⬅ Trước Tiếp ➡

ngay lập tức cúi đầu xưng thần, trình hổ phù, không dám làm loạn nữa.
Hổ phù đoạt được vẫn còn dính máu tươi được dâng lên trước mặt Tiểu Hoàng đế Lý Hoàn.
Lý Hoàn nhìn thấy hổ phù thì rất vui mừng, liên tục tán thưởng "Lần này Lục ca đi Sở Châu vất vả rồi.
Ngươi muốn ban tặng thứ gì cứ việc nói với trẫm, trẫm nhất định sẽ tìm cho Lục ca " Lý Thiệu suy nghĩ, khẽ cười "Khi thần đến đây có nghe nói Hoàng thượng có một con Hạc Quân Tử, không biết Hoàng thượng có thể nhường vật yêu quý không?" Lý Hoàn tươi cười "Tất nhiên là được, thưởng cho Lục ca." Lâm triều, Lý Thiệu xách một chiếc lồng chim quay lại phủ Trưởng Công chúa như mọi khi.
Trong lồng chính là con Hạc Quân Tử.
Hạc Quân Tử có đuôi dài giống khổng tước, khoác bộ lông trắng như tuyết, phần ngực phủ một lớp lông màu đen, mào đỏ thẫm, là giống chim xinh đẹp trong dòng họ chim tước.
Ngoài tên Hạc Quân Tử, nó còn có một tên thường gọi là 'trĩ trắng'.
Lý Thiệu nâng đáy lồng chim, treo ngoài hành lang.
Hạc Quân Tử kêu một tiếng dài một tiếng ngắn, tiếng kêu thanh thúy dễ nghe, nhìn là biết đã được Tước Điểu Ti dạy dỗ, biết khi nào nên lấy lòng người khác.
Lý Mộ Nghi cách song cửa nghe thấy tiếng chim kêu, hơn nữa còn rất quen, sắc mặt nàng lập tức trở nên trắng bệch, hoảng hốt một hồi lâụ "Trên đường nghe đám nô tài nói, Tước Điểu Ti có huấn luyện một con chim rất thông minh, thường gọi là 'trĩ trắng', trông nhỏ nhắn giống như nàng nên ta đã xin Thập Tam tặng nàng chơi cho đỡ chán." Lý Thiệu chỉnh nếp may cổ tay áo, vén rèm đi vào.
Lý Mộ Nghi vẫn chưa dậy.
Cơ thể không một mảnh vải, khó khăn lắm mới quấn được tấm y phục mỏng như sương băng lên người, nửa che nửa hở, giấu đầu hở đuôi.
Cánh tay nàng vòng qua đầu gối, cuộn tròn người lại, tóc đen xõa tung sau tấm lưng trần trắng như tuyết, tựa như một dòng suối đen chảy xuống.
Lý Mộ Nghi không vui nói "Ta không thích, mang nó đi đi." Lý Thiệu nói "Đồ bổn vương được ban tặng để cho nàng làm lễ vật sinh thần, thế mà nàng lại không thích.
Trên đời này còn nữ nhân nào khó hầu hạ hơn nàng chứ?" Lý Mộ Nghi nghe thấy bạch trĩ kêu giòn giã không ngừng bên ngoài, trong lòng càng buồn phiền.
Lý Thiệu muốn chạm vào nàng nhưng bị Lý Mộ Nghi âm thầm né ra.
Nàng quấn áo lụa mỏng lên người, nhắm mắt lại và nói với giọng uể oải "Ta mệt, thỉnh Vương gia quay về." Lý Thiệu day ấn đường "Tối hôm qua nuông chiều nàng vô pháp vô thiên nên hôm nay dám cáu kỉnh với bổn vương phải không?" Hắn vẫn khăng khăng lật người nàng lại.
Một người rong ruổi ở sa trường biên cương phía Bắc nhiều năm, thân hình dưới bộ triều phục hàm chứa sức mạnh của Lang Vương thì người như chim yến ở vùng sông nước Giang Nam như Lý Mộ Nghi sao có thể chống lại được?
Lý Mộ Nghi vừa khẽ la vừa cố tránh né, ban đầu Lý Thiệu không muốn cậy mạnh nên mặc nàng đạp lung tung.
Ai ngờ Lý Mộ Nghi lại vô cớ nổi điên, móng tay không có sơn móng xẹt qua dưới mí mắt hắn.
Lý Thiệu cau mày vội nhắm mắt, Lý Mộ Nghi giật thót rồi sững người ra đó.
Lý Thiệu mở mắt, đôi đồng tử đen láy thoáng lóe sáng, trên khuôn mặt tuấn dật không tỳ vết xuất hiện một vệt máu dài mảnh.
Lý Mộ Nghi mím chặt môi vì sợ nhưng không để bản thân thể hiện bất kỳ cảm xúc nào.
Không


⬅ Trước Tiếp ➡