"Không, không phải.." Lý Doãn Ninh thu hồi ánh mắt, thở dốc hai tiếng, mạnh mẽ chống đỡ ngồi dậy dựa vào trên gối: "Tướng.. Tướng Quân, thân thể của ta không thoải mái.. Có thể.. mời thái y cho ta hay không?"
Nàng tự biết mình đã bị cho uống xuân dược, hiện nay có thể kéo dài được từng nào hay từng đó.
"Mời thái y làm gì?" Vân Dịch mặc một thân đồ đen lưu loát đến gần, nới lỏng đai lưng, lời nói sâu xa: "Vừa vặn ta có chút hiểu biết về y thuật, giúp nàng xem một chút được không?"
Nói rồi, tay đặt lên bờ vai của nàng, muốn cởi áo.
"Buông ra, ngươi thả ta ra.." Lý Doãn Ninh đẩy cổ tay của hắn ra một cái, sắc mặt Vân Dịch trầm xuống, nàng nói thêm: "Đợi ta khỏe rồi.. khoẻ rồi, chúng ta lại.."
"Tìm thái y cũng vô dụng, nàng phải tìm nam nhân." Vân Dịch đùa cợt nhíu lông mày.
"Ta.. ta.." Lý Doãn Ninh đại khái đã hiểu đây là ý gì nhưng nàng nào có thể cúi mình dưới thân giặc. Ấp úng cả buổi nói không ra lời.
Vân Dịch chậm rãi cởi áo ngoài: "Vừa mới nói theo ta, giờ lại muốn đổi ý sao?"
Hắn lên giường kéo Lý Doãn Ninh qua, một tay kìm giữ cần cổ nàng vuốt ve, giọng nói trầm khàn, lẩm bẩm như tình nhân nói với nhau: "Đào binh trên chiến trường đều bị chém đầu làm bằng chứng cho pháp luật và kỷ luật, vậy đào binh trên giường thì sao, nàng nói ta nên xử trí như thế nào?"
Cổ của nàng thon nhỏ như vậy, chỉ một ngón tay của hắn cũng có thể cắt đứt. Lý Doãn Ninh nhắm mắt lại, nước mắt uốn lượn xuống dọc theo khóe mắt, nàng rung giọng nói: "Ngươi giết ta đi."
Cứ chết đi như vậy cũng coi như sạch sẽ, không làm nhục thanh danh công chúa triều Trần.
"Giết nàng chẳng có ý nghĩa gì." Vân Dịch cười nhạo, nhẹ nhàng lau nhẹ nước mắt trên gò má nàng: "Ta nhớ có phải ngươi có một đứa cháu nhỏ hay không, trắng trắng mềm mềm, băm thành thịt vụn làm bánh bao, mời hoàng huynh ngươi ăn thì sao sao?"
Lý Doãn Ninh trợn mắt trong phút chốc, con mắt rưng rưng bắn ra một ánh sáng oán hận. Con trai của hoàng huynh mới hơn một tuổi, hắn nói chuyện sống chết của trẻ con mà như bình luận về thời tiết, thủ đoạn tàn nhẫn như vậy quả thực không có chút tình người nào.
Thoáng qua, nàng khôi phục tư thái yếu đuối, đổi giọng điềm đạm đáng yêu: "Nửa đời Tướng Quân tên tuổi anh hùng, sao lại đi so đo với một đứa bé còn mặc tã.. Có gì không vừa ý, chỉ cần đến phạt Doãn Ninh.."
Nàng rơi nước mắt, nén chán ghét xoa mu bàn tay lên cần cổ hắn.
Đang yếu thế và chấp thuận.
Vân Dịch buông ra, trở tay bắt được bàn tay nhỏ bé của nàng, đè nàng ngã vào trên giường.
"Công chúa được nuôi dưỡng ở thâm cung nhưng cũng không phải là miếng gỗ mục, cũng biết thức thời hiểu rõ tình hình."
Cái gọi là "Thức thời hiểu rõ tình hình", lần nò nàng phạm sai lầm, năn nỉ hoàng huynh như vậy, hoàng huynh cũng sẽ mềm lòng.
Lý Doãn Ninh cứng ngắc nằm xuống, mặc cho Vân Dịch xé quần áo nàng, một bàn tay lạnh buốt rơi lên cái yếm trước ngực, đầu ngón tay hắn gẩy gẩy núm vú đỏ tươi của nàng: "Nơi đây muốn nam nhân đến lên rồi." Lời nói tràn đầy trêu chọc.