⬅ Trước Tiếp ➡

phủ Trưởng Công chúa.
Trước kỳ khoa cử, nàng giúp đỡ tiền bạc cho bảy, tám thư sinh nghèo, trong đó có ba người thi đỗ tiến sĩ, một người sau này thi đình đứng đầu bảng và trở thành Trạng Nguyên tên là Triệu Hành Khiêm.
Sau khi công thành danh toại, ba người cùng nhau đến quý phủ Trưởng Công chúa đáp lễ, đúng ngay lúc gặp Lý Thiệu đang ở nơi nghỉ ngơi trong nội phủ của nàng.
Hắn nghe thấy những người này đến cảm tạ ơn tri ngộ của Vĩnh Gia Công chúa bèn nở nụ cười mỉa mai nhưng không nói gì cả.
Lý Mộ Nghi cứ tưởng người này lâu lâu rộng lượng được một lần, không ngờ Lý Thiệu lại sai người bỏ Hàm Hương Tử vào lư hương trong Ngọc Nhữ Đường Trung..
Trán nàng lấm tấm mồ hôi, sắc mặt nhợt nhạt, hai mắt nhắm nghiền.
Nhớ lại hôm đó chỉ cần một lượng nhỏ mà đã khiến nàng suýt thất thố trước mặt người khác, bất đắc dĩ nàng phải đón tiếp đám Triệu Hành Khiêm một cách qua loa, khiến họ mau chóng rời khỏi phủ.
Chiếc vòng tròn mạ vàng lạnh lẽo vòng quanh chiếc cổ thon dài của Lý Mộ Nghi, đầu còn lại gắn với sợi dây xích dài hơn hai trượng bằng đồng thau mạ vàng, được Lý Thiệu móc ở đầu giường.
Hương thơm nồng đậm của Hàm Hương Tử nhanh chóng tỏa ra khắp căn phòng nhỏ.
Lý Mộ Nghi cuộn mình trên chiếc giường êm ái, cả cơ thể trắng nõn phủ một lớp mồ hôi, cổ vô thức phát ra tiếng rên rỉ ngân nga.
Lý Thiệu để nàng nằm sấp trên tấm đệm Thục tú mềm mại, cúi người nhẹ nhàng bóp bầu ngực chắc nịch, thấp giọng nói "Tên Triệu Hành Khiêm kia có khiến nàng hưng phấn như vậy không?" Thục tú loại đồ thêu dân gian nổi tiếng của Thành Đô.
Lý Mộ Nghi chỉ cảm thấy linh hồn và thể xác đều bị dục hỏa thiêu đốt, chỉ muốn hóa thành tro, nhưng cơn sắc dục này cứ dày vò nàng, muốn sống không được, muốn chết không xong.
Trong nháy mắt, cả người nàng trở nên ửng đỏ, mồ hôi nhễ nhại, duy chỉ có chiếc vòng trên cổ vẫn luôn lạnh lẽo, gắng gượng giữ nàng tỉnh táo, chưa đến mức cả người như bị xé toạc.
"Lý Thiệụ." Nàng giống như sắp chết đuối, thì thào gọi tên Lý Thiệu, không nghe rõ lời hắn nói, cũng vì người hắn nhắc tới không quan trọng nên cũng không suy nghĩ, chỉ thở hổn hển gọi "Lý Thiệụ." Lý Thiệu không quan tâm sự vội vàng của nàng, thong thả lấy dây quấn quanh nhũ tiêm đỏ sẫm, cơn thiêu đốt tiếp xúc sự lạnh lẽo khiến Lý Mộ Nghi không thể kiềm nén bật ra tiếng, ngửa cổ, bị ép buộc trầm luân trong sắc dục như muốn phát điên.
Lý Thiệu cắn nhẹ lên vành tai nàng, một tay che ánh mắt nóng rực của nàng, hàng mi dày mềm mại quét trong lòng bàn tay khiến hắn ngứa ngáy.
Dường như toàn thân nữ nhân này đều là bảo bối.
Tay còn lại của Lý Thiệu lần xuống dưới tìm kiếm, khàn giọng chất vấn "Nói, ngủ với Triệu Hành Khiêm bao nhiêu lần rồi?" Lý Mộ Nghi khẽ run rẩy, mật dịch lan tràn nơi hạ thân, len giữa các ngón tay của hắn chảy ra ngoài.
Lý Mộ Nghi biết giờ phút này mình không thể chịu nổi được nữa, ôm lấy cánh tay hắn muốn thoát thân, để thần trí tìm cách xoay chuyển.
Nhưng Lý Thiệu không cho, kéo dây xích siết chặt nàng, ngón tay đi vào huyệt khẩu ẩm ướt quấy lộng, không ngừng phát ra tiếng nước trong trẻo dính nhớp.
Lý Mộ Nghi quỳ gối trên giường, tóc rối tung, tạo nên đường cong duyên dáng.
Nàng cắn chặt môi, đôi mắt ửng đỏ, long lanh, liễm diễm động lòng người "Thừa


⬅ Trước Tiếp ➡