⬅ Trước Tiếp ➡

Y xuất thân từ danh môn tu chân, là công tử văn nhã thuộc dòng dõi trâm anh thế phiệt, vừa xuất hiện đã như tuyết đọng trên ngọc thạch, mang khí chất không vướng bụi trần. Giữa đường kết bạn cùng nhóm Khương Biệt Hàn, ngoài mặt tỏ vẻ ra tay tương trợ, thực chất bụng dạ nham hiểm, ngấm ngầm tính kế.
Thông thường phản diện đều lui về sau màn, sai thuộc hạ ra mặt làm khó dễ nhân vật chính. Nhưng người này lại làm ngược lại, đóng giả không một kẽ hở, bề ngoài nho nhã khiến người ta như đắm chìm trong gió xuân, nhưng một khi ra tay lại một kiếm đoạt mạng. Đến mức lúc y đâm sau lưng Khương Biệt Hàn, cả đám nhân vật trong truyện lẫn đám độc giả ngoài truyện vẫn còn mang ấn tượng “quân tử như ngọc”, hoàn toàn không trở tay kịp.
Tác giả xây dựng một nhân vật phản diện có cú lật mặt như vậy quả thật rất dụng tâm. Nhưng không có nghĩa là Bạch Lê đồng tình với tam quan của y, tội trạng chất chồng, ác danh lan xa, cuối cùng bị vạn kiếm xuyên tâm, chết không oan chút nào.
Có điều… Tiết Quỳnh Lâu vốn xuất thân từ Tiết thị Kim Lân Cổ Thành, mà thiếu niên này lại nói mình là người Tiết thị Ba Châu… hơn nữa ở thời điểm hiện tại, theo nguyên tác thì đáng lẽ Tiết Quỳnh Lâu đang gặp nhóm nhân vật chính tại Yểm Nguyệt Phường mới đúng, Bạch Lê không khỏi sinh lòng cảnh giác.
“Nói mới nhớ, đạo hữu là…”
Nàng chợt nhận ra từ nãy đến giờ chỉ hỏi tên người ta, còn mình thì chưa báo danh, bèn nói “Ta là Bạch…” Nhưng giờ nàng đã dần thích nghi với cái thế giới tu chân cá lớn nuốt cá bé này, lý trí quay về, lập tức bẻ lái “Ta tên là Bạch Lâm.”
Đây là thân phận giả của nguyên chủ khi xuống núi rèn luyện. Bạch Lê đưa tay sờ mặt, trên mặt phủ một tầng bí thuật có thể ngăn cản tu sĩ Hạ cảnh dò xét, xem như lớp vỏ bọc để nàng an tâm sống trong thế giới này.
“Bạch Lâm, đúng không? Ta nhớ rồi.” Thiếu niên tên Tiết Ngọc nghiêm túc đáp lời, vẻ trang trọng ấy khiến Bạch Lê vừa ôm lòng nghi ngờ vừa báo tên giả bỗng cảm thấy có phần ngại ngùng.
“Giờ chúng ta định đi đâu vậy?”
“Tìm chỗ trốn tạm. Cứ lang thang thế này mà đụng phải tà tu thì xong đời.” Y giải thích “Đạo hữu cũng biết đêm nay Yểm Nguyệt Phường sẽ náo nhiệt cỡ nào rồi đấy, có bao nhiêu người chen nhau tới dự cái đại hội trăm năm có một ấy.”
Trong nguyên tác, đoạn này chính là đoạn “quần ma loạn vũ”, trụy lạc vô độ. Bọn Văn thị rắn độc đất phương Nam này thực chất đã chẳng khác gì Ma môn. Bạch Lê nghĩ giờ né khỏi mạch truyện là lựa chọn quá đỗi sáng suốt.
Hai người có vận khí không tệ, mới đi chừng nửa tuần trà thì phát hiện một tòa dịch quán dưới ánh trăng. Đây vốn là nơi để tu sĩ đường xa nghỉ chân, nhưng không hiểu vì sao đã bị bỏ hoang từ lâụ
Cửa lớn mục nát, lỗ chỗ vết mọt đục. Cửa sổ thì chẳng rõ đã mất từ bao giờ. Nhìn từ xa chẳng khác gì một ông lão già nua quần áo rách rưới, thoi thóp đứng trơ trọi nơi cánh đồng hoang vu gió lộng.
Cả hai tìm được một góc tránh gió, ngồi dựa tường sát bên nhaụ
Lạnh quá.


⬅ Trước Tiếp ➡