⬅ Trước Tiếp ➡
Nói cho cùng, vẫn là cha cô Lục Quốc Hoa quá nể tình thân cho nên mới cho bọn họ cổ phần đi?
Ngay lúc Lục Đinh Ninh lộ đang hết sức đăm chiêu, hai người Lục Quốc Diệu và Lục Quốc Xán đã đến gần.
"Nhất Ninh, con trở về là tốt rồi!"
"Chú hai, chú út." Lục Đinh Ninh chào hỏi, ngược lại cũng không lộ ra chút sơ hở nào.
Vốn cho rằng sẽ có thể nhanh chóng thuận lợi kết thúc cuộc gặp gỡ chào hỏi với chú hai và chú út, lại không nghĩ tới chú út cô Lục Quốc Xán lại lấy ra thân phận là người lớn trong nhà mà răn dạy cô một trận: "Nhất Ninh à, con về nhà giúp chú khuyên nhủ cha con một chút. Hiện tại tình hình RM cứ tiếp tục như vậy sẽ không ổn, chẳng bằng bán RM đi, lấy tiền ra nước ngoài an hưởng tuổi già!"
"Chú út, nếu bảo chú bán con chú lấy tiền ra nước ngoài tìm nơi an hưởng tuổi già. Chú sẽ có cảm tưởng gì?" Lúc Lục Đinh Ninh nói ra những lời này, khóe miệng vẫn nhếch lên, khiến cô nhìn qua vẫn rất lịch sự, nho nhã lễ độ. Chẳng qua giọng điệu cô, rõ ràng đã lạnh đi không ít.
Mà sau khi cô nói ra những lời này, không chỉ khiến hai người Lục Quốc Xán và Lục Quốc Diệu sửng sốt. Đến cả Nguyễn Tích Nguyên, cũng bị mấy câu này của cô đánh cho trở tay không kịp.
"Cậu chủ Lục..." Anh ta vội vàng hạ giọng, muốn nói gì đó.
Nhưng lúc này Lục Quốc Xán đã cướp lời mở miệng trước: "Nhất Ninh, con nói gì vậy? Cái gì gọi là mang con đi bán để dưỡng lão, có ai nói chuyện như con hả?"
"Chú út, chú nghe xong lời này sẽ tức giận, thế chắc chú cũng hiểu được cảm nhận của cha con lúc chú khuyên cha con bán công ty đi rồi chứ? Lúc trước phần mềm RM là do đích thân cha ta thiết kế ra, cũng là cha con dẫn dắt dẫn dắt RM phát triển cho tới hôm nay. Đối với ông ấy mà nói, phần mềm này không khác gì con ông ấy. Hiện tại chú lại bảo ông ấy bán RM, có thể sao?"
Lời Lục Đinh Ninh nói, khiến Lục Quốc Xán trong bất chợt á khẩu không trả lời được.
Mà cô thì lại nói tiếp: "Hơn nữa, hiện tại còn chưa đến thời khắc cuối cùng. Rốt cuộc RM sẽ biến thành cái dạng gì, không ai có thể xác định được đúng không?"
……….
3: Còn có thể làm vậy?
Sau khi Lục Đinh Ninh nói xong lời này, cô lại đánh giá chú hai và chú út của mình.
Chú út Quốc Xán bên kia, sắc mặt âm trầm, giống như đang nổi bão táp. Mà chú hai Lục Quốc Diệu sau khi đánh giá cậu em của mình thì giả bộ như người có thâm niên mà nói.
"Nhất Ninh à, dù sao con cũng còn trẻ, còn không biết chú và chú út con đều vì tốt cho nhà các con. Con nghĩ mà xem, hiện tại RM bán đi lấy tiền, ít nhất vẫn còn chút giá trị. Nếu cứ kéo dài tình trạng này chỉ sợ..."
Câu nói kế tiếp, Lục Quốc Diệu không có nói thẳng ra.
Nhưng Lục Đinh Ninh hiểu, thật ra ông ta là sợ RM trở nên không còn đáng giá nữa, dẫn đến số cổ phần trong tay ông ta cũng mất đi giá trị.
"Chú hai, nếu chú và chú út thật sự lo lắng, sợ cổ phần công ty trong tay như tát nước ra ngoài thì chẳng bằng chuyển nhượng chúng cho cháu, hai chú thấy thế nào?"
Dưới ánh sáng bạc, Lục Đinh Ninh ghé mắt nhìn về phía Lục Quốc Diệu và Lục Quốc Xán, đáy mắt bình tĩnh không gợn sóng, nhưng lời nói lại trúng tim đen.
"Con..." Lục Quốc Xán bị chọc cho tức sắp không chịu nổi.
"Như vậy đi lão tam, chúng ta vẫn nên trở về, đừng so đo với thằng nhóc này nữa. Nó vẫn còn là con nít, một đứa bé thì có thể biết được bao nhiêu?" Lục Quốc Diệu vẫn cố tỏ vẻ ta đây, nói xong những lời này thì dẫn Lục Quốc Xán đi.
"Cha nó cũng thôi, đến thằng nhóc này cũng dám đối xử với em như vậy!"
"Dựa vào cái tính tình này của cha con nó, sớm muộn gì cũng có ngày RM phá sản!"
"Đến lúc đó không có tiền rồi, để em xem cha con nó còn kiêu căng ngạo mạn thế nào..."
Hai người đi càng lúc càng xa, nhưng lời mắng thì vẫn thi thoảng truyền vào trong tai Lục Đinh Ninh.
"Cậu chủ Lục, cậu cũng thật là. Cậu cứ coi lời nói của bọn họ thành gió thoảng bên tai chẳng phải được rồi sao? Không cần thiết phải mặt..." Cùng nghe được những lời mắng nhiếc này còn có Nguyễn Tích Nguyên, anh ta than thở.
"Duy trì vẻ hữu hảo mặt ngoài, để bọn họ tiếp tục làm lung lay lòng người trong công ty sao?"
Nguyễn Tích Nguyên: “…”
Lục Đinh Ninh nói rất có lý, anh ta không thể phản bác.
Bởi vì kể từ khi Lục Quốc Diệu và Lục Quốc Xán này thấy tình thế RM không ổn, mỗi ngày đều gióng trống khua chiêng đến khuyên Lục Quốc Hoa bán RM lấy tiền mặt.
Hơn nữa còn phải là cái loại mỗi lần đều đến công ty nói cho tất cả mọi người đều biết mới thôi.
Cứ như vậy, lòng người trong công ty RM đều bị dao động, thậm chí rất nhiều nhân viên đều lặng lẽ bắt đầu đi tìm kiếm công việc khác.
Một vòng tuần hoàn ác tính, tình cảnh RM càng ngày càng trở nên cam go hơn.
Không để ý đến Nguyễn Tích Nguyên im lặng không nói, Lục Đinh Ninh lại nói tiếp: “Anh bí mật đi điều tra giúp tôi xem trên tay chú hai và chú út của tôi còn bao nhiêu cổ phần công ty. Nếu bọn họ định bán lấy tiền, nhớ nói với tôi một tiếng."
"Cậu định mua lại cổ phần công ty trong tay bọn họ sao?" Nguyễn Tích Nguyên hỏi như vậy, hiển nhiên đã nhận ra kế hoạch của Lục Đinh Ninh.
"Tôi có thói quen nắm quyền chủ động..." Lục Đinh Ninh nhíu mày nở nụ cười. Cặp mắt phượng xinh đẹp kia thoáng qua ánh sáng chói lóa...
So với để bốn bề là địch dần rơi vào thế bị động, còn chẳng bằng phá tan cục diện, tìm kiếm một con đường trọng sinh!
1: Lục Đinh Ninh nói cô nhìn trúng Tông Kế Trạch rồi !
"Cậu chủ Lục, cậu có wechat không?"
Trở lại văn phòng của Lục Nhất Ninh, Nguyễn Tích Nguyên đột nhiên hỏi Lục Đinh Ninh.
"Wechat?" Trước khi đến nước Z, thật ra Lục Đinh Ninh cũng biết đến phần mềm này, trước mắt nó rất thịnh hành tại nước Z. Ngoài có thể nói chuyện phiếm với bạn bè thì còn có thể chia sẻ trạng thái của mình.
Chẳng qua Lục Đinh Ninh lớn lên ở nước ngoài vẫn tương đối quen dùng MSN. Còn về chiếc di động hiện tại của anh cô, đúng là có phần mềm wechat. Nhưng cô không có mật khẩu đăng nhập.
"Không có." Nói xong lời này, Lục Đinh Ninh tiện tay lấy di động của mình ra, tải xuống phần mềm wechat, cũng dăng ký một số tài khoản, lấy tên là "Dylan Ninh" . Còn về hình đại diện, Lục Đinh Ninh tiện tay chụp nửa gương mặt up lên.
Có lẽ còn phải ở nước Z một thời gian nữa, dùng wechat có khi sẽ tiện hơn chút.
Rất nhanh, Lục Đinh Ninh đã đưa điện thoại cho Nguyễn Tích Nguyên bên kia.
"Lưu số tài khoản của anh vào đi."
Nguyễn Tích Nguyên đang sắp xếp lịch trình ngày mai cho Lục Đinh Ninh bỗng sửng sốt, sau khi phản ứng kịp Lục Đinh Ninh đang nói gì thì nhanh chóng nhận điện thoại, lưu lại tài khoản wechat của mình.
Chỉ chốc lát sau, hai bên thêm bạn thành công.
"Hiệu suất làm việc của cậu rất cao!" Nguyễn Tích Nguyên đưa điện thoại di động cho Lục Đinh Ninh, tiện nói một câu như vậy. Anh ta thật không nghĩ tới mình chỉ thuận miệng hỏi, Lục Đinh Ninh đã nhanh chóng đăng ký một tài khoản chỉ trong vài phút, lại còn thêm bạn cho thỏa đáng.
"Cũng vậy cả thôi..."
Sau đó qua giữa trưa, dưới sự hướng dẫn của Nguyễn Tích Nguyên, Lục Đinh Ninh đã hoàn thành việc thăm quan công ty RM đồng thời cũng làm quen được với các nhân viên.
⬅ Trước Tiếp ➡