"Ngươi cho nàng ta ăn cái gì vậy?" Tên mập hỏi.
"Thần Tiên Tán." Gã gầy âm hiểm cười cười, "Liệt nữ cũng phải biến thành dâm phụ."
Hai người tiếp tục lột quần áo của nàng.
Thuốc có tác dụng rất nhanh, thân thể Lý Doãn Ninh trở nên mềm mại vô lực, không cần bọn hắn áp chế cũng không nhúc nhích được bao nhiêu. Như một con cá nằm trên thớt, lộ ra cái bụng trắng như tuyết, chỉ đợi người mài đao soàn soạt, mổ bụng xâm lược.
Bỗng dưng, ngoài cửa nổi lên một trận gió, một nam nhân mặc áo giáp màu đen xuất hiện. Mặt của hắn trắng như ánh trăng, mắt hắn đen như màu của áo giáp, hắn đang từng bước đạp lên bậc thang bạch ngọc đi đến.
Theo như thể chế nơi sa trường, binh sĩ mặc giáp nửa người, Tướng Quân mặc giáp toàn thân. Bộ áo giáp của người này dài đến dưới gối, hắn là Tướng Quân, là Tướng Quân dưới trướng Tân Đế!
Lý Doãn Ninh giống như người lữ hành ở trong sa mặc khát khô, đột nhiên nhìn thấy một mảnh ốc đảo hi vọng, nàng ngước cổ lên, kêu lớn: "Cứu ta, cứu ta với -- "
Gã gầy thô bạo đè cổ nàng xuống: "Nổi điên hô cái gì, cho dù kêu rách cổ họng cũng không có người tới cứu người đâu!"
"Vậy à?" Một thanh âm trầm thấp lạnh nhạt phát ra, rõ ràng phát ra từ cửa đại điện, truyền vào trong tai lại giống như nhẹ nhàng hạ xuống từ phía chân trời.
Tên béo giật mình, đứng dậy trước tiên, sợ hãi quỳ xuống về phía người tới, "Vân.. Vân Tướng Quân.."
Tên gầy tim đập loạn, đẩy Lý Doãn Ninh ra, quỳ trên mặt đất: "Tiểu nhân tự tiện làm việc, tội đáng chết vạn lần.."
"Được rồi." Nam nhân khoát tay, ngữ khí kiêu căng ngạo mạn: "Cút hết đi."
"Dạ dạ dạ.." Hai tên cầm quần bò ra, trước khi đi không quên đóng cửa điện lại.
Nương theo âm thanh "Kẽo kẹt~", ánh sáng trong điện thoáng chốc tối lại, Lý Doãn Ninh run tay nhẹ khép lại vạt áo, mơ hồ cảm thấy là lạ ở chỗ nào.
Hai gã tiểu binh này sợ nghe thấy nàng nói chuyện cùng Tướng Quân của bọn họ nên đóng cửa lại sao? Nhưng cô nam quả nữ ở chung một phòng..
Tướng quân này cũng thật là rộng lượng, là điều khiển cấp dưới không nghiêm lại không chút nào khiển trách hai người kia.
Lý Doãn Ninh có chút chóng mặt, không hề nghĩ nữa, trong thân thể như có một ngọn lửa đang đốt cháy, giống như rất nhiều con kiến chui vào, vừa nóng lại ngứa.
"Tạ tướng quân cứu mạng." Nàng theo lễ nói cám ơn. Vốn định đứng lên cúi người, chân đã mềm nhũn không nghe sai khiến, chỉ có thể quỳ ngồi dưới đất.
Lời nói mới ra miệng, nàng đã lập tức che miệng lại, cái tiếng nói này sao lại trở nên ngọt nào nũng nịu như thế, không giống đang nói lời cảm tạ, mà là giống như.. Quyến rũ.
Đang suy nghĩ làm sao để không khiến người hiểu lầm, chữa cháy như thế nào, Tướng Quân đã đi thong thả từng bước một bước đến trước mặt nàng, ngón tay nhẹ gõ trên thân bội kiếm, chậm rãi hỏi: "Nàng định cám ơn ta thế nào đây?"
Lý Doãn Ninh ngây ngốc.
Nàng vốn chỉ là khách sáo, nào có kỳ trân dị bảo nào để báo đáp hắn, mấy đồ trang sức váy áo của đàn bà con gái hắn cũng không thể thích được.
Trong đầu nhanh chóng chuyển động, Tướng Quân trẻ tuổi họ Vân dưới trướng Tân Đế, hình như chỉ có một vị, đích công tử Vân gia ở U Châu -- Vân Dịch.