⬅ Trước Tiếp ➡

rỉ mê người ấy không chỉ có mình hắn từng ngắm, từng nghe là ngọn lửa giận trong lòng hắn lại bùng lên.
Đũng quần hắn đã cứng tới mức không chịu được, hắn dùng phía dưới ma sát bờ mông mịn màng của nàng một cách xấu xa.
Lý Thiệu giam cả người Lý Mộ Nghi vào lòng, hơi thở gấp nặng nề phả lên vành tai nhỏ xinh của nàng, hắn vừa cắn vừa liếm "Thứ gầy yếu ốm nhom đó sao có thể khiến nàng thỏa mãn được?
Đồ dâm đãng, còn chẳng trung thành bằng con chó ta nuôi nữa.
Làm Vĩnh Gia Công chúa ngần ấy năm nên tưởng mình họ Lý thật ư?" Lý Mộ Nghi cắn môi dưới, hơi ngửa đầu nhìn ánh trăng sáng ngoài cửa sổ qua tấm rèm mỏng.
Đúng vậy, nàng không mang họ Lý, thậm chí còn là kẻ chẳng có nổi cái họ.
Xiêm y buông lơi, áo trong màu đen vắt lên cánh tay Lý Thiệu, hắn nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng, nói "Nàng nói một câu xem nào?
Đừng như khúc gỗ cứng đơ vậy, tỳ nữ trong phủ bổn vương còn biết cách hầu hạ hơn nàng đấy.
Trước khi Cao Hoàng hậu đưa nàng ra khỏi Giáo Phường Ti, nàng chưa từng học cách hầu hạ nam nhân sao hả?" Nơi cứng rắn phía dưới đặt giữa hai chân nàng, nóng bỏng tới mức Lý Mộ Nghi đỏ bừng hai má, thở gấp đáp "Lời ta nói chưa chắc Vương gia đã thích nghe, sợ làm Vương gia mất hứng, lại giận ta hơn." Lý Thiệu cười châm biếm, tiếp tục ma sát nụ hoa đã hơi ướt, đang tính thẳng lưng tiến vào thì Lý Mộ Nghi nói tiếp "Quả thực ta từng học, nhưng ta chưa được dạy cách hầu hạ nam nhân nào khó chiều như Vương gia." Đúng là mất hứng thật đấy Lý Thiệu cố nén lửa tình bừng bừng dưới thân, lật người nàng lại, hỏi "Không thử thì sao biết có được hay không?" Lý Thiệu ngồi dậy, đương lúc Lý Mộ Nghi còn chưa biết câu nói ấy có ý gì thì môi răng chạm phải vật cứng nóng hầm hập, đối phương dùng tay giữ chặt cằm nàng, ép nàng mở miệng, thứ cứng rắn nóng bỏng kia cũng vọt thẳng vào miệng nàng.
Mấy năm nay hắn và nàng cá nước thân mật vô số lần, về phương diện này thì Lý Thiệu luôn là người làm chủ mọi chuyện, còn Lý Mộ Nghi luôn nằm ở thế bị khống chế.
Nhưng đây là lần đầu tiên Lý Thiệu để nàng dùng miệng với thứ đó của hắn.
Lý Mộ Nghi không hề thích vậy, nàng khẽ giọng nức nở, nhưng nàng càng giãy dụa thì sức Lý Thiệu càng lớn.
Khoang miệng nhỏ xinh của Lý Mộ Nghi không thể ngậm hết cây gậy to lớn của Lý Thiệu được, hắn tiến vào nơi sâu nhất, vòm họng nóng mềm nhúc nhích liên tục vì thiếu dưỡng khí, sướng tới mức khiến Lý Thiệu thở gấp từng hồi.
Khó khăn lắm hắn mới níu được một tia lý trí sót lại cuối cùng từ khoái cảm, túm tóc nàng đẩy ra.
Không khí sặc mùi cháy khét xộc thẳng vào cổ họng Lý Mộ Nghi, nàng cúi người không ngừng ho khan, khoé mắt nàng lấp lánh giọt nước mắt như đang khóc.
Nhưng nếu nữ nhân này rơi nước mắt thật sự trước mặt hắn một lần, Lý Thiệu sẽ mở lòng từ bi, tha thứ cho lần phóng túng này của nàng.
Lý Mộ Nghi không chủ động cũng chẳng từ chối, như kẻ sống dở chết dở vậy.
Lý Thiệu không định buông tha cho nàng mà kéo tay nàng, đè nàng dưới người "Cho bổn vương xem bản lĩnh nàng học được xem nào?" Lý Mộ Nghi biết Lý Thiệu giận thật, giờ mà còn chọc giận hắn nữa thì chỉ thiệt cho nàng thôi.
Nàng cố gắng nuốt vị tanh ngọt trào dâng trong cổ họng


⬅ Trước Tiếp ➡