Bọn họ đều quay đầu nhìn lại, không thể nào, thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc ở phía đối diện mà.
Từ Trạch đưa tay sờ mũi một cái, xem ra, hôm nay có người gặp xui xẻo rồi.
“Tổng giám đốc.”
“Tổng giám đốc.”
Những người đi ra đi vào thang máy cố gắng đi nhẹ nhất có thể, mỗi một người trong số họ, dù là công nhân viên bình thường hay là quản lý cấp cao đều cẩn thận chào hỏi người nào đó.
Người nào đó làm như không thấy. Kính mắt che kín đôi mắt, cũng che kín ánh mắt nhìn trộm của người ngoài.
Khi thang máy đến tầng 10, phó giám đốc bộ phận thiết kế đi vào, vừa nhìn thấy người nào đó thì hơi sững sờ.
Nhưng anh ta vẫn còn khá bình tĩnh vì tối thiểu anh ta không quay đầu nhìn thang máy ở phía đối diện.
“Tổng giám đốc!”
Sau khi cung kính chào hỏi xong, anh ta đi thẳng ra phía sau Từ Trạch.
Cửa thang máy chậm rãi khép lại.
Con ngoan, con có thể biết điều hơn một chút được không? Bầu không khí bên trong thang máy có chút yên lặng.
Từ Trạch nhíu mày, quay đầu lại hỏi, “Phó giám đốc Vương, hôm nay công ty xảy ra chuyện gì à?”
Phó giám đốc Vương ngây người, không hiểu gì, hỏi, “Ý của trợ lý Từ là sao?”
Từ Trạch nâng kính, “Vừa rồi ở bãi đỗ xe, chúng tôi định đi thang máy nhưng lúc ấn thì nó đang di chuyển từ trên xuống, cứ tới tầng nào đó nó sẽ dừng lại một lát, khi tới tầng 35 thì nó dừng lại luôn, không nhúc nhích. Tôi có kiểm tra thì phát hiện nó bị khóa.”
Đáy lòng phó giám đốc Vương chợt reo lên chuông cảnh báo, ánh mắt chợt lóe.
Từ Trạch là người khôn khéo, rất giỏi trong việc xem mặt đoán ý nên vừa thấy ánh mắt lóe lên kia của anh ta liền biết chắc chắn có chuyện gì đó.
“Ngay trước mặt tổng giám đốc mà anh còn định giấu diếm sao?”
Giọng của Từ Trạch lạnh thêm vài phần, khí thế khiếp người tản ra.
Từ Trạch được công nhận là trợ lý đặc biệt số một ở Hải Thành, có biệt thự, có xe sang, lương một tháng của anh ta thậm chí còn cao gấp mấy lần lương của các quản lý cấp cao của tập đoàn.
Anh ta là trợ lý do một tay Nam Cung Diệp bồi dưỡng ra, sao có thể là hạng người bình thường được?
Phó giám đốc Vương rùng mình, run rẩy nói, “Tôi cũng vừa mới biết được việc này. Nghe nói, có một nhân viên bên tổ thiết kế trang sức đưa con trai đến công ty, tên nhóc đó rảnh rỗi nên chạy khắp các tầng như đi dạo trong công viên. Đến cuối cùng thì thằng bé đi thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc, hiện tại có khi cả công ty đều biết chuyện này. Mọi người còn nói đùa, nói đùa là tên nhóc này trông giống… giống tổng giám đốc!”
Từ Trạch giật mình, giống Nam Cung Diệp?
Không thể nào, sau năm qua, người này chưa từng chạm vào phụ nữ, lấy đâu ra con trai chứ?
“Tới đó xem sao.”
Nam Cung Diệp mở miệng, giọng nói lạnh đến tận xương khiến công nhân viên bên trong thang máy sợ đến mức không dám thở mạnh.
Thang máy dừng ở tầng 35, người nào đó cất bước ra ngoài đầu tiên, vừa bước ra liền đi về phía tổ thiết kế trang sức.
Từ Trạch quay đầu lại nhìn phó giám đốc Vương đang đứng sau lưng mình, “Anh đi theo chúng tôi, nói cho chúng tôi biết ai là mẹ của đứa bé đó.”
Phó giám đốc Vương sững người, thấy đã không thể trốn được, đành phải căn răng cung kính nhận lệnh.
Vừa bước vào phòng, phòng làm việc vốn khá nào nhiệt lập tức trở nên yên tĩnh.
Mọi người đồng loạt nhìn ra cửa, đến khi nhìn thấy người được giám đốc bộ phận, phó giám đốc, trợ lý đặc biệt vây ở bên trong kia là ai thì đều rũ mắt.
Cả phòng làm việc chỉ có duy nhất một người không sợ chết,đó chính là tiểu ác ma đang ngồi lắc lư trên bàn làm việc của mẹ mình, vừa cắn hạt dưa vừa chơi điện thoại kia.
Ánh mắt sắc bén của người đàn ông quét đến, liếc mắt về góc này.
Con ngươi lạnh lùng nhìn chằm chằm cậu nhóc đang cúi đầu chơi game tới quên mình kia, hai chân không ngừng bước về phía trước. Được lắm, tên nhóc này có vài phần quyết đoán đấy.
Diệp Thiên Lạc sắp khóc đến nơi, con ngoan à, con có thể biết điều hơn một chút được không?
Nhìn thân ảnh thon dài từng bước ép sát, cô kéo góc áo của con trai, cảnh cáo, “Con đừng gây chú ý nữa.”
Diệp Bình An hơi nghiêng đầu, suy nghĩ một lát rồi tò mò hỏi, “Làm sao mới được cho là không gây chú ý ạ? Hiện tại con đâu có gây chú ý gì đâu, con còn không nói chuyện nữa là. Ồ, sao tự nhiên phòng làm việc lại yên tĩnh thế?”
Diệp Thiên Lạc muốn hộc máu, tên nhóc thối này để mắt đi đâu rồi. Người ta đứng lù lù trước mặt mà lại không nhìn thấy?
Đồng tính luyến ái, chú đừng gieo họa cho cháu Diệp Thiên Lạc nghiến răng, cười như không cười, “Con đi xuống đi, đừng ngồi trên bàn nữa, thu dọn đống vỏ dưa trên đó luôn, trả điện thoại di động lại cho mẹ. Thế này tạm coi là biết điều rồi.”
Diệp Bình An chớp chớp mắt, nói ra mấy lời khiến người ta tức chết, “Con có đọc sách về luật nhé, trong hiến pháp, không có điều nào quy định ngồi lên bàn là phạm pháp, cắn hạt dưa là phạm pháp, hay chơi điện thoại là phạm pháp cả.”
Diệp Thiên Lạc không tranh cãi với cậu nhóc nữa, cô chống tay lên bàn, khẽ nói, bàn tay chống trên bàn, lùi lại về sau mấy bước, nói, “Đợi lát nữa có người hỏi con thì nhớ đừng nói con là con trai mẹ, nghe chưa?”
Diệp Bình An ngoan ngoãn gật đầu, trả lời, “Được, chị Lạc à, xin hứa sẽ không gây thêm phiền phức gì cho mẹ nữa, con cược luôn số kẹo trong mộ tháng luôn.”
Người xung quanh nghe được cuộc đối thoại của cặp mẹ con này thì đều cố nhịn cười, muốn cười mà không thể cười thực sự quá khó chịu.