"Saol?" Vân Dịch quay đầu lại, dò xét mái tóc thấm nước, gương mặt ửng hồng của nàng, ra vẻ hiểu rõ, "Một người sợ là chưa đủ, ta gọi thêm mấy người cho công chúa?"
"Ngươi --" Lý Doãn Ninh tức giận phập phồng lồng ngực, nếu như ánh mắt có thể hóa thành mũi tên nhọn, nàng chắc chắn đã bắn chết hắn rồi.
"Ngươi nói với ta như vậy thì có gì khác với hai gã vừa rồi?"
"Đương nhiên là có khác nhau." Vân Dịch nhíu mày, để trong lòng lắm cười nói: "Đại khái ta còn cầm thú hơn bọn hắn một chút."
Không có thuốc nào cứu được, hơn nữa là tự mình biết rõ không có thuốc nào cứu được. Lý Doãn Ninh nhớ tới Vân Dịch có muội muội ruột, chưa từ bỏ ý định van nài: "Ngươi cũng có muội muội, ngươi làm nhục muội muội nhà người ta như vậy không sợ tương lai gặp quả báo sao?"
Vân Dịch dừng lại trong một cái chớp mắt, thu lại vui vẻ, nghiêm mặt nói: "Thắng làm vua thua làm giặc, công chúa, thua được chịu được."
Hắn cho kiếm vào vỏ, phủi phủi ống tay áo, hai mắt bình tĩnh khóa nàng lại: "Ta hỏi lại một lần cuối cùng, theo ta hay là theo chân bọn chúng?"
Lý Doãn Ninh cắn cắn môi dưới, đầu lưỡi lay động giữa răng môi, nàng bị cho uống thuốc, sợ là đến sức để cắn lưỡi tự sát cũng không có.
"Được, vậy giúp nàng gọi người đến." Vân Dịch thấy vẻ mặt nàng do dự, cố ý nói.
"Đừng.." Lý Doãn Ninh bấm chặt móng tag vào lòng bàn tay, âm thanh như muỗi kêu: "Theo.. ngươi.." Một mình hắn dễ đối phó hơn mấy tên nam tử kia, dù là chết thì tương lai cũng chết có thể diện hơn chút.
"Không nghe được." Vân Dịch cao giọng nói.
Mở miệng đã là ranh giới cuối cùng của nàng, hắn còn muốn nàng lớn tiếng. Lý Doãn Ninh chỉ hận không thể chui đầu xuống đất, nước mắt lã chã rơi xuống, cắn bờ môi đến trắng bệch, vẫn cứ không kêu một tiếng.
"Được rồi." Chốc lát sau, Vân Dịch cho hai người bậc thang đi xuống: "Hôm nay ta làm việc mệt mỏi, về sau sẽ từ từ dạy dỗ nàng."
Nói xong, ôm lấy Lý Doãn Ninh đi đến gian trong, ném nàng tới trên giường phượng rộng rãi.
Giường này là do hoàng huynh lệnh cho thợ thủ công tốt nhất triều Trần dùng gỗ tử đàn thượng đẳng chế tạo thành, phía trên được phủ lên một lớp thảm nhung mềm mại do Tây Vực tiến cống, lúc Lý Doãn Ninh té xuống cũng thoải mái dễ chịu như sa vào trong đám mây, không hề cảm thấy đau.
Nàng ngơ ngác nhìn qua màn lụa trắng như tuyết, ở trong đại điện tối om có vô số ánh sáng lấp lánh, như sao khắp bầu trời, lại đom đóm bay trong đêm hè. Nàng sợ tối, đây là do hoàng huynh mài nhỏ dạ minh châu, khảm trên trướng để dỗ nàng ngủ.
Hoàng huynh nhất định không ngờ trên chiếc giường mình cẩn thận săn sóc bố trí, muội muội lại bị một tên mạnh mẽ bại hoại đoạt đi sự trong sạch.
Lửa trong cơ thể hừng hực thiêu đốt, Lý Doãn Ninh nghĩ, nếu thật sự đốt nàng chết cháy cũng tốt. Nhưng không, sự ngứa ngáy nóng rực càng thêm khó chịu, hình như có con kiến vào bên trong gặm nuốt.
Thế nên lúc nàng nghe được tiếng ma sát lúc Vân Dịch cởi giáp, lại có một tia mong đợi không nên có.
"Sao vậy, không đợi được à?" Vân Dịch thoáng nhìn đôi mắt đen của Lý Doãn Ninh.