Chương 8
hầu hạ tốt điện hạ rồi." Hắn kéo chiếc vòng, gậy thịt vốn vẫn chưa hết dục vọng cọ lên bắp đùi nàng.
Lý Mộ Nghi không chịu được nữa, tay để lên lồng ngực hắn, nói "Đừng..
Quý phủ của ngài nhiều cơ thiếp như vậy, cần gì cứ phải dày vò ta.." Lý Thiệu nhướn mày, nói "Sao nghe giống đang ghen quá." Xương cốt của Lý Mộ Nghi sắp bị hắn đụng rã rời, hạ thân vẫn tê dại dính nhớp, không thể nào phản ứng với lời nói của Lý Thiệu, chỉ miễn cưỡng đáp "Ngài nói cái gì thì là cái đó." Tâm trạng Lý Thiệu đang tốt, chọn một dây xích quấn quanh cổ tay nàng, duỗi tay nhéo núm vú đỏ sẫm.
Dược lực Hàm Hương Tử đã hết, chỉ là lần này lại khơi dậy dục hỏa ngủ đông trong cơ thể Lý Mộ Nghi, hương dịch ướt sũng dưới cửa mình, cầu hoan như đợi quân xử lý.
Lý Thiệu giơ tay lên, ngón tay thấm đẫm chất lỏng màu bạc và bạch trọc dính nhớp, vô cùng xấu hổ.
Lý Mộ Nghi thoáng nhìn thôi mà lỗ tai nóng bừng, Lý Thiệu dùng ngón tay cạy mở đôi môi đỏ mềm và hàm răng trắng, chơi đùa bắt lấy chiếc lưỡi thon dài của nàng "Thèm khát như vậy mà còn trách bổn vương dày vò?
Hửm?" Lại thêm một hồi rong ruổi trên giường, eo thon dao động, hai bóng dáng hòa vào nhau cùng tiếng rên rỉ ám muội không ngớt suốt cả đêm.
Tờ mờ sáng hôm sau, Lý Thiệu lôi Lý Mộ Nghi mềm nhũn người dậy, muốn nàng hầu hạ hắn thay quần áo.
Lý Mộ Nghi cũng không chống cự, hắn phải vào triều sớm, lại đúng thời điểm báo cáo tình hình quân sự, nộp hổ phù Sở Châu cho Hoàng đế nên nếu làm hắn giận thì chỉ sợ hắn sẽ đổi ý.
Triều phục đỏ thẫm khiến Lý Mộ Nghi hơi hoa mắt, động tác nàng cẩn thận tỉ mỉ.
Lý Thiệu nhìn khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của nàng, ngỡ như họ là đôi phu thê giai lão.
Khi chuẩn bị đeo đai ngọc cho hắn, hạ thân Lý Thiệu bỗng cương lên.
Ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng nắm cằm của Lý Mộ Nghi, đôi mắt đẹp ánh lên hứng thú tà tính, hắn nói "Nàng nghĩ cách đi, nếu không bổn vương đi đến ngự tiền với bộ dạng này, sợ bẩn mắt thánh." Lý Mộ Nghi biết đêm qua hắn được nếm tư vị cực hoan, ăn quen bén mùi rồi nên cũng nhu thuận đẩy tiết khố mỏng của hắn, gậy thịt bật ra, đánh vào mặt Lý Mộ Nghi.
Lý Thiệu cười khẩy, khẽ vuốt mái tóc nàng vỗ về.
Lý Mộ Nghi nắm lấy, vươn đầu lưỡi mềm ướt át khẽ liếm quanh cây gậy.
Lý Thiệu thở hắt, cảm nhận sự sảng khoái tận chân tóc, hơi đỉnh vào sâu bên trong.
Lý Mộ Nghi bị đồ vật cực đại lấp đầy miệng đến nỗi phải thở dốc, phát ra tiếng nức nở đứt quãng, nghe thật đáng thương.
Lý Thiệu muốn tận hứng nên cố nén cảm giác thương hương tiếc ngọc, muốn sướng thì tình cảm có là cái gì.
Bỗng hắn đâm thẳng vào yết hầu ẩm ướt của nàng, Lý Mộ Nghi muốn nôn ra, miệng bị lấp đầy không kẽ hở.
Lý Thiệu đâm rút hơn chục lần, đè nén tiếng thở hổn hển, bắn toàn bộ vào chỗ sâu bên trong.
Hắn ấn đầu nàng, không cho nàng lui ra.
Lý Mộ Nghi bị sặc không thở nổi, đành phải nuốt toàn bộ dịch trắng.
Tiếng nuốt ừng ực nghe cực kỳ tội nghiệp, cho đến khi mắt nàng nhỏ lệ thì Lý Thiệu mới rút ra.
Một dòng dịch chảy ra từ khóe môi nàng, khuôn mặt và cả cơ thể nàng đều ướt đẫm, dính nhớp từ lâụ "Cho nàng thổi tiêu mà thôi.." Lý Thiệu kéo khăn lụa lau sạch nước mắt và