⬅ Trước Tiếp ➡
"Thận khuy, bất hàm đường, cậu có biết nó mang ý gì không?"
"Người nọ lúc về già, thận yếu lại mắc bệnh tiểu đường nên vô cùng nhớ tuổi trẻ khinh cuồng, khi mà thận còn khỏe, còn chưa bị tiểu đường."
Mới vừa giải thích xong, nhìn vẻ mặt của Tông Kế Trạch, Lục Đinh Ninh biết mình lại làm trò cười rồi.
Ngay lúc Lục Đinh Ninh còn đang chưa tự thoát khỏi bi thương, cô chợt nghe Tông Kế Trạch nói như vầy: "Bắt đầu từ ngày mai, buổi tối đến nhà tôi."
"Làm gì?" Một lời không hợp đã bắt người ta đến nhà mình? Lời này, nghe qua rất dễ khiến người ta sinh ra ảo tưởng được không?
"Còn có thể làm gì? Dạy bổ túc, luyện chữ cho cậu đó!"
Tông Kế Trạch cũng không nghĩ tới, mình lại quyết định như vậy. Lúc nói ra khỏi miệng, trên thực tế đến chính anh cũng bất ngờ.
Nhưng sau đó ngẫm lại, Lục Đinh Ninh giúp anh vớt được một bút tiền lớn, anh giúp cậu bổ túc quốc ngữ cũng không quá.
"Không phải chứ? Cậu chủ Tông à, anh muốn đích thân dạy kèm tại nhà cho tôi?" Lục Đinh Ninh kinh ngạc, hơn nữa còn từ chối trong tiềm thức.
Buổi tối ra vào nhà đàn ông, nếu cô thật là đàn ông thì không có gì.
Nhưng vấn đề là, giới tính của cô vẫn là nữ.
Chuyện này ít nhiều có hơi bất tiện.
"Ừ." Tông Kế Trạch gật đầu, trên gương mặt điển trai là sự kiên định.
"Chuyện này không tốt đâu?" Lục Đinh Ninh nâng cằm nhìn Tông Kế Trạch sau đó cụp mắt che dấu đi sự bất an và kháng cự.
Nhưng những thứ này, đều bị Tông Kế Trạch bắt được. Anh hỏi: "Cậu muốn từ chối?"
"Không phải. Tôi là lo lắng lỡ tôi học không tốt sẽ làm mất mặt anh đó!" Nhân vật như Tông Kế Trạch đại khái đã quen được người người kính ngưỡng, được người ta thần phục. Cho nên Lục Đinh Ninh đáng nếu mình trực tiếp từ chối sẽ khiến anh tức giận, cho nên chỉ có thể uyển chuyển từ chối.
Cũng không nghĩ tới, Tông Kế Trạch lại không có nghe ra ý từ chối uyển chuyển của cô mà nói thẳng: "Nếu cậu biết thì chăm chỉ học hành cho tôi!"
Lục Đinh Ninh muốn lần nữa mở miệng lại bắt gặp ý cười lạnh lùng trên môi Tông Kế Trạch. Sau cùng, lời từ chối nghẹn lại trong họng cô.
Vì thế, mỗi đêm cô đều phải đến nhà Tông Kế Trạch học bổ túc tri thức thơ cổ cùng luyện chữ, cứ thế được quyết định.
1: Còn có thể làm vậy?
Bữa tối vừa kết thúc, Tông Kế Trạch liền bị một gọi điện thoại gọi tới kéo đi.
Cũng phải, điện thoại của Trác Nặc sắp được đưa ra thị trường, hiện tại đang là thời điểm mà Tông Kế Trạch bận nhất.
Lục Đinh Ninh cũng không bảo Tông Kế Trạch tiễn mình về, mà gọi cho Nguyễn Tích Nguyên đến đón mình.
Xế chiều hôm nay không có lớp, sáng sớm Lục Quốc Hoa đã sắp xếp cho cô đến công ty một chuyến. Xem như để cho cô chính thức làm quen với một vài quản lý cấp cao trong RM, thuận tiện nhìn xem tình hình trước mắt của RM.
Lúc Lục Đinh Ninh đến công ty RM, Nguyễn Tích Nguyên luôn ở bên cạnh nhắc nhở căn dặn cô đủ chuyện.
"Phía trước chính là thư ký Chân, trung thành, an phận thủ thường, nhưng không đủ năng lực!"
Nghe lời Nguyễn Tích Nguyên nói, Lục Đinh Ninh thuận tiện đánh giá người đang đứng cách mình rất gần kia. Tuổi khoảng hơn bốn mươi, là một người đàn ông mập mạp, trông đơn thuần, có hơi ngốc nghếch.
"Hai vị phía sau ông ta, người cao cao kia là chú cậu Lục Quốc Diệu, còn người béo hơn chút kia là chú út của cậu Lục Quốc Xán."
Lục Đinh Ninh lại theo hướng Nguyễn Tích Nguyên chỉ mà nhìn về phía hai vị kia. Hai người này, trông đúng là có vài phần tương tự với Lục Quốc Hoa.
Xuất hiện tại công ty, hai người này cũng mặc tây trang đeo caravat rất chính thức.
Nhưng sự việc là như thế này...
Cho dù có mặc long bào cũng chưa chắc đã là thái tử.
Đúng vậy, Lục Đinh Ninh chính là có loại cảm giác này.
Hai ông chú của cô, tuy cũng ăn mặc rất ra dáng doanh nhân đấy, nhưng vừa nhìn thấy hai người này là biết bọn họ chẳng có tí liên quan gì đến sự nghiệp IT.
Cảm giác không hòa hợp này khiến cho Lục Đinh Ninh bỗng chau đôi mày đẹp.
"Hai người này, cũng đến nhậm chức tại công ty?" Đại khái lúc Lục Đinh Ninh rời khỏi nước Z vẫn còn quá nhỏ, cho nên cô cũng chẳng có được bao nhiêu ấn tượng về bọn họ.
"Hả, sao? Hai người này ý hả, trước mắt vẫn đang là cổ đông của công ty chúng ta." Lời Nguyễn Tích Nguyên nói, khiến cho mi tâm Lục Đinh Ninh nhíu lại đủ để kẹp chết một con ruồi.
Chỉ vì cô thật sự nhìn ra được, hai người này không phải người biết quản lý. Thế vì sao cha cô vẫn cho hai người này vào công ty?
Có thể Nguyễn Tích Nguyên đã nhìn ra dáng vẻ không dám tin của Lục Đinh Ninh cho nên mới mới nhỏ giọng giải thích: "Lúc trước khi tổng giám đốc Lục thiết kế ra phần mềm trò chuyện kia, không được mấy người tin nó sẽ kiếm ra tiền, đương nhiên cũng không được mấy ai đập tiền vào nó. Cho nên khi ấy tổng giám đốc Lục đã đến tìm hai người chú này của cậu vay tiền. Hai người chú này của cô đã sớm nhìn trúng con kỳ lân được điêu khắc từ gỗ hoa lê vàng được cất giữ trong hộp gỗ cao cấp của cha cậu. Lúc ấy tổng giám đốc Lục cần tiền gấp nên đã bán món đồ kia cho bọn họ với cái giá là 5 vạn."
Kỳ lân được điêu khắc từ gỗ hoa lê vàng cất giữ trong hộp gỗ cao cấp?
Lục Đinh Ninh đại khái đã rời nước Z từ khi còn quá nhỏ, ngay từ đầu đã không nhớ được bọn họ lớn lên trông như thế nào.
Có điều gần vài năm sống ở bên nước F, cô cũng biết rõ giá cả mấy món đồ được khắc từ gỗ quý. Ít cũng phải hơn một trăm vạn, nhiều thì hơn một triệu.
Vật có thể khiến hai người chú kia của cô mơ tưởng, có lẽ phải là món đồ có giá trị xa xỉ.
………….
2: Còn có thể làm vậy?
Lúc ấy đại khái là do cha cô cần dùng tiền gấp cho nên mới có thể bán thốc bán tháo vật kia cho bọn họ.
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó, bọn họ liền mang món đồ kia đi bán với cái giá năm mươi mấy vạn, chia tiền ra ai phát triển sự nghiệp của người nấy. Còn về làm sao có được cổ phần của RM, còn không phải bọn họ cố nhấn mạnh việc năm đó tổng giám đốc Lục nóng lòng cần tiền dùng, là năm vạn tệ kia của bọn họ đã cứu lấy tổng giám đốc Lục và RM trong lúc nước sôi lửa bỏng sao, cái gì có thể quên chứ nhất định không thể quên tình nghĩa... Sau cùng tổng giám đốc Lục không còn cách nào khác, chỉ có thể cho bọn họ một ít cổ phần công ty."
Lục Đinh Ninh nghe Nguyễn Tích Nguyên nói những lời này, bỗng nhiên nhướng mày nói: "Còn có thể làm vậy cơ à?"
Dụng năm vạn tệ cứu cha cô và RM trong lúc nước sôi lửa bỏng?
Năm vạn tệ kia, không phải đã dùng món đồ gỗ cao cấp kia đổi lấy rồi sao?
Hơn nữa, sau khi bọn họ lấy được đồ còn mang bán nó với cái giá gấp mười rồi chia nhau phát triển sự nghiệp của mình à?
Thế mà còn có thể cắn ngược trở lại đòi lấy cổ phần công ty, thật đúng là trên tài tuyệt rồi!
⬅ Trước Tiếp ➡