Chương 1
Tháng hai ở Linh Châu vừa âm u vừa ẩm ướt.
Vừa bước từ phim trường trong nhà ra ngoài trời, mặt Ôn Tri Hòa lập tức đau rát khi bị một cơn gió lạnh buốt như dao ập vào mặt.
Trên chiếc bàn dài được ghép tạm làm quầy giao nhận, các túi đồ ăn với đủ loại bao bì nằm ngổn ngang.
Đáng lẽ nhiệm vụ của Ôn Tri Hòa chỉ là lấy cà phê cho sư phụ nhưng giờ cô còn phải kiêm luôn việc nhận cơm trưa cho nữ diễn viên Thái Hinh.
Túi cà phê rất dễ nhận diện, Ôn Tri Hòa vừa nhìn đã lấy được ngay.
Riêng phần đồ ăn của An Long Trai thì cô tìm mãi vẫn không thấy đâụ Ôn Tri Hòa nhanh trí dùng công cụ tìm kiếm để xem qua bao bì của nhà hàng này.
Thiết kế trông rất sang trọng và cầu kỳ, đáng lẽ chỉ cần liếc qua là thấy ngay mới phải.
Cô ngẩng đầu nhìn quanh một lượt nữa, xác nhận không có ở đây bèn nhắn tin hỏi trợ lý của Thái Hinh.
Năm phút trôi qua mà vẫn không thấy hồi âm, cô đành phải tự mình chạy đi sang các điểm giao nhận đồ ăn khác để tìm.
Đến khi đi một vòng quay lại, vành tai Ôn Tri Hòa đã đỏ ửng lên vì lạnh.
Đúng lúc này, trợ lý mới trả lời tin nhắn Shipper vừa mới tới, đang ở ngay cửa đấy, cô nhìn thấy chưa?
Ôn Tri Hòa nhìn về phía quầy giao nhận.
Quả thật đã thấy rồi.
Người giao hàng vừa đặt xuống một chiếc túi giữ nhiệt màu xanh tím than cực kỳ tinh xảo mang đậm phong cách cổ trang, trên đó còn in một chữ “Long” rất bắt mắt.
Cô xách túi đồ, vội vàng quay lại phim trường để đưa cà phê cho sư phụ trước.
Quả nhiên, không ngoài dự đoán, vừa về đến nơi cô đã bị mắng một trận.
"Đi đâu mà tận mười phút thế?
Có chuyện gì vậy, lát nữa là bấm máy rồi đấy." Tào Trạch ngậm điếu thuốc, tay đón lấy túi cà phê, ánh mắt liếc qua cái túi khác trên tay cô.
Ôn Tri Hòa giơ cái túi lên, bất đắc dĩ giải thích “Là đồ ăn em lấy giúp chị Thái Hinh ạ.” "Cái cô đó khó hầu hạ lắm." Tào Trạch gật gù, cũng không có ý định trách cứ thêm nữa, chỉ phất tay bảo "Còn không mau mang qua đó đi." Đúng như lời ông ta nói, Thái Hinh vốn dĩ chẳng phải người dễ phục vụ gì.
Ôn Tri Hòa vừa mới vặn tay nắm cửa phòng nghỉ hé ra một chút, đã nghe thấy tiếng cô ta đang cằn nhằn với chuyên viên trang điểm.
Chuyện nghệ sĩ, diễn viên mắc bệnh ngôi sao, bất kể là sao hạng A hay tuyến mười tám "ra dẻ" ở phim trường chẳng phải chuyện hiếm.
Một số người được tung hô quen thói, nên khó tránh khỏi khỏi cái tật coi mình là "mẹ thiên hạ", luôn nhìn người khác bằng nửa con mắt.
Với một người theo chủ nghĩa "một điều nhịn chín điều lành" như Ôn Tri Hòa, khi gặp loại chuyện này cô chỉ có thể nở một nụ cười công nghiệp trên môi.
Môi cô treo bao lâu thì trong lòng cô chửi thầm bấy lâụ Dù người bên trong đang bực bội nhưng củ khoai lang nóng bỏng tay này không giao không được.
Ôn Tri Hòa đẩy cửa bước vào, lập tức bị một ánh mắt sắc lẹm chiếu thẳng vào người qua tấm gương trang điểm.
“Thôi được rồi, cô cũng đừng động tay nữa.” Thái Hinh hất nhẹ mái tóc dài dày dặn, rồi xoay người lại, úp mu bàn tay xuống vẫy vẫy về phía Ôn Tri Hòa hệt như đang gọi một con chó “Cô qua đây, bày đồ ăn ra bàn trà đi.” Ôn Tri Hòa vốn chẳng muốn làm việc này, nhưng với tâm thế