Không đợi Nam Cung Diệp mở miệng,
Không đợi đến lúc Nam Cung Diệp mở miệng, cậu nhóc đã vội nói, “À, chú này, chú có cảm thấy chú rất giống cha ruột của cháu không?”
Câu hỏi này…
Là câu hỏi kiểu gì thế?
Mọi người quay sang nhìn nhau.
Sau khi nghe xong, Diệp Thiên Lạc suýt nữa ngã từ trên ghế xuống.
Tên nhóc thối này lại bắt đầu ăn nói linh tinh rồi.
Hôm nay Nam Cung Diệp xem như được thấy, được biết cái gì gọi là đổi trắng thay đen. Cậu nhóc này nói khéo thật.
Diệp Bình An thấy anh không nói, nhún vai tỏ vẻ không sao cả, giải thích rất hùng hồn, “Cháu giống cha cháu, mà chú lại rất giống cháu cho nên cháu nói chú giống cha cháu là không sai.”
Nói mấy câu, vòng tới vòng lui, mọi người mới miễn cưỡng nghe hiểu. Hóa ra tên nhóc này muốn nói nó giống hệt tổng giám đốc.
Khóe môi Nam Cung Diệp nhếch lên, lộ ra một nụ cười, “Xin hỏi “lệnh tôn*” đang ở đâu? Chú rất ngạc nhiên, rốt cuộc anh ta có tính cách thế nào lại có thể dạy dỗ ra một hỗn thế ma vương như cháu.”
*: Cách gọi kính trọng khi nhắc tới cha của người khác.
Diệp Bình An có chút xoắn xuýt, mày không khỏi cau lại, “Lệnh tôn? Chính là cha sao? Nhưng mà cháu có rất nhiều cha, chú đang nói tới ai vậy?”
Ừm, mấy người bạn khác giới bên cạnh mẹ cậu đều rất muốn nhận cậu làm con, họ tranh nhau muốn làm cha nuôi của cậu. Như vậy thì cũng được cho là cha, đúng không nhỉ?
Cảm nhận được hơi lạnh đến từ người ma nữ, Diệp Bình An vô thức rụt cổ lại.
Thôi chết, hình như hơi quá rồi.
Nam Cung Diệp nghe cậu nói xong, vô thức cau mày, quan trọng nhất là ấn tượng về người phụ nữ nào đó ở trong lòng anh lại xuống thấp vài phần.
Thực ra tác giả rất muốn nói ra câu này: Cậu hai à, anh và người ta còn chưa từng biết mặt nhau thì sao ấn tượng về người ta lại giảm thấp xuống chứ?
“Chú hỏi cha ruột của cháu ấy?”
Sự nhẫn nại ít ỏi của Nam Cung Diệp bị cậu nhóc mài gần hết rồi. Lần đầu tiên trong đời anh đối mặt với một tên nhóc như thế này, anh thậm chí còn có xúc động muốn điều tra cặn kẽ về cậu nhóc.
“Cha ruột ạ? Cháu không có khái niệm gì về cha ruột cả. Ừm, nói cho dễ hiểu thì người đó là kẻ cặn bã đã gieo giống trong bụng mẹ cháu rồi phủi mông chạy lấy người, mẹ cháu chỉ cho người đó hai chữ là: chết rồi.”
Diệp Bình An, con ngậm miệng lại cho mẹ. Từ Trạch ở bên cạnh giật giật khoé miệng.
Nếu cậu nhóc này thực sự là con trai của cậu hai nhà họ Nam Cung thì… sau này sẽ có trò hay nhìn rồi.
Nhìn kiểu tư duy “dũng mãnh” này, nhìn loại tính cách nghe con không sợ cọp này thực sự có phong phạm của cha cậu năm đó.
Hiện tại anh ta tương đối hiếu kỳ mẹ của đứa nhỏ này rốt cuộc là dạng phụ nữ như thế nào.
Đừng nên là loại không đứng đắn thì hơn.
Hiện tại Diệp Thiên Lạc hối hận tới mức quặn cả ruột lại, thằng nhóc này tuyệt đối là đang cố ý trêu cợt người.
Chỉ là không biết, rốt cuộc cậu hai nhà họ Nam Cung này đã chọc tiểu ác ma của cô này từ khi nào mà giờ cậu lại chơi khăm người ta như thế.
Xem ra ý nghĩ mắt không thấy tâm không phiền cũng chỉ có thể là ý tưởng mà thôi. Nếu cô không ra mặt ngăn lại thì tiểu ác ma này sẽ lại ăn nói linh tinh nữa cho mà xem, đến lúc đó sợ rằng bát cơm của cô chắc chắn sẽ khó tồn tại được nữa.
Nhóc con chết tiệt, chờ về nhà xem cô phạt nó thế nào.
“Khụ khụ…”
Diệp Thiên Lạc nhàn nhạt lên tiếng, thành công di dời ánh mắt của mọi người, vô số cặp mặt nhìn cô, đánh giá.
Trong số đó, ánh mắt nóng rực nhất thuộc về Nam Cung Diệp, người đứng đầu tập đoàn Nam Cung.
Xuyên qua chiếc kính râm, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt tối tăm và sắc bén của anh.
Hừm, đổi lại là ai thì chắc chắn cũng sẽ phát điên lên, chứ ai mà chịu được cách “hành” người ta này của nó được.
Trong khoảnh khắc Diệp Thiên Lạc ngước mắt, Từ Trạch nhìn rõ được khuôn mặt cô. Nói thế nào nhỉ?
Khuôn mặt hoàn mỹ, ngũ quan xinh đẹp, phù hợp với tiêu chuẩn thẩm mỹ quốc tế.
Yêu kiều nhưng không mất nét khí khái, đặc biệt là cặp mắt đen nhánh của cô, nó như có thể nhìn thấu hết thảy, có thể thấy rõ trái tim của bất cứ ai.
Một người phụ nữ như vậy thực sự có ý tứ.
Chẳng qua, Từ Trạch vô cùng khẳng định, anh ta chưa từng thấy qua người phụ nữ này.
Nói cách khác, cô không phải bạn gái cũ của Nam Cung Diệp.
Thằng nhóc này không thể là con rơi của tổng giám đốc được.
Nhưng tên nhóc này lại rất giống tổng giám đốc, từng cử động đều khiến người ta có cảm giác quen thuộc, nên giải thích việc này ra sao đây?
Hơn nữa, hai người một lớn một nhỏ này mà đứng cùng một chỗ thì không một ai sẽ nói bọn họ không phải là cha con.