"Ầm ầm ầm -- "
Ngoài điện truyền đến một loạt tiếng đập cửa mãnh liệt, Lý Doãn Ninh núp ở trong tủ quần áo, toàn thân run lên, tay chân lạnh buốt.
Tiếng cười dâm đãng của hai gã đàn ông từ xa xa truyền vào trong tai nàng.
"Khóa chặt thế này, chắc chắn tiểu công chúa Lý gia kia đang trốn ở bên trong.."
"Nghe nói công chúa này vừa trắng vừa mềm lại thuần khiết, nếu có thể ngủ với nàng ta hai lần, cũng không uổng công ông đây liều chết liều sống chiến tranh mấy năm.."
"Khà khà tên này! Được lắm, nói vài câu đã làm huynh đệ của ta cứng ngắc.."
Lý Doãn Ninh nghe những thứ ô ngôn uế ngữ này, ôm đầu gối cuộn thân thể thành một cục nho nhỏ, nước mắt rơi xuống như hạt ngọc, nàng không dám phát ra một chút thanh âm nào.
Triều Trần đã mất, quân phản loạn đánh vào, nàng từ lá ngọc cành vàng trên cao lưu lạc thành công chúa mất nước ai cũng có thể giày xéo..
Đám cung nữ cùng ma ma bình thường hầu hạ nàng không biết đã trốn đi nơi nào, ai có thể cứu nàng, ai dám cứu nàng?
"Cạch" một tiếng, cửa bị phá ra rồi!
Trong điện có hai người đi tới, bước chân âm vang, giáp sắt kêu loảng xoảng, bọn hắn dùng đao kiếm đâm xuyên từng ngóc ngách âm u trong phòng, muốn tìm kiếm tung tích của nàng.
Lý Doãn Ninh ngừng thở, không dám động đậy, im lặng rơi lệ siết chặt tay phải, mũi phượng của trâm cài châm vào lòng bàn tay đau đớn.
"Tiểu công chúa, mau ra đây đi!"
Bọn hắn giống như tìm được hơi thở của nàng, một người đứng cách bên ngoài một trượng hô to.
Lý Doãn Ninh chậm rãi giơ cánh tay lên, hướng mũi nhọn của trâm cài đến phần cổ non mịn.
Nếu không chạy thoát, nếu không chạy thoát được.. Nàng thà rằng sạch sẽ ra đi, cũng không để bị những người này làm nhục.
"Nữ nhân thối, đừng có cho mặt mũi mà còn không thèm nhận!"
Tên còn lại không kiên nhẫn rống lên, Lý Doãn Ninh chỉ cảm thấy một luồng gió lạnh thổi qua mặt, "Răng rắc", cửa tủ bị người bổ ra.
Nàng nắm trâm cài đâm về cổ họng, người nọ tay mắt lanh lẹ, đá một cái lên cổ tay nàng.
Cây trâm đã bay đi, nàng bị bọn hắn kéo tóc túm ra.
"Muốn chết sao?"
Kẻ đá nàng chính là tên gầy, mắng nàng "nữ nhân thối" cũng là hắn. Tên gầy kẹp cằm nàng, ánh mắt tham lam đảo qua đảo lại trên mặt, trên người nàng, "Người nhỏ nhưng gan không nhỏ nhỉ, muốn chết cũng phải để hai huynh đệ bọn ta sướng rồi hẵng chết."
Đập vào mặt là mùi mồ hôi, mùi miệng thối, cùng với mùi máu tươi nhàn nhạt, tạo thành một mùi còn hôi chua hơn so với nước rửa chén vo gạo để qua đêm của phòng bếp.
Lý Doãn Ninh cố gắng trấn định cảm xúc, nước mắt làm ướt ngón tay gã gầy, cầu khẩn nói đạo lý: "Ca ca ta nhường ngôi, Tân Đế hứa hẹn không động vào Hoàng tộc, các ngươi không thể như vậy.."
Gã béo khác tiếp lời: "Tân Đế nói không động vào Hoàng tộc, cũng không nói không thể coi trọng đám nữ nhân Hoàng tộc các ngươi. Tốt nhất là ngươi nghe lời, đừng rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt.." Nói rồi bắt đầu cùng gã gầy xé rách y phục của nàng.
"Buông ra, các ngươi thả ta ra!" Lý Doãn Ninh dốc sức liều mạng giãy giụa.
Gã gầy giận giữ, móc ra một cái bình sứ từ trong lòng, đổ ra một vài viên thuốc mạnh mẽ đút cho nàng.