⬅ Trước Tiếp ➡
 
Bắt giặc phải bắt kẻ cầm đầu
 
Tuy nhiên, đầu năm nay quân nhân nhiều như vậy, khẩu hiệu "Một người làm quân nhân, cả nhà vẻ vang" tràn ngập khắp nơi, cũng không nhất định là ám chỉ Kỷ Nham, tất cả là do cô không tìm hiểu kỹ, chỉ chăm chăm hận thù Thẩm Mộng Cầm. Đến khi biết được chân tướng vụ đẫm máu kia, làm gì còn tâm trạng đi hỏi chuyện của người khác.
Tần Tang lắc đầu nói: “Không cần về đâu ạ, biết đâu em có thể chuyển đến thành phố R.” Dù sao thành phố R phát triển hơn chỗ này, mà cô cũng không muốn Kỷ Nham nghĩ cô là người không hiểu chuyện.
“Được, anh đợi em.” Nghe được Tần Tang nói vậy, Kỷ Nham có vẻ rất vui.
Tần Tang biết, mặc kệ có phải Kỷ Nham làm quan lớn hay không, cô cũng không thể dừng bước được nữa rồi, việc sau này cần phải làm vẫn còn rất nhiều. Về phía Kỷ Nham, nếu hai người có thể sống vui vẻ qua ngày, cô đã rất cảm kích rồi, kinh doanh củi-gạo-dầu-muối còn khó hơn tình yêu nhiều.
Tần Tang tiễn Kỷ Nham ra tới đầu thôn, vừa định quay lại thì nhìn thấy hai người trước mặt, cô dừng bước lại, hai người này sao lại quay lại rồi! Trong lúc vội vàng, Tần Tang bèn chạy tới nấp vào gốc cây liễu bên cạnh, hy vọng hai người kia không nhìn thấy cô.
“Đen thật đấy, hôm nay đi đâu cũng trắc trở tới đấy.”
“Người vừa nãy không giống em họ của người phụ nữ kia lắm.”
“Việc đã vậy, nói nhiều thế có tác dụng gì.”
Không sai, đây chính là hai người vừa hỏi đường Tần Tang, hai người họ tên là Lưu Cường và Quách Đông Minh. Vừa rồi bị Tần Tang bỏ bom, họ cảm thấy chỗ này khá kỳ quái.
Lưu Cường là người có hình xăm trên người, Quách Đông Minh gọi anh ta là anh Cường: “Hôm nay thế thôi hả?”
“Tốt nhất đừng để tao gặp con nhãi đó, không thì cho nó đẹp mặt!” Anh ta bị người khác lừa trước mặt cấp dưới, nếu tin này bị  truyền ra ngoài, Lưu Cường sao có thể lừa được, Lưu Cường đang chán nản nhổ nước bọt trên mặt đất, vừa vặn nhìn thấy một người dưới bóng cây.
“Ai ở đấy?” Hình như là một cô gái.
“Đâu á?” Quách Đông Minh nhìn theo ánh mắt Lưu Cường thấy dưới gốc cây liễu có một người con gái mặc váy, hai người ngầm hiểu nhìn đối phương, cảm thấy hơi quen mắt.
Tần Tang trốn một lúc không nghe thấy động tĩnh gì, nhưng cô lại không biết tà váy bị lộ ra đã bán đứng mình. Lén lút nhìn, không nhìn thấy hai người kia cô lại tưởng họ đã bỏ đi rồi, vừa định xoay người rời đi cô mới biết bản thân nghĩ nhiều.
“Em gái, trùng hợp quá ha, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Hồi nãy Tần Tang mặc quần dài, giờ thay sang váy, nom càng nữ tính hơn. Quách Đông Minh giang rộng vòng tay, đây gọi là cái gì nên đến cuối cùng cũng sẽ đến, không ngờ là mới có một lúc, cô gái xinh đẹp này đã bị bọn họ bắt được.
“Tránh ra.”  Tần Tang giấu sau lưng một hòn đá, cô nhặt dưới đất lên đề phòng bất trắc. Chỗ này là ngoài thôn, nếu mà xảy ra chuyện gì, trừ khi có người đi ngang qua, còn không có kêu cứu khản cổ cũng vô ích.
“Chúng ta có duyên phận thế này thì chơi với anh đây một lúc đi?” Lưu Cường thấy chỗ này không có người, không kiêng nể gì, cũng chẳng thèm tìm thứ bịt miệng cô mà đưa tay muốn lôi cô đi.
Tần Tang sao có thể để cho hắn ra tay chứ, nhanh nhẹn né tránh, sau đó xoay người tương cho Lưu Cường hòn đá vào đầu, nhân lúc hắn đang be đầu, cô nhấc chân đá thẳng vào giữa hai chân hắn, Lưu Cường hé lên một tiếng thảm thiết. Tần Tang lợi dụng tình hình, tóm lấy quần áo của Lưu Cường lôi hắn quăng sang Quách Đông Minh.
Tần Tang nhìn ra , địa vị của Lưu Cương cao hơn Quách Đông Minh vì trên người hắn có hình xăm, bắt giặc phải bắt kẻ cầm đầu, Quách Đông Minh quả nhiên bị cuống, khi thấy hắn tới đỡ Lưu Cường dậy, Tần Tang co giò bỏ chạy.
May là anh tới!
 
“Bắt tao làm gì, bắt nó ấy!” Lưu Cường giãy giụa thoát khỏi vòng tay Quách Đông Minh, nghĩ bụng thằng này thành công thì ít, bại sự có thừa. Lưu Cường nhìn vào lòng bàn tay mới nhận ra trán mình đã bị rách một mảng, hắn chửi thể ngay tại chỗ: “Mẹ nó!”. Cả hai lần đều bại dưới tay một người, nói ra quá là mất mặt.
Quách Đông Minh nghe thế vội buông Lưu Cường đuổi theo Tần Tang, Tần Tang bỏ chạy được một đoạn xa, kết quả nghe thấy phía sau có tiếng người hô hào truyền tới, cô ngoái đầu nhìn lại rồi không chạy nữa.
Cô vốn muốn chạy đến nơi đông người thì hai kẻ kia không dám manh động nữa, thấy trước đây cảnh sát nói một câu đã dọa bọn họ sợ như vậy, Tần Tang biết hai người này có tật giật mình. Nhưng giờ thì cô không cần đi tìm người nữa, vì có người đã tới rồi.
“Sao không chạy nữa đi?” Quách Đông Minh nhìn bằng ánh mắt tàn khốc, sau đó lấy con dao gấp từ trong túi ra: “Biết sợ rồi phải không?”
Thấy có dao, Tần Tang hơi lo lắng không biết có đối phó được không, nhưng cô vẫn muốn đánh lạc hướng sự chú ý của đối phương, để kéo dài thời gian, Tần Tang chỉ ngay sau lưng hắn ta nói: “Cảnh sát tới!”
“Vẫn còn muốn lừa tao à? Chiêu đấy dùng đi dùng lại hết linh ứng rồi!” Quách Đông Minh định vươn tay tóm lấy Tần Tang, nhưng chưa kịp ra tay, cổ áo hắn đã bị túm lấy. Đầu gối của hắn quệt dài trên mặt đất, trực tiếp ngã xuống đất.
Quách Đông Minh ngẩng đầu nhìn, thấy một thân hình cao lớn, ánh mặt trời chiếu rọi tỏa ra hào quang như một vị thần.
Kỷ Nham đi được một đoạn thì đột nhiên nghĩ ra rằng hình như anh chưa biết nhà hiện tại của Tần Tang ở đâu, mới chỉ đến căn chòi cũ chứ chưa tới nhà lần nào. Hơn nữa, Tần Văn Trung đã nói “vợ là để yêu thương”, Kỷ Nham nghĩ mình nên đưa Tần Tang về nhà. Trước giờ, anh luôn tự lập, với cả thấy Tần Tang không có cảm giác mềm mềm yếu yếu, lại thêm bản thân Kỷ Nham chưa từng yêu đương bao giờ nên phản ứng hơi chậm.
Dù gì đấy cũng là vợ sắp cưới, không biết nhà vợ ở đâu, để người khác nghe thấy có mà cười cho thối mũi.
Kết quả Kỷ Nham vừa quay lại thì thấy một màn như vừa rồi, thấy vợ tương lai sắp bị người ta bắt được, anh không kịp nghĩ nhiều, kích động lấy đà chạy nước rút 800m, tóm lấy cổ áo đối thủ giật về phía sau.
“Aaaa!” Lưu Cường bất chấp cơn đau trên người, hung hăng xông tới, như thể muốn đánh chết Kỷ Nham.
Tần Tang kiếp trước thích xem phim truyền hình, lần đầu tiên cô có cảm giác như mình đang xem một bộ phim võ thuật, Kỷ Nham dùng một tay chặn nắm đấm của Lưu Cương, sau đó nắm lấy cánh tay hắn ta vật mạnh qua vai. Hơi thở Kỷ Nham vẫn bình bình như cũ, anh kéo cổ áo đối thủ và đánh mạnh vào bụng hắn, động tác uyển chuyển khiến đối thủ kinh ngạc.
Quách Đông Minh vẫn còn muốn đứng dậy, lại bị Kỷ Nham đá thêm phát nữa: “Cút, nếu để tôi gặp lại anh lần nữa thì gặp một lần đánh một lần.”
Anh ghét nhất đàn ông bắt nạt phụ nữ, đặc biệt là bắt nạt những cô gái anh thích, đúng thật là đang tìm chết.
Hai tên đó thấy không địch lại được, đối phương còn mặc quân phục màu xanh, thầm mắng trong lòng sao lại đây dưa với cô gái này chứ. Đen đủi thật, hai người vội vàng dìu nhau bỏ chạy sợ Kỷ Nham nuốt lời lại cho họ thêm trận nữa.
“Không sao chứ?” Kỷ Nham hỏi Tần Tang, vừa nãy cô còn chạy nhanh như thế chắc là không bị sao đâu. Nhưng cô nhóc này sao thoát được vòng vây của hai tên đàn ông cao to như kia, không sợ nguy hiểm sao chứ.
“Không sao ạ!” Tần Tang vỗ vỗ bụi trên người, cười nói: “May là anh tới!”
 
Nó dám à!
 
Nghe cô nói vậy cứ như mình đã cứu cô ấy một mạng, nhưng Kỷ Nham sao lại thấy nếu như vừa rồi anh không xuất hiện thì Tần Tang cũng có thể chạy thoát nhỉ.
“Sao anh lại quay lại thế?” Tần Tang ngờ vực hỏi. Lúc tiễn Kỷ Nham, thấy bóng dáng anh khuất dần cô mới về.
“Anh đưa em về.” Kỷ Nham nheo nheo đôi mắt, giọng điệu không cho phép cô từ chối.
Đưa đi đưa lại, định đưa tới khi nào chứ, Tần Tang thật muốn cười lớn, nhưng không thể từ chối ý tốt của Kỷ Nham. Về đến nhà cô mới nhớ ra, may mà trên đường không gặp ai, nếu không lại bị người ta nói đông nói tây, Tần Tang chỉ tay về một phía: “Nhà em bên kia, nhân lúc còn sớm anh mau về đi.”
Kỷ Nham gật đầu, lại nhìn căn nhà trước mặt, bất động tại chỗ không nhúc nhích.
Như này là đợi mình đi vào trước hả? Tần Tang nhìn anh, quả nhiên thấy Kỷ Nham hất cằm thực sự đợi cho cô đi vào trước. Tần Tang cũng không làm dáng nữa, quay người đi vào trong nhà. Thấy cô vào rồi, bóng dáng người đàn ông mặc quân phục màu xanh mới rời đi.
Chiều tà, bầu trời được ánh mặt trời lặn nhuộm đỏ rực, nhưng người làm xong công việc đồng áng lần lượt trở về nhà, tiếng nói cười, tiếng chó sủa, thỉnh thoảng còn có tiếng của những cô bé cậu bé trêu đùa nhau,... không khí trong làng dần trở nên sinh động.
⬅ Trước Tiếp ➡