Lưu Diễm dắt tay con trai và đi cùng hai người nữa, bà nội của Tần Tang là người búi tóc kia – Lý Xuân Hoa, Lý Xuân Hoa tuy tuổi đã cao, nhưng có thể nhìn ra nhan sắc hồi trẻ của bà không phải dạng vừa. Lưng thẳng tắp, bước đi vững vàng, da mặt hồng hào đầy sức sống, chỉ là ánh mắt khi nhìn người khác có phần hơi tàn nhẫn, không biết có phải là do tuổi tác cao không.
Bên cạnh Lý Xuân Hoa là một cô gái mũm mĩm tầm hai mươi tuổi, thắt bím tóc hai bên,mặc một chiếc váy hoa có dây lưng. Trông rất thời trang, thêm nữa là Trần Văn Trung và Lý Xuân Hoa cũng rất ổn, vì thế Tần Nguyệt chỉ cần trang điểm lên thì sẽ rất đẹp.
Bọn họ vừa mới từ thị trấn trở về, trên tay Lưu Diễm đầy đủ đồ đạc, bao gồm quần áo của Tần Nguyệt mua, còn có quần áo Lưu Diễm mua cho bản thân, mua cho con trai, mua cho Tần Chí Khang, nhưng lại không có mua quần áo cho nhà Tần Tang, phải nói rằng họ chưa bao giờ nghĩ đến việc đó.
Lưu Diễm xách một đống đồ trên tay, còn phải dắt theo con trai nữa, nhìn như rất mệt. Mấy người bọn họ, Lý Xuân Hoa là bề trên nên không thể xách đồ được. Tần Nguyệt được cưng chiều, chỉ biết hưởng thụ, trên lưng chỉ đeo một ba lô nhỏ, trên tay cầm bộ quần áo mới mua, ngoài ra không cầm gì khác.
Còn Tần tư Thông, Lưu Diễm càng không nỡ để con trai yêu quý của mình làm việc ấy. Vì thế, tất cả đồ đạc đều treo hết lên người Lưu Diễm. Lưu Diễm nhìn chằm chằm hai người trước mặt thầm mắng: “Nghĩ mình là Lão Phật Gia với công chúa thật à? Sớm muộn cũng có ngày tôi cho các người cút hết!”
Mặc dù không hài lòng nhưng gia đình cô vẫn phải dựa vào căn nhà cũ để nương tựa, cô không thể phàn nàn gì, chỉ có thể khó khăn đi theo, ngượng ngùng nói: “Mẹ, có chuyện này con không biết có nên nói với mẹ hay không."
“Lại sao hả?” Lý Xuân Hoa đang được Tần Nguyệt dìu đi phía trước như Thái Hậu. Ban đầu, bà không thích cô con dâu này lắm, cho đến khi sinh cho nhà bà một đứa cháu trai bà mới miễng cưỡng mắt nhắm mắt mở. Nhưng cô con dâu này thường xuyên mở miệng xin tiền, dạo gần đây Lý Xuân Hoa bị con dâu xoay cho mất kiên nhẫn.
Không phải vừa mua một đống đồ sao, chả nhẽ ngần ấy vẫn chưa đủ à?
“Mấy ngày này con thấy không biết Tần Tang lấy thịt ở đâu mà mang vào phòng ăn một mình.” Lưu Diễm không quên chuyện ban sáng, Tần Tang làm bọn họ mất mặt, nhất định phải trả thù.
Lý Xuân Hoa nghe xong thì mặt biến sắc không vui, mở trừng trừng mắt: “Con nhóc chết tiệt kia, nó dám à?”
Sẽ có người xử lý nó!
“Thật ạ, con ngửi thấy mùi thịt thơm lắm!” Lưu Diễm nói năng hùng hồn.
“Nhà anh cả lấy đâu tiền mua thịt chứ?” Tần Nguyệt không phải đang nói giúp nhà Tần Tang, cô biết là nhà anh cả có bao tiền đều đưa hết cho Lý Xuân Hoa rồi, chỉ giữ lại một chút tiêu hằng ngày, nhưng chút ít ấy mua thịt thì không đủ.
“Biết đâu là nó đi trộm ở đâu thì sao, tóm lại là rất kỳ lạ...” Lưu Diễm quyết tâm trả đũa lại, đổ cho Tần Tang là kẻ trộm.
“Con nhóc đó, gan càng ngày càng lớn đấy!” Lý Xuân Hoa mới nghe vậy đã phát bực, chỉ cần tin này bị truyền ra ngoài thì Tần gia mất hết mặt mũi.
“Thế nên con đang nghĩ, chỉ cần nó vẫn tiếp tục ở nhà chúng ta cũng không việc gì, chi bằng tìm cho nó một nhà gả sớm đi.” Lưu Diễm nói.
“Gả đi?” Lý Xuân Hoa cau mày, Tần Tang mới mười tám, giờ mà gả đi thì hơi sớm.
Lưu Diễm gật đầu lia lịa: “Vâng mẹ, lúc trước con về bên ngoại có nghe thấy bên đấy có một người đang tìm vợ, hơi lớn tuổi chút nhưng tiền sính lễ cao. Người ta chỉ cần ngoại hình ưa nhìn là được, ngoài ra không cần gì cả, con thấy Tần Tang cũng hợp lắm. Bây giờ nó không đi học, đi làm cũng không nổi mấy năm, chi bằng tìm nhà tốt tốt gả nó đi luôn. Chẳng phải nói đời đàn bà còn khổ hơn đi lấy chồng sao.” Như sợ Lý Xuân Hoa không đồng ý, Lưu Diễm ra sức ba hoa chích chòe.
“Có thật không?” Nghe đến chuyện sính lễ, hai mắt Lý Xuân Hoa phát sáng, bà ta giả vờ ngại ngùng hỏi lại: “Có biết sính lễ cụ thể bao nhiêu không?” Lưu Diễm bảo nhiều, là nhiều như nào, định giá đo lường của mỗi người không giống nhau, Lý Xuân Hoa biết việc buôn bán của mình không thua lỗ, để Tần Tang ra ngoài kiếm tiền mang về thì cũng kiếm được không ít.
“Nếu mẹ thấy được thì ngày mai con đi nghe ngóng xem sao.” Lưu Diễm kích động.
“Thế con mau đi đi, chuyện hôn sự này ta làm chủ.” Lý Xuân Hoa nghe con dâu nói xong dường như thấy có rất nhiều tiền ở trước mặt đang vẫy gọi mình.
Tần Nguyệt bên cạnh nghe thấy vậy thì không vui, bản thân cô không có ai để gả đi, nếu Tần Tang mà cưới trước cô thì còn ra thể thống gì nữa. Vốn đã bị cười chê vì chưa xuất giá, giờ không phải càng để người ta cười nhạo hơn sao.
Hơn nữa những lời Lưu Diễm nói sao nghe như đang nói bản thân vậy, bình thường Tần Nguyệt không chịu được Lưu Diễm khoe khoang, không phải chỉ là sinh một đứa con trai thôi à, cô chua chát nói: “Con của anh cả đến lượt chị lo à?”
Lưu Diễm nói: “Vừa mới nghĩ tới thôi mà.” Tự cho bản thân thông minh, nếu Tần Tang gả đi sẽ có người xử lý nó.
“Mười tám tuổi cũng gả đi được rồi, con cũng thế, lần trước nói đi tìm bạn trai, giờ như nào ròi? Đến khi nào mới có thể nói chuyện hôn sự cho con được đây?”
Lý Xuân Hoa vẫn còn đang nghĩ đến chuyện sính lễ nên lời nói có vẻ bênh vực cho Lưu Diễm, Tần Nguyệt nghe xong thì không vui: “Được rồi, được rồi, được rồi, mọi người nói gì cũng đúng, con không kết hôn nữa đã được chưa?”
Cô ấy không phải chỉ muốn lấy được một người chồng ưu tú sao, dù sao khi còn trẻ cô ấy cũng là hoa khôi trong thôn. Là ai muốn chọn tới chọn lui tới tận hai mươi lăm tuổi rồi vẫn chưa tìm được người phù hợp? Đối phương không nghèo thì cũng quá xấu, người khác giới thiệu thì lại không giống, chuyện này trách cô được hả?
“Ta nói thì con không vui.” Lý Xuân Hoa giận trừng mắt, lại không nỡ trách cứ con gái, đứa con gái này hơn ba mươi tuổi bà mới sinh ra, nếu không phải cưng chiều thì sao có thể để nó mặc sức nói gì thì nói như vậy được: “Con cũng không còn nhỏ nữa, mau chóng tìm đối tượng đi để cho ta còn có cháu bế.”
Được an ủi như vậy, sắc mặt Tần Nguyệt trở nên tốt hơn, cô ấy dùng giọng điệu dụ hoặc nói: “Mẹ, con làm vậy cũng là vì nhà mình, con muốn tìm một người thích hợp , đến lúc nói ra ngoài, thì nhà ta cũng có mặt mũi."
Ôi dào, Lưu Diễm cũng không chấp nhận được Tần Nguyệt, một bà cô già ở đấy làm giá làm cái gì, chọn bừa một người rồi gả đi không phải là được rồi à.
“Chỉ được cái dẻo mỏ, mẹ chỉ sợ con thành bà cô già, làm đề tài cho mọi người bàn tán thôi.”
Gia đình và mọi thứ đều vui vẻ ấm êm
Mấy người đang nói chuyện, đến cổng của ngôi nhà cũ, thấy đồ đạc đã được đưa tới, Lưu Diễm sợ mình đi vào sẽ phải thu dọn đồ đạc, cũng chẳng buồn nói chuyện với Tần Nguyệt, liền dừng lại ở cửa, đặt đồ trong tay bên cạnh cửa: “Mẹ ơi, mẹ vào trước đi, con phải về ngay, Chí Khang vẫn đang đợi con nấu cơm.”
Lý Xuân Hoa vừa nghĩ đến việc không thể để đứa nhỏ bị đói, liền đồng ý để cô đi: “Biết rồi.”
Sau đó, nhìn về phía đứa cháu ngoan, đưa tay sờ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, “Thông Kha, cháu ăn no đi, lần sau lại đến ở với bà nội, bà sẽ để dành đồ ăn cho con.”
Tần Tư Thông gật gù liếm kẹo mạch nha, cũng không biết thằng bé liệu có hiểu lời bà nói không.
Lưu Diễm cứ được đại xa, vội vã kéo thằng con về nhà, vì sợ rằng Lý Xuân Hoa sẽ nghĩ ra điều gì đó và lại sai bảo cô.
Vừa vào cửa, hai người liền nhìn thấy Tần Chí Quý đã ở bên trong, đang cùng Tần Văn Trung cười cười nói nói, Lý Xuân Hoa sắc mặt sáng lên: “Mọi người đang nói gì vậy?”
Nhìn thấy Lý Xuân Hoa, Lý Văn Chung ho khan vài tiếng, ra hiệu cho hai vợ chồng Tần Chí Quý nghiêm túc hơn, sau đó chắp tay sau lưng đi vào phòng: “Ta mệt rồi, đi nằm đây.”
Dương Vân ghi nhớ lời dặn vừa rồi của Tần Văn Trung, đợi xử lý việc này xong xuôi hẵng nói, gã vừa cười vừa cầm một xấp tiền: ‘Mẹ ơi, con đã về rồi, đây là của ngày hôm nay.”
Sau đó, cô nhìn thấy Tần Nguyệt vác một chiếc bao nhỏ đi ra, một ánh mắt cũng chẳng thèm nhìn cô, mà ra lệnh nói: “Đồ ở cổng, còn không đi mà xách vào.” - Nói xong, cũng chả thèm quay đầu lại, liền đi vào phòng.
Dương Vân đưa tiền, mặc dù trong lòng cảm thấy bất mãn với cô em chồng luôn vênh mặt hất hàm sai khiến mình, ngay cả một câu ‘chị dâu’ cũng không thèm gọi, nhưng cảm thấy gia đình và mọi thứ đều vui vẻ ấm êm, thấy vẫn là nên nhẫn nhịn sự ấm ức này, rồi ra xách đồ ở cổng vào, nhìn đồ vẫn rất nặng, thuận miệng mà hỏi: “Mua gì đấy?”
“Đều là đồ của Tiểu Nguyệt, còn có đồ ăn, đặt lên bàn đi!”
Dương Vân cúi đầu xuống, Lý Xuân Hoa chưa nói cái đó không được cho bọn họ, chỉ có điều khi nào gia đình mua một cái gì cho ngôi nhà của họ, thì cũng chính là năm mới, có thể xin cho Tần Tang một bộ đồ mới thì cũng tốt, rồi cô lắc đầu, vẫn là nên đem đồ đặt lên bàn bát tiên, sau đó cầm chổi lông gà, sau đó quét bụi cho Lý Xuân Hoa, đường bây giờ rất nhiều đất bazan, ra ngoài một chuyến thì cũng khó tránh được bụi bám vào, nên nhìn không sáng rõ.
Lý Xuân Hoa quét bụi xong, cô ngồi xuống chiếc ghế tựa đặt bên cạnh, để hai tay lên bụng, chậm rãi nói: “Chí Quý, tôi thấy Tần Tang cũng không còn nhỏ nữa, sắp tới cũng định nói chuyện cưới gả cho con bé…”
Tần Chí Quý đang ăn bánh đậu xanh mà Tần Tang làm, vội vàng nuốt xuống, hắng giọng nói: “Chuyện này ta nghe cha ta nói rồi, chỉ cần Tần Tang ưng thuận, chúng ta sẽ đáp ứng.” Trong lòng cảm thấy có chút kỳ lạ, vừa rồi chẳng phải cha nói những người khác vẫn chưa biết, nhưng giấu trước đã sao? Làm sao trong nháy mắt, mẹ lại hỏi chuyện này rồi, có điều xưa nay cô ấy ít nói, vì vậy cũng chẳng nhiều lời, nào ngờ cuộc hôn nhân mà họ nói đến lại chẳng giống nhau.
“Ai cha, chúng ta nghe Tần Tang nói.” - Dương Vân gật đầu, nóng lòng muốn trở về hỏi cho rõ ràng, nghe cha nói hai người rất hợp nhau, Dương Vân cảm thấy chuyện này coi như đã thành rồi, mặc dù tuổi tác có lớn một chút, đối nhân xử thế lại chững chạc, rất đáng tin cậy,nếu Tần Sang thực sự có thể tìm được chỗ dựa như vậy, họ cũng cảm thấy yên tâm rồi.”
“Hả? Các người nghe được gì rồi?” – Lẽ nào lúc trước Lưu Diễm đã nói qua với ông già rồi, Lý Xuân Hoa miệng móp mép, chuyển sang điệu bộ thoải mái: “Tần Tang thì hiểu cái gì, cái con tiểu nha đầu này, phải để ta nói, mặc dù đối phương có hơi lớn tuổi, nhưng điều kiện rất tốt, tóm lại chuyện này nên mau chóng quyết định.” Cô ta cũng sớm lấy được tiền mừng.
“Được.” – Tần Chí Quý gật đầu, nếu hai ông bà đều ưng thuận rồi, vậy chúng ta cũng chẳng có gì phải lưỡng lự, đợi đến mùng 9 thì gặp mặt, bàn bạc ngày giờ rồi sẽ quyết định, cũng tránh để Tần Tang xuất đầu lộ diện ra bên ngoài.