Chỉ Cần Em Ngoan
Chương 11
⬅ Trước Tiếp ➡

xin lỗi thêm vài câu, rồi không quên giúp cô nhặt lại xấp tài liệu rơi vương vãi dưới đất.
Xấp tài liệu cuối cùng bay đến trước cửa phòng nghỉ,Ôn Tri Hòa cúi người xuống định nhặt.
Chỉ là tay vừa chạm vào góc giấy thì cửa phòng bật mở, một chiếc giày thêu bước ra, giẫm phăng lên trên.
Ôn Tri Hòa theo phản xạ ngẩng đầu lên, đập vào mắt là đang vụt tắt trên môi Thái Hinh.
Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Ngón tay Ôn Tri Hòa siết lại, giọng trầm xuống nói "Phiền cô nhấc chân lên giúp, cô giẫm lên đồ của tôi rồi." Trong đầu Ôn Tri Hòa đã hiện lên cảnh tượng Thái Hinh tiếp tục làm khó làm dễ, nhưng không ngờ cô ta lại thực sự nhấc chân ra, dù trên góc trái tài liệu đã in hằn một dấu giày rõ rệt.
Lời cảm ơn còn chưa kịp thốt ra, thì xấp tài liệu đã bất ngờ bị cô ta giật phắt lấy.
Thái Hinh nheo mắt lướt qua hai dòng chữ, liếc xéo cô rồi cười khẩy "Cái này cô tự viết đấy à?" Biểu cảm chế giễu của đối phương lộ liễu đến mức chướng mắt, dường như chỉ cần cô gật đầu một cái là sẽ hứng trọn cơn mưa sỉ nhục.
Dù sao cũng đã mất việc rồi, nên Ôn Tri Hòa chẳng còn tâm trạng nà mà nhẫn nhịn hay đôi co nữa.
Cô im lặng không đáp, dứt khoát lại xấp tài liệu từ tay cô ta.
Thái Hinh cũng chẳng giận, chỉ cười như không cười buông một câu xanh rờn "Muốn vào tổ đạo diễn mà không tự soi gương xem mình có đủ trình không.
Ở cái chốn này mà không có người dẫn dắt chống lưng thì còn lâu mới ngóc đầu lên nổi." Đêm đầu tiên đến đây cô không ngủ lại ở homestay nên hành lý gần như vẫn còn nguyên đai nguyên kiện.
Ôn Tri Hòa khóa cửa phòng, cất kỹ chìa khóa rồi xách vali bước từng bước xuống bậc thang.
Cô đã rất cẩn thận tránh mấy vũng nước đọng, thế nhưng xui xẻo thế nào mà lại dẫm ngay phải đám rêu xanh, suýt chút nữa thì trượt chân ngã nhào.
Chiếc vali nặng trịch rơi mạnh xuống đất, bánh xe kẹt cứng vào khe hở của các viên hạch.
Ôn Tri Hòa phải dùng cả hai tay chống mạnh lên thanh kéo mới miễn cưỡng giữ vững được trọng tâm.
Cảm giác như đầu gối dưới lớp quần iean vừa bị ai đó khoét một mảng đau điếng.
Cô nhẹ nhàng vén ống quần bó sát lên xem, vừa nhìn thấy vết thương đã phải hít sâu một hơi vì đau rát.
Người ta bảo khi đen đủi đến tận cùng thì sẽ bật cười, nhưng lúc này Ôn Tri Hòa muốn cười lắm cũng không cười nổi.
Đây chắc chắn là ngày tồi tệ nhất đời cô.
Lẽ ra cô có thể trả phòng homestay rồi đặt vé tàu rời khỏi đây ngay lập tức, nhưng trong lòng lại dấy lên sự không cam tâm khó tả.
Thế là cô kéo vali quay trở lại khách sạn.
Ngả lưng xuống chiếc giường êm ái của khách sạn hạng sang, Ôn Tri Hòa hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh.
Nằm nghỉ ngơi một lát, cô vào phòng tắm rửa sạch sẽ rồi thay một bộ đồ mới.
Vừa lau mái tóc ướt, cô vừa bước đến trước cửa kính sát đất, phóng tầm mắt xuống thành phố Linh Châu dưới chân mình.
Khung cảnh ban ngày của thành phố này tuy không lung linh rực rỡ như ban đêm, nhưng dù sao cũng đã lỡ đến mảnh đất cố đô nổi tiếng này rồi, chẳng lẽ lại không đi dạo một vòng tìm cảm hứng sáng tác chứ.
Trước khi về phòng, Ôn Tri Hòa đã hỏi qua lễ tân, biết được căn phòng này đã được gia hạn đến ba ngày saụ Mức giá sau khi chiết


⬅ Trước Tiếp ➡