Anh, Nam Cung Diệp, người được công nhận là người giàu số một ở Hải Thành, là tổng giám đốc điều hành của tập đoàn tài chính Nam Cung, là người nắm quyền sinh sát đế quốc thương nghiệp khổng lồ, có được khối tài sản hàng trăm tỉ, đứng trên đỉnh cao của quyền lực và tiền tài, có thể hô phong hoán vũ.
Sáu năm trước, anh dùng thủ đoạn sắc bén mà cứng rắn nằm trọn quyền điều hành gia tộc, mở rộng bản đồ thương nghiệp của Nam Cung thị tới “vô hạn”, trải rộng dấu chân của anh trên toàn Châu Á. Ở Hải Thành này, chỉ có tám chữ “thủ kiền càn khôn, phiên vân phúc vũ*.”
*: Chỉ người có thể nắm quyền định đoạt, có thể hô mưa gọi gió.
“Đến bây giờ vẫn chưa điều tra được vụ việc xảy ra vào cái đêm sáu năm trước ở khách sạn quốc tế Hải Thành sao?”
Từ Trạch ho nhẹ hai tiếng, có chút xấu hổ, trầm mặc mấy giây mới mở miệng nói, “Theo lời A Dũng nói thì năm ấy anh thực sự đã lên giường với một người phụ nữ. A Dũng sợ ông cụ biết việc này nên giấu luôn cả anh. Thậm chí, anh ta còn gọi điện cho khách sạn, xóa bỏ tất cả các video theo dõi cùng tư liệu về khách khứa có mặt tại khách sạn trong hôm đó. Bây giờ thì ngay cả anh ta cũng chẳng thể điều tra được gì.”
Nam Cung Diệp bóp trán, lạnh lùng nói, “Nhất định phải điều tra cho rõ ràng. Việc Sở Du bỏ đi chắc hẳn có liên quan đến người phụ nữ này. Mà cho dù không liên quan thì chắc cô ta cũng biết chuyện gì đó.”
Từ Trạch nhíu mày, hỏi dò, “Tổng giám đốc, đến giờ anh vẫn không quên được Sở Du sao? Cô ấy cũng đã bỏ đi được sáu năm rồi.”
Ánh mắt lãnh đạm của người đàn ông lia thẳng tới phía trước, nhắc nhở, “Sở Du bỏ đi chẳng liên quan gì tới tôi cả. Nhưng tôi cần phải biết được rốt cuộc người phụ nữ mà tôi thầm mến từ chín năm trước là ai.”
Từ Trạch nghe vậy thì cau mày hỏi, “Anh cho là người phụ nữ mà anh thích từ chín năm trước không phải là Sở Du?”
Nam Cung Diệp cười lạnh một tiếng, “Tôi không có cảm giác gì với cô ta cả, cho nên tôi không nghĩ là tôi thích cô ta.”
“Nhưng chín năm trước, cô ấy rõ ràng đã cứu anh.”
Nam Cung Diệp không để ý tới anh ta nữa, mở cửa xe, nhấc cặp chân thon dài, bước xuống xe.
Từ Trạch đi sát phía sau, cùng anh đi tới thang máy chuyên dụng cách đó không xa.
“Ồ, sao thang máy này lại tự chuyển động nhỉ?”
Từ Trạch chuẩn bị ấn nút lại ngạc nhiên nhìn thấy con số màu đỏ không ngừng lập lòe trên đầu.
Ánh mắt sắc bén của Nam Cung Diệp quét qua, đáy mắt chậm rãi lộ ra tia không vui.
Xem ra trò đùa dai này còn chưa kết thúc Trong trụ sở chính của tập đoàn tài chính Nam Cung chỉ có anh được dùng thang máy này. Điều này là điều cơ bản mà mọi công nhân viên đều biết, dù cho thang máy chung có hỏng cũng không có ai dám đụng tới thang máy này.
Tầng 48, dừng…
Tầng 47, dừng…
Tầng 46, dừng…
Từ Trạch nhìn chằm chằm con số màu đỏ đang không ngừng nhấp nháy kia, cuối cùng kết luận được một điều, mỗi khi tới một tầng thì thang máy sẽ dừng lại một lát…
Kiểu tình huống này cho thấy hai khả năng, một là thang máy bị hỏng, hai là có người cố ý đùa dai.
Tình huống đầu tiên rõ ràng là không thể xảy ra vì nếu như thang máy bị hỏng thì sẽ có nhân viên kỹ thuật thông báo.
Như vậy, cũng chỉ còn trường hợp thứ hai.
Dám giở trò đùa dai ở trong thang máy chuyên dụng tại trụ sở chính của tập đoàn Nam Cung thì đúng là có chút ý tứ!
“Ting”…
Cuối cùng, thang máy dừng ở tầng 35, con số màu đỏ trong khung cũng tắt ngúm, xem ra, người ở bên trong đã đi ra ngoài.
Từ Trạch bỗng thở phào nhẹ nhõm. Nếu cứ đứng ngây ra ở đây mà chờ thế này thì bản thân anh ta không sao nhưng người đàn ông bên cạnh anh ta thì rất khó mà nói.
Ở Hải Thành này, có chọc ai thì cũng đừng chọc Nam Cung Diệp, đây là quy định bất thành văn mà mọi người ngầm hiểu trong lòng.
Từ Trạch lại vươn tay nhấn nít, nhưng có nhấn sao cũng vẫn thấy thang máy đứng yên.
Từ Trạch thầm bực trong lòng, xem ra trò đùa dai này còn chưa kết thúc.
Hình như… thang máy bị khóa rồi!
“Ừm… Tổng giám đốc, anh tạm chờ ở đây một lát để tôi gọi điện cho bộ phận bảo vệ, bảo họ tới tầng 35 xem xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
Chịu đựng áp lực khổng lồ là một việc cực kỳ khổ sở, có lẽ người khác không biết, nhưng, Từ Trạch, người vốn là trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc tập đoàn tài chính Nam Cung lại biết rất rõ.
Từ trước đến giờ, tính tình của Nam Cung Diệp có thể coi là vui buồn thất thường, tâm tư lại thâm trầm khiến người phát sợ. Anh ta đi theo anh sáu năm nhưng lại vẫn chưa thể hiểu được hai hay ba phần mười người đàn ông này.
Ngay tại lúc Từ Trạch vừa lấy điện thoại ra thì Nam Cung Diệp lại xoay người, đi thẳng tới thang máy chung.
Từ Trạch hiểu ý, không dám dây dưa, vội vã chạy theo.
Vào thang máy, Từ Trạch vô thức ấn tầng 98…
Lại bị người đàn ông bên cạnh ngăn lại, “Tới tầng 35.”
Nếu như anh nhớ không nhầm thì tầng đó là của bộ phận thiết kế.
Ngón tay thon dài của Từ Trạch khẽ run, anh ta không dám dò hỏi, nghe lệnh mà ấn tầng 35…
Thang máy chung có một điểm không tốt là số người đi đông vì số lượng công nhân viên và các quản lý cấp cao của Nam Cung thị rất đông.
…
Không hề nghi ngờ, bất cứ một công nhân viên nào bước vào thang máy chung đều tưởng là bản thân đi nhầm thang máy khi nhìn thấy thân ảnh tôn quý trước mắt.