Chương 12
khấu cũng không quá đắt đỏ, nó nằm trong khả năng chi trả của cô...
Nhưng trước hết cô phải tìm được vị Hạ tiên sinh, người đã giúp cô trả tiền trước đó cái đã.
Sau khi bấm thang máy đi xuống, Ôn Tri Hòa cầm máy ảnh trên tay, nheo mắt điều chỉnh thông số, cứ thế bước về phía đại sảnh.
Hai bên đại sảnh được chia thành các khu vực nghỉ ngơi với những chức năng khác nhau, ngăn cách bởi những tấm vách ngăn điêu khắc dọc nửa kín nửa hở.
Nền gạch men đen vàng sang trạng trải dài, hòa cùng tiếng bước chân của người qua kẻ lại.
Ôn Tri Hòa giơ máy ảnh lên, ống kính vô tình nghiêng đi, định hình khung ảnh ngay tại cửa khu vực sảnh chờ.
Tại đó, có vài người đàn ông mặc âu phục giày da chỉnh tề đang đứng trò chuyện khẽ khàng.
Ôn Tri Hòa hơi sững người, vội hạ máy ảnh xuống rồi ngẩng đầu nhìn lên.
Nhận ra người đàn ông đang được mọi người vây quanh, không ai khác chính là Hạ Trưng Triềụ Ngón tay cô hơi thả lỏng, thế là chiếc máy ảnh trên tay bỗng lóe lên ánh đèn flash trắng xóa, kèm theo theo tiếng "tách" giòn tan vang lên giữa không gian yên tĩnh.
Âm thanh này không tính là lớn, nhưng ánh đèn flash đột ngột lóe lên cũng đủ khiến máu trong người cô đông cứng lại tức khắc, nhất là khi ánh mắt cô chạm phải ánh nhìn của người đàn ông trong đám đông đó.
Ôn Tri Hòa nhìn thấy rất rõ ràng, dưới hàng lông mày sâu thẳm của người đàn ông kia có một tia ý cười sâu xa đang dần lan tỏa.
Cổ họng cô nghẹn lại, mãi một lúc sau mới bẽ bàng nhận ra hành động vừa rồi của mình trông chẳng khác gì một kẻ chụp lén.
Những người đi cùng đều coi Hạ Trưng Triều là trung tâm, sao có thể bỏ lỡ cái liếc mắt lơ đãng ấy.
Huống hồ giây sau anh đã ra hiệu cho trợ lý rồi tách khỏi đám đông.
Quản lý hãng hàng không đứng đó ngơ ngác, nhìn về phía trợ lý với vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Mặc dù tối qua Hạ Trưng Triều có nghe máy, nhưng thứ nhất anh không chấp nhận phương án bồi thường hay đổi chuyến bay, hai là thái độ lạnh nhạt của anh khiến người ta không biết đường nào mà lần.
Đối mặt với vị "Phật sống" này, viên quản lý lo sốt vó như ngồi trên đống lửa, sau khi suy đi tính lại chỉ còn biết cách tìm đến tận cửa, sắp xếp một cuộc gặp để xin lỗi trực tiếp.
Ai ngờ được giữa chừng anh lại bỏ đi.
Thư ký của anh vẫn giữ vững tác phong chuyên nghiệp, mỉm cười giải thích "Hạ tổng có việc đột xuất phải đi trước, lát nữa nếu ngài còn vấn đề gì thì cứ dặn dò với mấy người chúng tôi là được." Quản lý hãng hàng không đành ngậm ngùi bỏ cuộc, trước khi đi không kìm được mà liếc nhìn cô gái vừa đi lướt qua vai vị sếp lớn kia.
Chẳng ai biết cô là ai, mà bản thân Ôn Tri Hòa cũng đang rơi vào trạng thái hoang mang tột độ "tôi là ai, đây là đâú.
Người đàn ông mà giây trước cô còn chẳng biết đang ở phương nào, giây sau đã lọt vào ống kính của cô, thậm chí còn đứng sờ sờ ngay trước mặt… Hạ Trưng Triều nhìn chiếc máy ảnh cô đang bị cô siết chặt trong tay, khẽ nhướng mày nhìn cô, giọng điệu ôn hòa "Đang chụp ảnh à?" Một câu hỏi rất đơn giản, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, nhưng mấy ngón tay đang siết lấy thân máy ảnh của Ôn Tri Hòa hơi trắng bệch vì dùng lực.
Cô đáp "Cũng không hẳn, chỉ là lâu quá không