên định, cũng bằng lòng suy nghĩ cho cô ấy, hiện tại chưa cần nói đến việc yêu thích, dù sao anh ấy cũng đang là quân nhân, có lẽ quanh năm suốt tháng không gặp được mấy lần, vừa hay có thể cho cô ấy thời gian mà chạy nhảy.
“Được rồi, mẹ cũng đừng bực bội lão nữa, đằng nào cũng phải lấy chồng.” – Xem ra đối phương thực sự không tồi, Dương Vật gật đầu mừng rỡ, rồi ngồi xuống bên cạnh giúp cô vén tóc ra sau tai, rồi cô lại nghĩ sang chuyện khác: “Cái tủ trong bếp bị làm sao vậy?”
Nói đến đây, Tần Tang nổi giận, kể lại chuyện lúc sáng, có điều không đề cập đến việc Lưu Diễm cười chế nhạo Dương Vân không sinh được con trai khiến mẹ đau lòng, Dương Vân nghe xong trên mặt không chút hờn giận, chỉ nhẹ nhàng thở dài.
Cho dù Lưu Diễm thật sự lấy đồ trong nhà bọn họ thì làm sao? Loại chuyện này cũng không phải chưa từng xảy ra, đến cuối cùng cũng là phí công vô ích, còn bị Lưu Diễm quật ngược lại, nói bọn họ keo kiệt, không biết giúp đỡ nhau, có khó khăn cũng không trông cậy được, làm hại Tần Chí Quý bị Lý Xuân Hoa chỉ vào mặt mà chửi, nói nuôi dưỡng đứa con trai này không được tác dụng gì, dần dà Dương Vẫn cũng không thèm để ý so bì, không nghĩ đến ngày nay Tần Tang lại giúp đỡ bọn họ.
Hai người lại nói vài lời, Dương Vân mới từ phòng của Tần Tang đi ra, xoay người thì nhìn thấy Tần Chí Quý đang ngồi ở phòng khách, hai tay đang đặt trên đầu gối, nhìn Dương Vân với ánh mắt trìu mến quan tâm: “Nói sao?”
“Xem ra là được rồi.” – Trên mặt của Dương Vân hiện vẻ tươi vui rạng rỡ, cha của đứa nhỏ này cũng vậy, rõ ràng rất quan tâm, nhưng lại luôn giả bộ sâu xa.
Tần Chí Quý ho khan vài tiếng, vò đầu rồi lại trầm mặc.
“Sao thế?” – Dương Vân ngồi xuống bên cạnh anh ta – “Hiện tại thì đồng ý rồi, bỏ thì cũng đâu có được, phải không?”
“Thôn Hạ Thủy, cũng không xa.” - Có chuyện gì xảy ra, người nhà đều có thể quan tâm chăm sóc được.
Dương Vân hiểu rõ ý của chồng, nhưng vẫn liếc ngang Tần Chí Quý một cái, sau đó trên mặt bà lộ ra một tia u sầu, khẽ nghiêng người nói: “Đừng nói là ông, tôi cũng không nỡ.” – Đứa con gái này cảm thấy vừa mới hiểu chuyện thì đã phải gả cho người ta, nhưng bọn họ cũng chẳng thể ngăn cản được duyên số, chẳng phải sao?
Tần Chí Quý nhẹ nhàng ôm lấy bả vai vợ, vỗ vỗ, đem mọi tâm tình hóa một tiếng thở dài.
Hôm sau, sáng sớm hai vợ chồng Tần Chí Quý đã ra ngoài làm việc, sau khi đợi bọn họ đi, Tần Tang cũng bận việc mà liền đi theo.
Hôm nay vẫn là đến rạp chiếu phim bán đồ ăn, bánh chuối cũng coi là được rồi, hôm qua cô không nghĩ tới, khi mà đi chợ mua đồ mới phát hiện, hoa quả bây giờ đắt như thế nào, nải chuối kia chính là nải chuối mà mấy hôm trước cô nói ‘muốn ăn’, Dương Vẫn đã đặc biệt đến thị trấn để mua nó, cha mẹ cô đều không nỡ ăn, vì vậy cô đã dùng nó để làm bánh.
Tâm phòng người thì không thể không có
Mặc dù lượng dùng để bánh không nhiều, nhưng cũng chỉ còn vài ba quả, vẫn là nên để cho cha mẹ ăn, chủ yếu là thời gian rất dài sau này Tần Tang mới có thể sinh hoạt ở thành phố ven biển này, chuối rất rẻ nên nhất thời không nhận ra, chẳng trách hôm qua người đầu tiên mua chuối hỏi cô có chuối ở bên trong không, cảm giác cứ như là cô treo đầu dê bán thịt chó vậy, vì thế hôm nay Tần Tang làm một sản phẩm mới, bánh viên ngô chiên.
Ngô mới mua hôm qua, rồi làm bánh viên ngô chiên, tốn thời gian nhất chính là tách hạt ngô, may mắn là cô ấy nấu ăn trong thời gian dài nên có bí quyết, ngày hôm qua khi mua ngô cô ấy cố ý chọn cẩn thận kỹ càng những bắp chín mẩy, trước tiên từ giữa (kẽ) cắt thành hai phần, rồi đem bổ ra, như vậy dễ dàng hơn nhiều, từng hàng ngô vàng óng ánh rơi xuống trong bát, khỏi phải nói đẹp biết nhường nào?
Nếu có cái tủ lạnh thì tuyệt, chỉ cần chuẩn bị sẵn sàng từ buổi tối, sớm dậy cũng không phải cuống cuồng, có điều cô ấy vốn đã bôn ba vất vả cả đời rồi, năm sáu giờ mỗi ngày đã dậy rồi, nên cũng chẳng có gì là không thích ứng được, huống chi vào mùa hè, bình minh đến rất nhanh.
Sau khi tách hạt ngô, Tần Tang đem ngâm qua nước trước, để ráo nước, thêm lòng đỏ trứng, tinh bột, muối vừa ăn, đảo đều rồi vo thành viên, sau đó có thể cho vào chảo chiên ngập dầu.
Cô ấy sẽ làm những hạt ngô còn lại thành những hạt ngô muối và hạt tiêu. Băm nhỏ tỏi, gừng và ớt. Tần tang cố gắng băm chúng thành bột mịn để có hương vị thơm ngon, rắc những hạt ngô đã ráo nước với nguyên liệu bột mì trộn đều, đổ vào chảo dầu nóng, chiên vàng, vớt ra để ráo dầu.
Sau đó để lại một ít dầu nền trong nồi, cho các nguyên liệu đã cắt nhỏ vào nồi xào thơm, đổ hạt ngô đã chiên vào, nêm tiêu, muối, rắc hành lá cắt nhỏ là có thể bắc ra khỏi nồi.
Món này có thể ăn vặt hoặc ăn với cơm, giống như hương vị của khoai tây chiên vậy. Tần Tang làm xong, đang định ra ngoài, thì nghe thấy bên ngoài có người gọi mình.
Tần Tang thầm nghĩ cuối cùng thím hai không dễ mới ra ngoài, bây giờ là ai đây, kết quả cô vừa mở cửa ra thì nhìn thấy, thực sự là vị khách hiếm hoi, Thẩm Mộng Cầm.
Nói đúng ra, Thẩm Mộng Cầm nên là khách quen đến nhà cô ấy vào thời điểm này, bởi vì bạn thân nhất của bản thân chính là cô ấy, đương nhiên Tần Tang không cho rằng vài câu nói ngày hôm kia có thể khiến Thẩm Mộng Cầm tức giận mà bỏ đi, nếu không cô ấy sẽ không thể mang bạn trai của cô ấy đi, bây giờ nếu phải đổi làm Vương Tư Giai, có lẽ cả đời tôi cũng sẽ chẳng muốn nói chuyện với mình.
Tần Tang nói: “Có chuyện gì không?”
“Nghe nói tâm tình của cô không tốt, nên muốn qua đây xem.” - Thẩm Mộng Cầm thấy nàng ăn mặc chỉnh tề, cắt tóc ngắn gọn gàng, trong lòng thầm nghĩ, Tần Tang không phải là bị kích động sao? Làm sao có thể giống như lời Vương Tư Giai nói, cô ấy cắt tóc sớm như vậy, xém chút nữa không nhận ra, còn tưởng rằng cô ấy sẽ nhất thời chán nản.
“Bây giờ thấy rồi đó, tôi vẫn ổn, cô có thể đi.” - Tần Tang còn đang vội vàng đi kiếm tiền, vì vậy cô không có thời gian trò chuyện với Thẩm Mộng Cầm, cô chỉ hy vọng rằng người này đến nơi mát mẻ tươi vui nào đó, chả có chuyện gì khác mà cứ đứng trước mặt, chỉ chướng tai gai mắt.
Mặc dù trước đó cô có quan hệ tốt với Thẩm Mộng Cầm, nhưng lần này Tần Tang không muốn lại bị cô ta kéo xuống nước, cô không muốn tiếp cận quá gần người phụ nữ này, thậm chí ngay từ đầu cô đã nghĩ đến việc trả thù, nhưng nếu thực sự làm như vậy, bản thân với Thẩm Mộng Cầm có gì khác biệt, chẳng qua là, tâm hại người thì không thể có, mà tâm phòng người thì không thể không.
“A Tang, có phải là cô đang giận tôi không?”
“Vì cái gì mà tôi phải tức giận?” – Cái tật xấu tự mình đa tình ấy lại tái phát rồi à? Tần Tang nhìn về nơi khác, không muốn nhìn thấy bộ dạng giả vờ giả vĩnh của cô ta.
Chỗ nào mát mẻ, chỗ nào ngu ngốc .
Thẩm Mộng Cầm lại không để ý đến dáng vẻ lạnh nhạt của cô , mà dùng giọng nói quan tâm người khác nói chuyện , “A Tang , tớ luôn đứng về phía cậu , bức thư đó câu gửi đi chưa , học trưởng Diệp nói như thế nào .”
Thì ra là vì việc này , Tần Tang hít hít mũi , bình tình và hòa nhã nói , “có phải cậu muốn biết hôm qua phát sinh chuyện gì sao ?”
“Đương nhiên rồi , chúng ra là bạn tốt , tớ quan tâm cậu mà .” Thấy phản ứng của Tần Tang trong lòng Thẩm Mộng Cầm một trận hoài nghi , chẳng lẽ Diệp Chính Quân đồng ý kết giao với cô , nếu không làm sao Tần Tang như không có việc gì vậy ?”
Nhưng cô ta hỏi Diệp Chính Quân nói Tần Tang thích anh ta , còn chuẩn bị tỏ tình với anh ta , Diệp Chính Quân nghe xong không có biểu cảm gì ,dường như dáng vẻ anh ta cũng không ý tứ gì với Tần Tang vậy .
Tần Tang nhìn dáng vẻ cô ta này liền biết được cô ta lại đánh chủ ý xấu xa gì , cười nói , “Thẩm Cầm , cậu biết gần đây chỗ nào tương đối mát mẻ không ?”
“Hả ?” Thẩm Mộng Cầm còn đang nghĩ lát nữa làm sao mọi chuyện trong lòng Tần Tang , đột nhiên bị hỏi đến vấn đề này , tuy kỳ lạ , vẫn là trả lời , “Ở bên hồ có bãi cỏ, chỗ đó mát mẻ .”
Tần Tang cười , “ Thế qua bên đó nói ?”
“Được nha.” Thẩm Mộng Cầm còn cho rằng cô muốn gọi mình đi qua bên đó nói chuyện , lập tức đồng ý .
“Thế cậu đi qua đó đi , tớ đi lấy đồ .” Nói xong cô kéo tay mình ra , nói thật , mấy năm nay cô thật sự không thích thân cận với người khác.
“Vậy được , tớ đi qua trước .” Thẩm Mộng Cầm nghĩ , Bảo Châu sống ở gần đó , còn có thể gọi cô ta xem kịch hay , đánh cái chủ ý này , Thẩm Mộng Cầm chạy nhanh hơn bất kỳ người khác , chờ khi Tần Tang cầm đồ đạc đi đến đã không thấy cô ta nữa rồi .
Đuổi được Thẩm Mộng Cầm , Tần Tang binh tĩnh khóa cửa lại ,ngồi xe đi đến rạp chiếu phim ,trong xe lúc này cũng không có điều hòa ,hôm nay trời nóng , mùi của trong xe có hơi nặng , suýt chút nữa Tần Tang bị say xe , may mắn ở sau này cô chiếm được một chỗ liền vội vàng mở cửa sổ cho thoáng khí .
Tần Tang vừa đến ,liền có người nhận ra hôm qua cô là người bán bánh chuối nướng ngày hôm qua, còn tranh giành hỏi hôm nay có không , xem ra làm bánh chuối nướng này còn rất thành công , nhưng tạm thời là không có cách nào làm , cô lắc lắc đầu , “hôm nay bán bắp viên , một cái hai hào , hai cái ba hào .”
Cô nói xong vén tấm vải lên ,những viên bắp chiên vàng ươm chất thành một ngọn núi nhỏ khiến cho người ta thèm nhỏ dãi .
“Làm sao càng bán càng rẻ thế này .”
“Tôi thấy những viên này có thể xâu lại với nhau , một viên cần một cái xiên tre, hai viên cũng một cái xiên tre , cho nên mua nhiều rẻ hơn một chút . “Cô không mua được xiên tre ,đây là đặc biệt nói Tần Chí Quý vót cho cô , ngược lại cây tre rất dễ cắt nhưng vót thành xiên tre là một công việc tinh tế tỉ mỉ, nghĩ không ra tay nghề của ba rất khéo léo , vừa nghĩ đến hôm qua ba làm việc gần cả một đêm , Tần Tang liền cảm thấy tối nay chắc chắn phải mua gì ngon chút , phải bồi bổ cho ông thật tốt .