⬅ Trước Tiếp ➡
Vân Dịch này, nghe hoàng huynh nói là một vị tướng dũng mãnh thiện chiến dưới tay Tần Đế, trên sa trường có danh xưng "Diêm Vương mặt lạnh", dễ hiểu hơn chính là giết người không chớp mắt. Lý Doãn Ninh còn từng nghe tin tức lưu truyền ở dân gian, Vân Dịch vì tham vọng của bản thân mà sát hại thứ đệ và thứ mẫu.
Loại người xấu xa máu lạnh vô tình, không chút nhân tính này, nàng không muốn dây vào hắn một chút nào.
Lý Doãn Ninh hít sâu một hơi, tận lực dùng ngữ khí bình thường, cung kính nói: "Ân tình của Tướng Quân, ngày sau nếu có cơ hội, Doãn Ninh sẽ kết cỏ ngậm vành, dũng tuyền tương báo*."
*Kết cỏ ngậm vành: Đền ơn trả nghĩa cho người từng cứu giúp mình.
Dũng tuyền tương báo: lúc khó khăn có nhận được một ân huệ nhỏ của ai đó thì cũng nên đền đáp gấp đôi
Nói chuyện với hắn còn hồi hộp hơn so với việc trả lời câu hỏi của Thái Phó dạy học. Vẫn may là nàng thông minh, chỉ nho nhã tìm từ chứ không hứa với hắn cái gì.
Vân Dịch khẽ cười một tiếng, giống như cười trừ lại giống như châm biếm, hình như không hài lòng lắm với câu trả lời của nàng. Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ, dùng mũi nhọn chống trên cằm nàng: "Nếu như ta muốn nàng báo ân ngay hôm nay thì sao?"
Lý Doãn Ninh chưa bao giờ bị nam tử đối xử như vậy nhưng nàng từng đọc thoại bản, ác bá đùa giỡn con gái nhà lành trong đó chính là hành vi như vậy. Trực giác nói cho nàng biết hắn không có ý tốt.
Quả thật thượng bất chính, hạ tắc loạn, khó trách lại nuôi ra hạng tiểu binh vô sỉ như vậy.
Vỏ kiếm lạnh buốt mang đến một tia sảng khoái kỳ dị cho da thịt nóng hổi, Lý Doãn Ninh còn muốn dán vào nó nhiều thêm một ít, nàng cố nén nghiêng nghiêng đầu: "Ta chỉ là một công chúa mất nước, không có cái gì, sợ là không thể giúp được Tướng Quân.."
Vân Dịch dời vỏ kiếm đi xuống, dừng lại ở nơi tròn trịa trước váy áo của nàng: "Nơi đây của công chúa căng phồng, sao có thể nói mình không có gì cả chứ?" Thanh âm trầm thấp ẩn chứa một tia trêu chọc.
Lý Doãn Ninh mãnh liệt ngẩng đầu, chống lại đôi mắt đen kịt của hắn, chớp mắt một cái né tránh ngay, nàng đánh rơi vỏ kiếm của hắn, nói chém đinh chặt sắt: "Ta sẽ không tùy tiện hiến thân."
Dù là hắn có dễ nhìn đến thế nào.
Đúng vậy, mượn ánh sáng lờ mờ, Lý Doãn Ninh thấy rõ khuôn mặt Vân Dịch.
Hắn rất trắng, nàng không ngờ một tướng quân chinh chiến sa trường lại có làn da trắng như vậy, nhưng không hề hiện ra sự nữ tính, như ngọc ngâm trong nước suối, lạnh lẽo bóng loáng. Lông mày đen đặc, mũi cao thẳng, một cặp môi hơi mỏng hiện ra hồng nhạt, cả người như công tử thế gia văn nhã cầm quạt trong tay.
Hắn vốn cũng xuất thân từ thế gia, người cũng như ngọc, trong trẻo sạch sẽ..
"Đúng dịp." Vân Dịch tiếng, cắt ngang suy nghĩ của Lý Doãn Ninh: "Nữ nhân mà ta cứu nhất định phải lấy thân báo đáp, nếu không thì không cứu." Hắn làm bộ quay người: "Vậy ta vẫn nên gọi hai tên binh sĩ kia quay trở lại thôi."
"Ngươi --" Lý Doãn Ninh chưa từng thấy nam nhân bỉ ổi ngoan độc, không hề thương tiếc đối với nữ tử như vậy.

⬅ Trước Tiếp ➡