Chương 9
tinh dịch trên mặt Lý Mộ Nghi rồi nâng khuôn mặt nàng hôn một cái "Đừng khóc nữa, quay lại giường ngủ đi." Lý Mộ Nghi vuốt khóe môi, lơ đãng nhìn hắn rồi muốn nói lại thôi.
Lý Thiệu tất nhiên biết tiểu hồ ly tinh này nghĩ cái gì, không kiên nhẫn khoát tay nói "Nàng yên tâm, chuyện đã đáp ứng với nàng tuyệt không đổi ý." Lý Thiệu dỗ nàng lên giường, sửa sang giao bào thêu vàng đỏ thẫm rồi lên xe ngựa đi vào cung lên triều sớm.
Ba tháng trước, quan đại tướng trấn Sở Châu Cát Trấn Xuyên cậy binh quyền thỉnh cầu Hoàng thượng xin được tứ hôn với Vĩnh Gia Công chúa.
Cát Trấn Xuyên là lão tướng từng theo Tiên đế chinh chiến, bất mãn Sở Châu nhỏ bé nhiều năm không được thăng chức, nghe lời gièm pha, quyết định cậy quyền thị uy triều đình.
Ban đầu, Cát Trấn Xuyên chỉ muốn ép Tiểu Hoàng đế phong cho mình chức Võ Hầu, không ngờ lại nhận được bức họa của Vĩnh Gia trưởng Công chúa.
Mỹ nhân trong tranh như thần tiên phi tử khiến Cát Trấn Xuyên si mê, ngay đêm đó đã mơ một giấc mộng Tương Vương, mơ thấy mình bước vào trong tranh, triền miên cùng Vĩnh Gia suốt đêm, nghe nàng nũng nịu rụt rè dưới thân ông ta, như mơ như thực.
Cát Trấn Xuyên vừa tỉnh dậy liền ngây người, ông ta không cầu quan to bổng lộc nữa, chỉ một lòng muốn thú Vĩnh Gia trưởng Công chúa về nhà, hồi tưởng lại tư vị thành tiên khi được vuốt ve trong giấc mơ.
Tấu chương thỉnh hôn được truyền vào cung, Tiểu Hoàng đế Lý Hoàn cầm tấu chương sợ hãi rối bời.
Năm đó, Tiên đế đột ngột qua đời, trước khi băng hà đã truyền ngôi cho Tiểu Hoàng tử Lý Hoàn mới mười ba tuổi.
Từ khi Lý Hoàn đăng cơ tới nay luôn bị vây giữa đàn sói, ốc còn không mang nổi mình ốc, cũng may có Lục Vương gia Lý Thiệu giúp đỡ, nơm nớp lo sợ vượt qua ba năm đầụ Với tình hình trước mắt, việc quân lính nổi loạn ở Sở Châu đối với hắn ta sẽ là một phiền phức lớn khó giải quyết, nếu không sớm bình định chỉ sợ sẽ gây tai họa, kéo theo nhiều rắc rối khác.
Nhưng nếu để Hoàng tỷ Vĩnh Gia gả cho tên võ phu lỗ mãng kia..
Lý Hoàn không thể nào đáp ứng được.
Quan văn trong triều không muốn khởi chiến, khuyên bảo Lý Hoàn đáp ứng hôn sự này, đồng loạt tán thành khiến Lý Hoàn gần như tuyệt vọng.
Hắn ta thầm muốn tùy hứng một lần, vứt bỏ cả giang sơn rách nát, để mặc bọn họ tranh cãi.
Duy chỉ có Nhạn Nam Vương Lý Thiệu tựa nửa người vào ghế Thái sư, ngáp một cái rồi nói mỉa mai "Dù sao cũng là một võ phu lỗ mãng, các ngươi nhìn còn sợ, vậy mà còn muốn lấy một nữ nhân ra chắn tai họa." "Nhạn Nam Vương có biện pháp tốt hơn sao?" "Đòn roi dạy hiếu tử, không đánh ông ta một trượng, tên Cát Trấn Xuyên kia vẫn không biết thiên hạ này là của ai." Lý Thiệu hơi nheo mắt lại "Gả Vĩnh Gia cho hạng vô danh tiểu tốt vô pháp vô thiên, vậy giang sơn họ Lý cũng không còn quan trọng nữa." Nhạn Nam Vương Lý Thiệu phụng hoàng mệnh đi thu lại binh quyền Sở Châu, ngoài lộ trình đi và về mất hai tháng thì chỉ một tháng hắn đã xử lý gọn Cát Trấn Xuyên lạm quyền.
Nghe nói đêm đó, Nhạn Nam Vương nắm đầu ông ta vứt ra ngoài doanh trướng, thuộc hạ của Cát Trấn Xuyên nhìn thấy một cái đầu người lăn lông lốc ra ngoài thì sợ tới mức nhũn cả chân.
Y bị Nhạn Nam Vương uy hiếp như tiểu nương tử, không dám thở mạnh,