⬅ Trước Tiếp ➡

nóng rát xuống.
Sau khi im lặng một chốc, nàng bỗng xuống khỏi tháp rồi nửa quỳ giữa hai chân Lý Thiệụ Sau đó, bàn tay mềm mại nắm lấy nơi thô to vô cùng kia, gương mặt nàng đỏ hồng nhưng không phải vì sóng tình mà bởi cơn sặc lúc nãy.
Nhưng dù thế nào thì vẻ ngoan ngoãn nghe lời đan xen thêm chút xấu hổ của Lý Mộ Nghi đã dập bớt vài phần lửa giận trong lòng Lý Thiệụ Nàng liếm đôi môi khô khốc của mình, dùng chiếc lưỡi ngọt ngào ướt át liếm phần trên cùng của "cây gậy".
Lý Thiệu chậm rãi nhắm mắt lại, ngẩng đầu thở từng tiếng trầm đục, để bản thân ngập trong từng lớp sóng tình, để Lý Mộ Nghi trở thành người dẫn dắt hắn.
Nơi cứng rắn ấy được bao bọc bởi khoang miệng mềm mại ướt át, miệng lưỡi ai cũng phải sợ lúc thượng triều đang không ngừng liếm mút khiến người ta sướng tới mức không chịu nổi.
Lý Thiệu hơi hé mắt, nhìn nơi ấy của mình ra vào khoang miệng Lý Mộ Nghi, thế mà vẫn còn phân nửa ở bên ngoài.
Nàng cúi đầu, đáy mắt ướt át, dáng vẻ say mê động lòng người này quả thực hiếm có trên đời.
Chiếc lưỡi linh hoạt của nàng ngậm lấy nơi có cảm giác nhất trên đỉnh "gậy", cả người Lý Thiệu tê dại, suýt chút nữa mất kiểm soát, buông vũ khí đầu hàng.
Hắn thở gấp, ngón tay xuyên qua mái tóc mềm mại của nàng, khiến thứ kia vào sâu hơn nữa.
Dù Lý Thiệu có tin hay không thì đây là lần đầu Lý Mộ Nghi dùng cách này hầu hạ người khác.
Nàng không muốn giải thích cho lắm, nhưng khi răng nàng bất cẩn khiến Lý Thiệu bị đau thì mọi sự xấu hổ tủi nhục của nàng như bị phơi bày ra hết.
Lý Thiệu như bị tạt một gáo nước lạnh, hắn trầm giọng mắng thành tiếng, tức giận túm tóc Lý Mộ Nghi, đang tính trì triết nàng thì đọc được vẻ vô tội bối rối trong đôi mắt nàng.
Lý Thiệu sửng sốt, bật cười nói "Lý Mộ Nghi, nàng thật sự.." Thật sự gì thì hắn không nói nữa mà xoay người kéo Lý Mộ Nghi, đè nàng lên tháp.
Dưới người Lý Mộ Nghi là tấm thảm nhung màu bạc mềm mại vô cùng, đây là bảo bối Lý Thiệu tìm được lúc ở Sở Châụ Chỉ liếc cái thảm một cái, hắn đã nhớ đến tật sợ lạnh của nàng, nên mua rồi giục ngựa đêm ngày chạy tám trăm dặm, mang tới phủ Trưởng Công chúa cho nàng.
Mà chẳng rõ đồ dâm phụ này đã vui vẻ với tên Triệu Hành Khiêm kia trên chiếc thảm này bao nhiêu lần rồi nữa?
Lý Thiệu nâng cao chân hàng lên khiến nụ hoa và cả nhuỵ hoa ướt át lộ rõ, dòng nước ướt át từ nhuỵ hoa nhỏ lên thảm nhung.
Lý Thiệu cầm "cây gậy" ma sát trước nụ hoa chốc lát, đợi phía dưới của hắn cũng trơn tru hơn rồi mới tiến vào.
Cảm giác căng lên bất chợt khiến Lý Mộ Nghi vô thức rên thành tiếng, ngón tay nàng ôm tấm lưng rộng của Lý Thiệu, bám chặt lấy hắn.
Nàng vẫn rất căng thẳng, rất sợ hãi, cho dù nàng đã cố gắng che dấu, nhưng vẫn chẳng có tác dụng gì hết.
Lý Thiệu khác hẳn với vẻ thô lỗ vừa rồi, bấy giờ hắn cẩn thận ôm Lý Mộ Nghi, khẽ giọng nỉ non bên tai nàng "Bổn vương có giết nàng đâu?
Ngậm chặt thế làm gì?" Nói đoạn, hắn nhéo mông nàng, ra lệnh "Thả lỏng chút mới đỡ đaụ" Khổ nỗi kích cỡ thứ đó của Lý Thiệu không giống người bình thường, phía trong Lý Mộ Nghi quả thực chặt tới mức không chịu nổi.
Phía dưới vừa mềm mại vừa chặt chẽ khiến eo Lý Thiệu sướng như tê dại, hắn


⬅ Trước Tiếp ➡