⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Thiên Lạc có cảm giác muốn tới đồn công an để giải trừ quan hệ mẹ con với cậu nhóc.
Cô lấy một tập văn kiện trên bàn lên che mặt, thậm nói, không nhìn sẽ không bực.
Diệp Thiên Lạc không hề hay biết đoạn đối thoại giữa cô và con trai vừa rồi đều rơi vào trong tai của người đàn ông đang nhìn họ chằm chằm kia.
Đôi mắt bị cặp kính râm che khuất kia chợt lóe tia nghiền ngẫm.
Nhìn cảnh người phụ nữ bị con trai chặn hỏng, không thể nói được lời nào khiến khóe miệng anh hơi cong lên, để lộ nụ cười hiếm thấy.
Hai mẹ con nhà này có ý tứ thật đấy.
Khi bước tới gần hai mẹ con Diệp Thiên Lạc, Nam Cung Diệp dừng bước, khoanh tay trước ngực, tựa vào bàn làm việc, ung dung nhìn cậu nhóc đang cúi đầu chơi điện thoại.
Anh đứng như vậy khá lâu, vậy mà cậu bé lại vẫn thản nhiên chơi điện thoại, không hề nhìn anh.
Nam Cung Diệp khẽ nhướng mày, môi mỏng hé mở, “Này nhóc, cháu có đi nhà trẻ không?”
Diệp Bình An nhíu mày, cậu đã học năm hai rồi có được không hả, mới năm tuổi đã học năm hai, có phải rất đáng yêu hay không?
Đầu nhỏ khẽ nâng lên, mấy người vừa bước vào đều nhìn rõ khuôn mặt nho nhỏ của cậu.
Kinh ngạc, khiếp sợ…
Đây là phản ứng của đám người Từ Trạch.
Nghi hoặc, khó hiểu...
Đây là phản ứng của Nam Cung Diệp.
Giống, thật sự giống.
Diệp Bình An lại cười hắc hắc, trả lời vấn đề của anh, “Hai tuổi cháu đi nhà trẻ, bốn tuổi cháu học năm hai, sang năm là cháu học lớp bốn rồi.”
Mọi người sững sờ…
Cậu nhóc này thú vị thật.
Nói cái gì mà họ chẳng hiểu gì cả.
Cậu bé ngước mắt nhìn Nam Cung Diệp, ồ, đeo kính râm, để trông “ngầu” à?
Nhưng cậu nhóc không thấy rõ được biểu cảm trên mặt anh.
“Chú hỏi cháu có đi nhà trẻ không, sau đó, có phải chú sẽ hỏi cháu có từng học qua lễ nghi cơ bản chưa, đúng không?”
Nam Cung Diệp hơi ngây người, anh bình tĩnh nhìn cậu bé, cẩn thận đánh giá khuôn mặt có sáu bảy phần giống anh.
Trong đầu có nghìn vạn loại ý nghĩ xẹt qua.
Anh có thêm cậu con trai từ khi nào thế?
Sao anh lại không biết?
“Sao chú cứ nhìn cháu chằm chằm thế? Cháu nói cho chú biết, cháu chỉ thích mấy bạn nữ nhỏ nhắn thôi, cháu không có hứng thú với mấy ông chú lớn tuổi nhé… Đồng tính luyến ái sẽ cắt mất hương khói của gia tộc đấy, nhà cháu chỉ có mỗi mình cháu là con trai thôi, chú đừng có gieo họa cho cháu.”
Khóe miệng Diệp Thiên Lạc giật giật, trời ơi, người đối diện là ai chứ, đây chính là tổng giám đốc của tập đoàn tài chính Nam Cung đó, là cấp trên của cấp trên của… cô đấy…
Cháu có rất nhiều cha, chú đang nói tới ai vậy? Tên nhóc thối này có cần kẹo mút, có cần chuyên cần nữa hay không?
Nếu còn ăn nói linh tinh nữa thì trước không nói đến cái khác mà ngay cả công việc của cô cũng sắp không còn rồi.
Nam Cung Diệp cũng chẳng tốt hơn cô là bao, chỉ cần nhìn vỏ bọc lạnh lùng sắp nứt ra trên khuôn mặt anh là biết.
Anh thực sự tò mò không biết phải lớn lên trong hoàn cảnh nào mới có thể tạo nên một tiểu ma vương không biết trời đất là gì này.
“Can đảm đấy, năm nay cháu bao nhiêu tuổi?”
Diệp Bình An liếc ngang liếc dọc, đáy mắt xẹt qua tia giảo hoạt, cười hì hì, “Sáu tuổi, sáu tuổi ạ.”
Tính theo tuổi mụ!
Cậu tự động quên luôn bốn chữ kia.
Tổng giám đốc tập đoàn tài chính Nam Cung à, cha cứ tha hồ rối rắm đi.
Nghĩ tới là thấy “trứng” đau rồi, sáu năm trước, người cha này trêu chọc mẹ cậu thì sao có thể sinh được một đứa con trai sáu tuổi chứ?
Nghe vậy, cặp mắt bên dưới cặp kính râm của Nam Cung Diệp khẽ nheo lại. Người phụ nữ duy nhất anh từng chạm qua chính là người phụ nữ mà anh đã lăn giường vào cái đêm sáu năm trước. Nếu như thực sự có mang thì đứa bé nên là năm tuổi mới đúng.
Người đàn ông luôn bình tĩnh và khôn khéo lại cũng có lúc rơi vào ngõ cụt, quên mất là trên đời này còn có tuổi mụ nữa.
Diệp Bình An rất muốn cười to ba tiếng, ha ha ha, cậu quả nhiên có thiên phú làm thần đồng , nhìn đi, mới tùy tiện nói hai ba câu đã dắt mũi cha mình rồi.
Thực sự quá giỏi!
Cậu thông minh như thế, nếu như sau này trường đại học Harvard mà không tuyển cậu thì cậu chắc chắn sẽ chế tạo một quả bom mini đánh sập nó luôn.
⬅ Trước Tiếp ➡