⬅ Trước Tiếp ➡

xê như thế thì tớ cũng làm.
Phấn đấu trở thành tư bản, đạp đổ tư bản Hôm nay tớ lướt trúng cái video mà ghen tị "nổ mắt".
Nếu tớ vớ được ông chồng mỗi tháng chu cấp vài triệu tệ tiêu vặt mà không thèm vác mặt về nhà, thì việc gì tớ phải nai lưng làm trâu làm ngựa ở cái chốn này chứ Ôn Tri Hòa chỉ mới tranh thủ đi vệ sinh rồi rửa tay một chút, thế mà quay lại đã thấy chủ đề trên màn hình "quay xe" 180 độ sang tiết mục nằm mơ giữa ban ngày.
Cô cười khẽ, cũng hùa theo mà buông vài lời khẩu nghiệp.
Sau khi rửa tay sạch sẽ, Ôn Tri Hòa đột nhiên sờ trúng một tấm thẻ cứng khi rút giấy từ trong túi ra.
Chắc là lần trước giặt đồ cô quên không lấy ra, nên chữ viết bên trên đã bị nước làm nhòe nhoẹt không rõ, chỉ lờ mờ nhìn ra được đường nét của ba bốn con số.
Chỉ ngẫm nghĩ trong tích tắc, Ôn Tri Hòa liền nhớ ra lai lịch của tấm danh thiếp này.
Đây là chuyện từ một tháng trước, khi cô có dịp làm nhân viên lễ tân thời vụ tại khách sạn thuộc tập đoàn Hằng Xuyên, may mắn được tháp túng bên cạnh Hạ tiên sinh và đây là phương thức liên lạc anh đã đưa cho cô.
Chuyện này kể ra thì cũng hơi bị khó tin, khi mà một người chỉ làm mấy việc lặt vặt bưng trà rót nước như cô, chẳng hiểu sao lại lọt vào mắt xanh của vị tiên sinh đó.
Nó khó tin đến mức khi đối phương ngồi trước mặt nói muốn cho cô một "công việc dài hạn", cô còn thấy chuyện này cực kỳ nực cười và khó hiểụ Cô không nhận lời, nhưng cũng không từ chối ngay tại chỗ, chỉ nhận lấy tấm danh thiếp rồi nói cần thêm thời gian suy nghĩ.
Còn công việc làm thêm ở khách sạn đó, cô chỉ làm hết tháng rồi nghỉ luôn.
Từ đó đến nay, vị Hạ tiên sinh này không còn bất kỳ giao điểm nào với cô nữa.
Thỉnh thoảng Ôn Tri Hòa cũng lướt thấy một hai tin tức về tập đoàn Hằng Xuyên, nhưng cô vốn chẳng hứng thú gì với tin tức của giới kinh doanh.
Thuật toán của dữ liệu lớn đã tạo ra một cái "kén thông tin", bao bọc cô một cách hoàn hảo trong thế giới của điện ảnh và nghệ thuật nhiếp ảnh.
Vì thế nên, mọi tin tức về đối phương cũng giống như mối quan hệ giữa hai người họ, trôi tuột qua vỏ não của cô một cách êm ru mà chẳng đọng lại bất kỳ dấu vết nào.
Trước khi rời đi, Ôn Tri Hòa chẳng thèm nghĩ ngợi nhiều mà vo tròn tấm danh thiếp nát bấy, rồi ném thẳng vào sọt rác.
Phim trường đã bắt đầu bấm quay.
Đoàn phim mà Ôn Tri Hòa đang theo làm là một dự án phim cổ trang tiên hiệp thần tượng cấp S+ do đài Lam Tinh đầu tư sản xuất.
Mang tiếng là “đại chế tác”, nhưng thực chất phần lớn kinh phí của đoàn đều đã đổ hết vào cát xê cho dàn diễn viên rồi.
Còn phần trang phục thì sơ sài, đạo cụ thì thiếu sự nghiên cứu, bối cảnh cũng toàn là phông xanh dựng kỹ xảo, thậm chí một số cảnh diễn đối diễn tay đôi của nam nữ chính còn chẳng quay cùng nhau mà quay riêng rồi ghép lại.
Với kinh nghiệm “cày” phim bao năm của mình, Ôn Tri Hòa trộm nghĩ, bộ phim này dù có chiếu vào dịp hè cũng khó mà “bùng nổ” được, có chăng cũng chỉ “hot” trong mắt người hâm mộ.
Trong làng giải trí, mấy bộ phim rác kiểu “rửa tiền” thế này xuất hiện nhan nhản như cơm bữa.
Chỉ tiếc cho vị đạo diễn kia, rõ ràng đã từng quay


⬅ Trước Tiếp ➡