Nàng từng ước mơ động phòng hoa chúc cùng người trong lòng chứ không phải trong tình cảnh này. Lý Doãn Ninh cắn chặt môi dưới, siết chặt thảm nhung dưới thân, nỗ lực bỏ qua lời nói và hành vi của Vân Dịch.
Vân Dịch thấy nàng chịu đựng, không chút khách sáo giật cái yếm xuống, một tay nắm giữ bầu vú trắng mềm mại, tùy ý vuốt ve, đồng thời còn bình phẩm: "Sao lại mềm như vậy, có phải là do uống nhiều sữa bò hay không?" Dựa sát vào trước ngực cẩn thận ngửi: "Mùi sữa."
Hô hấp ấm áp phả vào da thịt, dấy lên từng trận run rẩy, Lý Doãn Ninh không khỏi muốn nâng ngực lên trên tay hắn. Nàng mạnh mẽ tự kiềm chế, nghiêng đầu sang chỗ khác, ép mình đọc thuộc lòng Kinh Thi ngày xưa Thái Phó dạy
Tay kia của Vân Dịch thăm dò vào trong quần lót nàng, chỗ khe hẹp ẩm ướt của nữ nhân đều là nước, hắn lẩm bẩm: "Uống nhiều sữa bò quá, nước chảy ra phía dưới rồi."
"Ngươi.." Lý Doãn Ninh trợn mắt trừng hắn, lần đầu tiên nàng nghe được nhiều ô ngôn uế ngữ như vậy. Tốt xấu gì cũng có xuất thân thế gia.. hắn đúng là cầm thú!
"Không giả chết nữa à?" Vân Dịch nhéo nhéo đầu vú của nàng.
"A.." Lý Doãn Ninh nhẹ giọng kêu đau, kẹp bàn tay làm loạn của hắn giữa hai chân: "Ngươi muốn thì muốn đi, đừng như vậy.." Đừng nói lời không biết liêm sỉ như vậy.
"Ta như nào?" Vân Dịch càng thêm dùng sức xoa bóp bầu vú của Lý Doãn Ninh, dùng đầu gối đẩy hai chân của nàng ra, chọc một ngón tay vào trong khe hẹp cọ xát, "Không sờ nàng, hay là không chọc vào nàng?"
Lý Doãn Ninh hoàn toàn từ bỏ chống cự.
"Đợi gấp rồi mới nói, cũng không phải không thể thỏa mãn nàng." Vân Dịch tiếp tục xuyên tạc ý của Lý Doãn Ninh.
Hắn móc dườn vật ra, kéo quần lót của nàng xuống, chống lên cửa huyệt non nớt.
Một cây gậy thịt cứng rắn, nóng hổi, giống như gậy sắt mới lấy ra từ trong chậu than, bỏng đến mức thân dưới co rúm lại. Lý Doãn Ninh hoài nghi mình không bị hắn chọc chết cũng sẽ bị hắn nung chết.
Nàng đè xuống khát vọng ham muốn nuốt đồ vật của thân thể, thương lượng với hắn: "Ngươi đừng.. Có được không? Ta sẽ chết mất.."
Khó khăn lắm mới cử động được mông, nàng dùng bắp đùi chống lại vật cứng của hắn.
Vân Dịch chống lên một lần nữa, hơi hơi chọc sâu vào huyệt một chút, ý vị sâu xa cười nói: "Đương nhiên nàng sẽ chết rồi."
Ánh mắt hắn âm u kiên định, có một loại hưng phấn cùng kiêu căng lúc bắt giết con mồi trên bãi săn. Lý Doãn Ninh từng nghe đồn nữ tử bị cưỡng giếp đến chết, phỏng đoán hôm nay bản thân cũng chạy không thoát.
Nàng cụp mắt, hai hàng nước mắt trong suốt chảy xuống: "Ta chết thì chết, chỉ cần ngươi buông tha hoàng huynh cùng cháu nhỏ của ta."
Vân Dịch cười cười, hai người hoàn toàn là ông nói gà bà nói vịt, hắn chẳng muốn giải thích, càng muốn dùng hành động nói rõ cho nàng biết hơn.
Gậy thịt đút vài cái vào cửa huyệt, như đang làm nóng người trước lúc kéo cung, Vân Dịch mãnh liệt thúc hông, chọc thủng màng thịt hơi mỏng kia.
"A -- "
Vòng eo Lý Doãn Ninh run bắn lên, lại nằng nặng sụp xuống, giống như một con thỏ bị mũi tên bắn trúng, tứ chi cuộn lên, buồn bã rên rỉ.