⬅ Trước Tiếp ➡

ôm lấy nàng, chầm chậm ra vào, dịu dàng tới mức không hề khớp với cái danh "hung thần ác sát tuyệt tình vô nghĩa" trên triều của hắn.
Lý Mộ Nghi cũng dần tìm được khoái cảm, bờ môi thỉnh thoảng lại vang lên tiếng rên rỉ ngọt ngào.
"Không biết nói thì kêu ro lên cho bổn vương nghe cũng được." Lý Thiệu nhéo quả anh đào trước ngực nàng, cúi người hôn lên má nàng, bóng dáng hai người thân mật quấn quýt phản chiếu lên tâm bình phong vẽ cảnh sông núi, hệt như đôi tình nhân ân ái không rời "Tháng sau sinh thần nàng, muốn quà gì?" Lý Mộ Nghi đặt tay lên bờ vai dài rộng của hắn, phía dưới nàng như bị hắn xâm nhập vào nơi sâu nhất, nàng khẽ hé môi, bật lên tiếng rên rỉ mê người, nhẹ nhàng mềm mại, hệt như móng vuốt chú mèo cào lên trái tim Lý Thiệụ Hắn giữ chặt lấy vòng eo thon của nàng, ra vào càng mạnh mẽ hơn, ngắm nhìn dáng vẻ Lý Mộ Nghi hoàn toàn phóng đãng, như mất đi lý trí dưới thân hắn.
Cả người Lý Mộ Nghi mềm nhũn, run rẩy theo bản năng, nhưng vẫn cố nhịn, bắt lấy cánh tay hắn, vừa thở gấp vừa hỏi "Gì..
ưm..
Gì cũng được ư?" Lý Thiệu ậm ừ như đồng ý, cúi đầu ngậm lấy quả anh đào trước ngực nàng, chơi đùa rồi gặm cắn, để lại những vết răng màu hồng nhạt.
Cả người Lý Mộ Nghi nóng bừng như bị sốt, khoái cảm nơi đó ập đến không ngừng như sóng triều theo nhịp ra vào của hắn, nước mắt sinh lý nhuốm ướt khoé mắt nàng.
Tiếng ngâm nga rên rỉ bật ra từ miệng nàng, lọt vào tai Lý Thiệu, quả thực là..
Sung sướng tới mức điên đảo thần hồn.
Lý Thiệu được nước lấn tới, cũng chẳng biết là nói đùa hay dỗ dành nàng mà đáp "Dù nàng muốn mạng của bổn vương, bổn vương cũng.." Lý Mộ Nghi bất giác xoay eo, lời chưa nói hết đều bị tiếng thở trầm đục vùi lấp.
"Phù.." Hắn suýt chút nữa buông vũ khí đầu hàng, nhưng không muốn ngừng lại, bèn cắn răng, ngừng động tác đưa đẩy lại, vỗ mông nàng, nói "Đừng cử động lung tung." Lý Mộ Nghi hoàn hồn từ cơn cao trào, cả người nàng nặng nề, mê man vuốt ve cơ bắp rắn chắc trước ngực hắn, khàn giọng khẽ nói "Vương gia là con rồng cháu phượng, sao ta nỡ muốn mạng Vương gia chứ?" Lý Thiệu bật cười.
Lý Mộ Nghi chống người dậy, hôn lên gương mặt hắn, ánh mắt mông lung mơ màng, nhưng lời nàng nói lại cực kỳ tỉnh táo "Vương gia giao nộp ấn ký binh quyền của Sở Châu cho Hoàng thượng..
Sau đó tặng ta phần thưởng vua ban, được không?" Ánh mắt Lý Thiệu tối lại, hắn cười khẩy "Ta cứ thắc mắc sao hôm nay nàng lại ngoan ngoãn như vậy, hóa ra là có tính toán." Hắn ấn Lý Mộ Nghi ngã xuống tháp, không cho nàng hôn hắn nữa, tay hắn mở lớn cẳng chân non mềm khẳng khiu làm lộ rõ nơi e ấp kia.
"Muốn binh quyền Sở Châu cũng được, nhưng phải xem thành ý của nàng thế nào." Lý Thiệu đứng dậy, nhìn nàng từ trên cao một lúc, sau đó đổ mấy món đồ từ trong ngăn tủ ra, lạnh giọng nói "..
Mấy món này, sao không thấy nàng sử dụng?" Hắn xoay người, cầm cái lư có cắm hương đã cháy được một đoạn.
Hương này tên là "Hàm Hương Tử", chuyên dùng để kích dục nữ tử, nhưng lại không ảnh hưởng gì mấy với nam nhân, bình thường chỉ cần đổ nửa thìa vào trong hương liệu, khi mây mưa sẽ tuyệt không thể tả.
Lý Mộ Nghi còn nhớ lần đầu tiên Lý Thiệu cho nàng dùng Hàm Hương Tử là ở Ngọc Nhữ Đường Trung trong


⬅ Trước Tiếp ➡