⬅ Trước Tiếp ➡

Bạch Lê ôm chặt hai tay run rẩy, cảm giác như mình đang bị ngâm trong nước lạnh. Nàng vùi đầu vào giữa hai gối, thở dài thườn thượt. Nhiệm vụ công lược lần này đúng là khó đến mức viết hẳn chữ “khó” to tướng. Nàng e rằng chưa kịp gặp đối tượng đã bỏ mạng rồi.
“Chúng ta… phải trốn ở đây cả đêm sao?” Nàng muốn bắt chuyện với người cùng đồng cảnh ngộ, nhưng mãi không thấy ai đáp. Nàng nghiêng đầu nhìn sang mới phát hiện y đã ngủ từ lúc nào.
Chỗ này mà cũng ngủ được à? Gan cũng lớn thật.
Thiếu niên ngủ vẫn ôm kiếm trong lòng, hai hàng mi dài phủ trên gương mặt trắng bệch như đôi bướm đen đậu trên tuyết.
Trông y thật bình thản, bình thản đến mức… như thể chắc chắn mình sẽ không chết.
Thời buổi này nhân vật phụ cũng mạnh thế sao? Vậy nam chính Khương Biệt Hàn chẳng phải nghịch thiên rồi à? Mà người mạnh như vậy, sao lại bị bắt nhỉ?
Trong đầu nàng đầy ắp nghi vấn, nhưng trời càng lúc càng khuya, Bạch Lê dần không chống nổi cơn buồn ngủ, thiếp đi lúc nào chẳng hay. Có điều hình như chỉ chợp mắt được một lát, nàng đã bị lạnh đánh thức, mơ màng mở mắt ra.
Bên cạnh trống trơn.
Hai thanh kiếm vẫn tựa vào góc tường, chứng tỏ người không đi xa.
Nỗi sợ cô độc lại siết chặt lấy tim. Bạch Lê rùng mình giữa một màu đen tối mịt, ôm chặt kiếm trong lòng rồi lần mò đến bên cửa sổ, thấp giọng gọi thử “Tiết… Tiết Ngọc?”
Chỉ có gió đêm gào rít đáp lời nàng. Bóng cây lay động như móng vuốt dữ tợn trồi lên từ lòng đất, ngay cả ánh sao cũng dần tối đi.
Rõ ràng y đang bị thương, sao lại biến mất không một tiếng động, ngay cả kiếm phòng thân cũng không mang theo?
Đột nhiên có cuồng phong nổi lên từ đầu ngọn cỏ, Bạch Lê nép ra sau cửa sổ theo bản năng, đáng tiếc đã quá muộn, hơi thở xa lạ đã áp sát trong chớp mắt.
Một đạo phù chú giáng thẳng xuống, đánh vỡ bệ cửa vốn đã cũ nát, lửa cháy bừng lên, nuốt chửng cả màn đêm mịt mù.
“Ra là vẫn còn một con cá lọt lưới ở đây.”
Ba bóng người dần hiện rõ, toàn bộ đều mặc pháp bào nền vàng viền xanh lá, trong đó có một nữ đệ tử là người ném lá bùa vừa rồi.
Đệ tử nhà họ Văn?
Không thể nào, trong nguyên tác thì giờ này bọn họ đang tổ chức buổi đấu giá ở Yểm Nguyệt Phường. Hơn nữa, hai đệ tử kia chết một cách lặng lẽ, còn chưa kịp phát ra tín hiệu cầu cứu, sao bọn chúng lại đến kịp được chứ?
Ánh lửa soi rõ gương mặt ba người. Nữ tử có dáng người cao ráo, trên phát quan còn có hai dải tua, gió đêm thổi qua, trông bồng bềnh như tiên. Nhìn rõ dung mạo Bạch Lê, nàng ta hơi bất ngờ nhướng mày "Ồ? Tưởng là hai người chứ, hóa ra chỉ là con cá nhỏ lạc bầy."
Hai kẻ còn lại là nam tu tầm hơn hai mươi tuổi, một tên trong đó đã không kìm được mà sải bước tiến lên "Sư tỷ, khỏi lắm lời, loại tàn dư như vậy cứ giết sạch là được, đại sư huynh vẫn đang chờ chúng ta đấy."
Tàn dư cái gì chứ? Rõ ràng nàng là nạn nhân vô tội cơ mà Bạch Lê cuống quýt giải thích "Các người nhầm rồi, ta không hề có liên quan gì tới người của họ Văn cả "
"Ngụy biện Ngươi không phải tàn dư họ Văn thì sao lại cầm kiếm của bọn chúng "
Ngươi ngốc à Kiếm đó là ta cầm để phòng thân


⬅ Trước Tiếp ➡