Chương 2
thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, cô đành nhẫn nhịn làm theo.
Mang tiếng là một trợ lý quay phim, nhưng Tào Trạch chỉ toàn sai cô làm mấy việc lặt vặt như thế này.
Dù sao thì mục đích chính của cô khi đến đây cũng chỉ để quan sát và học hỏi.
Sau khi bày biện đồ ăn xong xuôi, Ôn Tri Hòa vừa định gom mớ màng bọc thực phẩm vứt vào thùng rác thì nghe thấy giọng nói thiếu kiên nhẫn của Thái Hinh “Trước khi mở đồ ăn cô đã rửa tay chưa đấy?
Với lại sao lấy đồ ăn lâu thế.” Ôn Tri Hòa nhất thời không nói nên lời, cũng chẳng buồn đôi co, chỉ đáp gọn lỏn “Vậy bây giờ tôi đi rửa.” Thái Hinh nhíu mày, vắt chéo chân "Khỏi cần.
Giúp tôi nhặt cái trâm cài tóc dưới đất lên, vừa bị rơi xong." Trong phòng nghỉ đâu có thiếu người, ngoại trừ hai diễn viên khác, thì riêng trợ lý cô ta mang theo cũng đã có ba người rồi, ai mà chẳng nhặt cây trâm được?
Hơn nữa, nói một cách khó nghe thì cái việc cỏn con chỉ cần cúi xuống là xong ấy, tại sao chính chủ lại không tự làm?
Từ ngày hôm qua, Ôn Tri Hòa ít nhiều đã cảm nhận được sự cố tình gây khó dễ của Thái Hinh.
Điều này khiến cô không thể không liên tưởng đến tin đồn cô ta cơm không lành canh không ngọt với ông chồng đại gia.
Xem ra tin đồn ấy là thật rồi.
Ôn Tri Hòa cúi đầu nhìn quanh mặt đất một lượt nhưng chẳng thấy cái trâm nào như lời cô ta, bèn nói "Cô đứng dậy đi, để tôi tìm thử xem." Thái Hinh đang cầm đũa gắp thức ăn, nghe vậy liền ngước lên nhìn cô, rồi cười khẩy một tiếng như thể vừa nghe được chuyện cười “Tôi đang ăn cơm mà cô dám bảo tôi đứng dậy à?
Tự cô không biết cúi xuống mà tìm sao?
Sao thế, đầu gối cô dát vàng à?” Trước giờ, Ôn Tri Hòa không có thói quen quỳ gối bò toài dưới đất để tìm đồ cho người khác, đến nước này thì sức chịu đựng của cô cũng đã chạm đáy.
Thế là, cô lấy điện thoại ra xem giờ, thuận miệng bịa đại một lý do "Đã hai giờ mười lăm rồi, tôi còn phải ra phim trường phụ việc, phiền cô nhờ người khác vậy." Chẳng thèm bận tâm xem lúc đó Thái Hinh có biểu cảm gì, Ôn Tri Hòa xoay người đi thẳng ra khỏi phòng nghỉ.
Vừa bước chân ra khỏi cửa, cô lập tức rẽ trái tót ngay vào nhà vệ sinh, rồi lôi điện thoại ra nhắn tin xả cục tức với cô bạn thân.
Chắc Trần Địch cũng đang tranh thủ “làm việc riêng” trong giờ, nên trả lời tin nhắn nhanh như chớp.
Những dòng tin nhắn chân thành tha thiết của cô bạn đã an ủi Ôn Tri Hòa rất nhiều Con mụ đó bị thần kinh à?
Đúng là coi người khác như trâu như ngựa để sai bảo mà.
Đóng ba bộ nữ chính rồi mà vẫn flop dập mặt, chẳng có tí sủi tăm nào.
Nếu không phải vớ được ông chồng đại gia thì đào đâu ra lắm tài nguyên như vậy.
Lên hình thì diễn như đấm vào mắt người xem, thế mà sau cánh gà lại làm như mình là ông hoàng bà chúa không bằng...
Tớ cứ tưởng oán khí chỗ tớ làm đã nặng lắm rồi, ai mà ngờ chỗ cậu còn dầu sôi lửa bỏng hơn.
Đã lấy chồng giàu rồi thì yên phận làm phu nhân nhà giàu đi cho rảnh nợ, sao còn vác mặt ra đường làm cay mắt thiên hạ thế không biết.
...
Haizz, phải tớ thì tớ đã nằm ở nhà đếm tiền cho sướng rồi.
Cơ mà diễn xuất hời hợt thế mà kiếm được mấy chục triệu tệ tiền cát