Chương 7
Sách..
xin ngài..
cho ta.." Thừa Sách là tên tự của Lý Thiệụ Nghe thấy nàng yếu đuối gọi hắn như vậy, Lý Thiệu thoáng sửng sốt, nghiến răng đè Lý Mộ Nghi xuống, hung hăng hôn dấu răng hắn vừa cắn "Không nói thì thôi, trong quý phủ nàng chắc chắn có người biết.
Cứ ngủ với nàng một lần, bổn vương sẽ chặt một ngón tay của gã " Tay hắn bóp chặt chiếc eo nhỏ thon gọn rồi bất ngờ đẩy hạ thân vào.
Cho dù hai người vừa mới trải qua một lần thì Lý Mộ Nghi vẫn hoảng sợ rụt người theo bản năng.
Lý Thiệu hung bạo bóp vòng eo mềm mại của nàng "Cắn chặt như vậy..
không rời khỏi bổn vương được, có phải không.." Hắn thở hổn hển, vật kia như con dao thúc mạnh vào nàng, rồi thong thả cọ sát rút ra, khiến nơi giao nhau trở nên lầy lội trơn trượt, tất cả đều là dâm dịch chảy ra từ hoa huyệt.
Lý Mộ Nghi há miệng, mùi Hàm Hương Tử len lỏi khắp tất cả ngũ quan của nàng, nơi nào trên người nàng cũng vô cùng nhạy cảm.
Nàng để Lý Thiệu bắt chéo cánh tay sau lưng, cảm nhận rõ ràng tính khí cực đại của hắn ra vào liên tục như thể có thể xé rách nàng.
Nàng phẩm ra hình dạng ngọc mỹ nhiệt độ nóng bỏng của vật này, nam nhân hoàn toàn nắm nàng trong tay mới là thiên chi kiêu tử chân chính, khi ông trời tạo ra hắn đã rất kỳ công, nhưng ngay cả vật này cũng bất công như vậy..
Nàng không rời khỏi Lý Thiệu được sao?
Nếu là ở trên giường thì đúng là không có ai bằng Lý Thiệụ Lý Thiệu quấn ngực nàng, bầu ngực trắng nõn mềm như nước, mặc cho hắn vuốt ve nhào nặn.
Dây xích lay động phát ra tiếng lanh lảnh, từng tấc da thịt ửng hồng của nàng tỏa ra mùi hương ngọt ngào, khiến Lý Thiệu tham luyến vùi vào cổ nàng hít sâụ Lý Mộ Nghi duỗi thẳng eo, đôi mắt mở hé mơ màng long lanh quay sang nhìn Lý Thiệụ Nàng chỉ có thể nhìn thấy gò má tuấn tú và cằm của hắn.
Lý Thiệu nhìn vào đồng tử đen láy của nàng, trái tim bỗng đập dồn dập, một cảm giác kỳ lạ ập đến, không thể diễn tả được.
Hắn trở nên nổi nóng, hông đâm mạnh vào như gió bão.
Nàng nhíu mày, bị đâm khiến cả người run rẩy, không có khí lực, khẽ chạm vào sợi tóc rũ xuống từ khi nào của hắn, quấn quanh đầu ngón tay.
Lý Thiệu thở hổn hển, Lý Mộ Nghi bị hắn đẩy lên ngọn sóng dục vọng không xuống được, ngọc hộ muốn đẩy dương vật thô lớn ra, đổi lấy một thoáng nghỉ ngơi nhưng lại co chặt khiến hồn vía Lý Thiệu bay thẳng lên trời.
Hắn thở nặng nề, đâm mạnh vào Lý Mộ Nghi nằm trên giường hơn mười cái, đầu óc đột nhiên trở nên trắng xóa, bạch trọc ồ ạt bắn thẳng vào bên trong.
Lý Mộ Nghi như vũng nước, thần trí mơ hồ ngã trên giường, không nén được sự run rẩy.
Lý Thiệu nâng cơ thể ướt đẫm mồ hôi của nàng lên, giống như mò được một con cá trơn ướt.
Hắn lại chậm rãi đâm vài cái, nghe nàng bật ra tiếng rên rỉ êm tai, toàn bộ tinh dịch bắn thẳng vào nơi sâu bên trong.
Hắn cắn lỗ tai nàng hỏi "Sướng không?" Lý Mộ Nghi mơ màng, quấn lấy cánh tay Lý Thiệu, yếu ớt trả lời "..
Nắm binh quyền Sở Châu trong tay chẳng khác nào uống rượu độc giải khát.
Giao cho Hoàng đệ, mới là thượng sách." Lý Thiệu được sảng khoái nên cũng không nổi giận với nàng.
Hắn bật cười nói "Thời điểm này mà còn nhớ đến Tiểu Thập Tam non nớt kia, xem ra bổn vương không