"Đừng nhúc nhích." Vân Dịch đè chặt nàng, tầng tầng lớp lớp thịt mềm gắt gao hút thân gậy, cái miệng nhỏ nhắn ở chỗ sâu bên trong mút lấy mã mắt trên đỉnh, hắn suýt nữa không giữa nổi tinh quan.
"Đau.. Đau quá.." Lý Doãn Ninh nước mắt giàn giụa, dù có xuân dược phụ trợ, nàng cũng đau bán sống bán chết.
Vân Dịch đưa đẩy vài cái, khó nhọc nói: "Có biết tên ta là gì không?"
Đau đớn ban đầu lướt qua, theo va chạm của hắn, trong thân thể tràn ra một cảm giác sảng khoái khó tả. Lý Doãn Ninh đầu váng mắt hoa, mờ mịt nói: "Vân Dịch.."
"Nhớ cho kỹ, nam nhân đầu tiên của nàng." Vân Dịch siết chặt eo nàng, dùng sức bắt đầu thọc tới.
Lý Doãn Ninh cảm thấy một vòng da thịt mềm mại trong cơ thể cũng bị hắn chọc cho nát rồi, gậy sắt nhiều lần cọ xát thịt huyệt, đánh cho tiếng nước rung động, vật to lớn tựa như đầu nấm qua lại khảm vào chỗ sâu trong, mài nghiền chỗ thịt non mịn mẫn cảm kia.
"Nhẹ chút.. Đừng, đừng làm nữa.."
Lý Doãn Ninh đẩy bả vai hắn nhưng hắn một tòa núi lớn, không chút sứt mẻ.
Mỗi một lần Vân Dịch nặng nề đâm vào hoa tâm, chọc cho nàng rên rỉ, thỉnh thoảng tiểu huyệt cũng co loạn lại.
"Không chịu nổi.. Ngươi, ngươi đừng.. Như vậy.."
Doãn Ninh che miệng thút thít nỉ non, thân thể của nàng giống như hỏng mất, một vòng xoáy thật lớn không ngừng mút lấy nàng, không ngừng hạ xuống, nàng sẽ lập tức rơi vào vực sâu xa không thấy đáy.
"Muốn chết sao?"
Vân Dịch đương nhiên cảm nhận được bên trong nàng đang co rút lại theo quy luật, hắn hung hăng thúc vào hoa tâm đang co lại, chọc vài cái mãnh liệt: "Nhìn ta mà chết."
"Ôi ôi á -- "
Hai mắt Lý Doãn Ninh đẫm lệ, trong ánh trăng mờ nhìn sườn mặt lạnh lẽo sắc bén của hắn, đầu óc không nghe sai khiến như pháo hoa nổ tung nghiêng trời lệch đất, từng luồng một, từng đám một, ánh sáng tràn ngập các loại màu sắc, rực rỡ dị thường.
Cảm giác tê dại dọc theo xương sống một đường xuống phía dưới, bụng dưới nàng đau xót, chảy ra một dòng nước ấm giống như nước tiểu.
"Á á á.."
Vân Dịch than nhẹ giống như đau nhức lại giống như thoải mái, giọt nước ấm áp tung tóe tiến vào con mắt nhỏ nơi quy đầu, cảm giác thật sự rất khó tả.
Hắn nâng cằm nàng lên dò xét, khi tiểu công chúa lên đỉnh, gương mặt trắng như tuyết đỏ hồng, lông mày xinh xắn chau lại, cái mũi khéo léo nhíu lại, đôi môi đỏ tươi mở ra thở nhẹ, như một đóa hoa hạnh vừa bị ý xuân nhuộm màu trắng nhạt.
"Đã chết vừa lòng chưa?"
Lý Doãn Ninh nghe Vân Dịch trêu chọc, chậm rãi mở mắt, hóa ra hắn nói chết là chỉ trên giường..
Nàng xấu hổ đẩy hắn: "Ngươi ra ngoài!"
"Ta cũng muốn mà." Vân Dịch làm bộ rút vài cái ra bên ngoài, cửa huyệt nghẽn lại giống như cái miệng nhỏ nhắn còn chưa ăn no, ngậm lấy hắn không tha: "Nàng tham ăn quá rồi, cứ muốn níu ta lại."
Cái người này đổi trắng thay đen thật sự, nàng làm sao có thể, có thể..
Không chờ Lý Doãn Ninh mở miệng, Vân Dịch lại nói: "Thứ này cứng ngắc, phải mềm mới có thể đi ra ngoài."
"Ngươi làm nó mềm rồi đi ra ngoài đi!"
Nam nhân cất giấu một cây côn to như vậy, gặp người vào ban ngày thì phải có biện pháp giấu đi.
"Ta không có năng lực này đâu, phải dựa vào nàng rồi." Vân Dịch chỉ chỉ bụng dưới nàng.