Kế tiếp, cô đi một chuyến đến văn phòng Lục Quốc Hoa.
Lục Đinh Ninh vốn tưởng rằng ít nhất đến xế chiều nay Lục Quốc Hoa mới sẽ răn dạy cô một trận về chuyện giữa cô và chú hai chú út.
Dù sao, cô tin trong RM có xảy ra bất cứ chuyện gì, cũng chạy không thoát khỏi tầm mắt Lục Quốc Hoa.
Nhưng không, Lục Quốc Hoa hoàn toàn không đề cập đến.
Như thế có nghĩa là Lục Quốc Hoa cũng ủng hộ suy nghĩ của cô?
Điểm này, khiến cho Lục Đinh Ninh bỗng nhiên cảm thấy... thú vị!
Nếu Lục Quốc Hoa có thể toàn lực ủng hộ cô, vậy thì tiếp theo cô sẽ dễ thi triển quyền cước rồi...
"Ninh Ninh, đêm nay cha còn có bữa tiệc. Cho nên con và Tích Nguyên về trước, cha sẽ về sớm bồi con!"
Tuy hiện tại con gái có vẻ bề ngoài là con trai, nhưng Lục Quốc Hoa vẫn không nỡ để cô đi uống rượu với mấy lão già kia.
Cho nên, mặc dù đám bạn già của Lục Quốc Hoa cứ bắt ông phải dẫn theo "Lục Nhất Ninh”, nhưng Lục Quốc Hoa chỉ bảo Lục Đinh Ninh trở về.
"Vâng." Lục Đinh Ninh ít khi phản đối lịch trình Lục Quốc Hoa sắp xếp cho mình.
"Cha, tiệc tối cha đừng uống nhiều rượu. Công việc tuy có quan trọng, nhưng sức khỏe của cha cũng rất quan trọng. Nếu thật sự không được thì còn có con!" Trước khi đi, Lục Đinh Ninh vẫn không quên dặn dò Lục Quốc Hoa một câu.
Tuy chỉ là một câu đơn giản, lại khiến Lục Quốc Hoa vui vẻ như đứa trẻ.
Con gái chính là con gái!
Đúng là áo bông tri kỷ của cha mẹ có khác.
Mặc dù xa cách đã nhiều năm, nhưng bảo bối của ông vừa về nước vẫn rất quan tâm đến sức khỏe của ông.
Cô và Lục Nhất Ninh cho ông cảm giác hoàn toàn khác!
"Được, Ninh Ninh nói cha đã nhớ kỹ rồi! Buổi tối cha sẽ sớm về một chút, con yên tâm!"
Thoải mái cười to xong Lục Quốc Hoa cũng không nhịn được mà dặn dò con gái.
Cho dù bề ngoài có là đàn ông thì Lục Quốc Hoa vẫn lo lắng cho con gái. Sợ cô sẽ bị thương, sợ cô sẽ gặp phải người xấu...
………….
2: Lục Đinh Ninh nói cô nhìn trúng Tông Kế Trạch rồi !
Có đôi khi, Lục Quốc Hoa còn nghĩ đến chuyện sau này Lục Đinh Ninh lập gia đình, chồng cô sẽ là loại người thế nào, tất cả đều đã nghĩ hết?
Rồi còn cả việc nếu Ninh Ninh của ông bị bắt nạt, ông sẽ phải làm gì!
Mà Lục Đinh Ninh không hề hay biết cha mình đang băn khoăn những gì đã vẫy tay chào ông rồi ra khỏi văn phòng.
*
Sau khi chào tạm biệt Lục Quốc Hoa, Lục Đinh Ninh đi tìm Nguyễn Tích Nguyên, định trở về.
Ai ngờ mới vừa ngồi lên xe thì chuông di động của Lục Nhất Ninh đã vang lên.
Trên màn hình hiển thị tên của Tông Kế Trạch.
"Cậu chủ Tông, có gì muốn căn dặn?" Lục Đinh Ninh nhíu mày nghe điện thoại, giọng nói vẫn từ tính như thường khiến người ta không biết cô đang nghĩ gì.
Đầu bên kia điện thoại, Tông Kế Trạch lời ít mà ý nhiều: "Đêm nay đến nhà tôi học bổ túc, đừng quên!"
"Không phải chứ, bắt đầu từ đêm nay sao?"
Trên thực tế, ăn xong cơm trưa với Tông Kế Trạch, Lục Đinh Ninh trực tiếp ném chuyện đến nhà Tông Kế Trạch học bổ túc cổ ngôn ra sau đầu.
Mà lúc này Tông Kế Trạch lại trịnh trọng gọi điện thoại nhắc nhở, Lục Đinh Ninh muốn coi nhẹ cũng khó.
Nghĩ đến đêm nay phải đối phó với đám cổ ngôn đáng ghét, Lục Đinh Ninh liền thấy cả người không ổn!
Đầu bên kia điện thoại Tông Kế Trạch cười lạnh: "Cậu không nắm chắc thời gian ôn luyện thì sao tốt nghiệp được?"
Chỉ nghe giọng thôi Lục Đinh Ninh cũng đủ để tưởng tượng, lúc này người cầm điện thoại bên kia nhất định đang nhếch mép. Đôi mắt hẹp dài híp lại, ánh mắt đủ lạnh để giết chết sinh vật nào.
Bởi vì hôm nay lúc ăn cơm, Tông Kế Trạch nhìn bài kiểm tra của cô, cũng có biểu cảm như vậy.
"Được rồi, gửi địa chỉ cho tôi! Lát tôi đến!" Biết chữ mình xấu đến giới hạn nào, Lục Đinh Ninh chỉ có thể im lặng chấp nhận lời Tông Kế Trạch nói.
Rất nhanh, điện thoại bên kia vang lên tiếng tút tút.
"Đến chào cũng không đã cúp điện thoại, làm vậy được sao?" Nhìn chằm chằm cuộc gọi đã kết thúc, Lục Đinh Ninh than thở.
"Vừa rồi là cậu chủ Tông gọi sao?" Nguyễn Tích Nguyên đang lái xe đột nhiên hỏi.
"Ừ." Dù sao vừa rồi lúc trò chuyện, Nguyễn Tích Nguyên cũng có thể nghe được chút ít, Lục Đinh Ninh không định giấu anh ta.
"Cậu và cậu chủ Tông bắt đầu liên lạc riêng từ khi nào vậy?" Lục Nhất Ninh trước đó quả thật có bàn chuyện hợp tác với Tông Kế Trạch. Nhưng vấn đề là bọn họ chỉ giới hạn ở công việc, hiếm khi liên lạc ngoài.
Mà Lục Đinh Ninh, cô chỉ mới thay thế Lục Nhất Ninh vài ngày. Nguyễn Tích Nguyên cũng không thấy cô và Tông Kế Trạch có tiếp xúc gì.
Nhưng vừa rồi nghe cô và Tông Kế Trạch nói chuyện, giọng điệu kia giống như quan hệ rất không tầm thường...
"Tôi nói tôi nhìn trúng anh ta, cho nên chúng tôi đã hẹn hò rồi. Anh có tin không?"
Trên thực tế chuyện chỉ bắt đầu từ việc làm ‘Lôi Phong’.
Nhưng Lục Đinh Ninh lại không tiện nói với Nguyễn Tích Nguyên. Chẳng bằng cứ nói qua loa cho xong.
Nghe thấy lời Lục Đinh Ninh nói, Nguyễn Tích Nguyên sửng sốt.
Chờ anh ta nghiêng người nhìn đến đôi môi xinh đẹp của Lục Đinh Ninh đang nhếch lên, anh ta có chút sởn gai ốc.
Lục Đinh Ninh này sẽ không phải gay chứ?
Nghe nói ở nước ngoài, mọi người rất thoáng về chuyện này, cho nên gay cũng khá nhiều.
Hơn nữa với vẻ ngoài của Lục Đinh Ninh, thật sự rất yêu nghiệt!