Chương 13
dùng nên lôi ra nghịch chút thôi." Chụp lén là vô tình, nhưng nút chụp thì đã bấm rồi, cô không thể chối bay chối biến được.
Ôn Tri Hòa mím môi nói thêm "Vừa nãy tôi lỡ tay ấn nhầm nút chụp, nhưng không chụp trúng anh đâu, chỉ là cái bóng mờ thôi, anh đừng để bụng nhé." "Sao lại để bụng." Đôi lông mày Hạ Trưng Triều giãn ra, ánh mắt thoáng nét cười "Tiếc thật, tôi lại cứ muốn xem ảnh cô chụp cơ đấy." Một quý ông lịch thiệp không chê vào đâu được, nhưng lại dễ nói chuyện một cách lạ thường.
Không thể phủ nhận, nhờ câu nói này mà Ôn Tri Hòa đã thở phào nhẹ nhõm.
Cô cúi đầu chìa máy ảnh ra, thoải mái xóa bức ảnh vừa chụp ngay trước mặt anh.
Đối diện với đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông, Ôn Tri Hòa cũng không tiếc lời khách sáo, nở nụ cười thương hiệu của mình "Nếu anh cần chụp ảnh thì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào." "Bất cứ lúc nào sao?" Hạ Trưng Triều bắt lấy từ khóa này, chậm rãi nhấm nháp từng chữ, dường như đang cân nhắc sức nặng của cụm từ ấy, bởi lẽ đêm qua cô cũng từng nói với anh y như vậy.
Bị lộ chuyện mình là kẻ thất nghiệp chỉ sau chưa đầy một tiếng bị đuổi việc, Ôn Tri Hòa tuy không cảm thấy mất mặt nhưng trong lòng vẫn đau như cắt.
Cô thu lại nụ cười, vẫn khẳng định chắc nịch "Bất cứ lúc nào." Hạ Trưng Triều không so đo quá nhiều về câu cửa miệng của cô, anh vẫn giữ vẻ nhã nhặn hỏi "Nếu cô Ôn rảnh rỗi bất cứ lúc nào, vậy trưa nay có muốn cùng ăn một bữa cơm không?" "Có một việc, có lẽ cô Ôn có thể giúp tôi." Khi nói chuyện, anh hơi cúi đầu nhìn cô, dành cho cô sự tôn trọng tuyệt đối.
Chiều cao một mét bảy của Ôn Tri Hòa không tính là thấp, nhưng vẫn luôn phải ngẩng đầu nhìn anh.
Nghe vậy, Ôn Tri Hòa có chút bất ngờ.
Mặc dù lời đề nghị của anh đã chứng minh cho suy đoán của cô đêm qua, rằng trên đời này chẳng có bữa trưa nào miễn phí, nhưng cô thực sự không nghĩ ra mình có thể giúp gì được cho một nhân vật tầm cỡ như anh.
Lẽ ra cô nên cẩn trọng hơn, nhưng trong đầu lại bất giác hiện những lời mỉa mai của Thái Hinh sáng nay.
Bạn bè.
Nếu như cô có một người bạn chỗ dựa như Hạ Trưng Triều thì sao?
Ý nghĩ này lóe lên trong đầu, thôi thúc đôi môi cô hé mở đồng ý ngay tắp lự "Được thôi." Khu vực nhà hàng khách sạn, ánh nắng bên cửa sổ rực rỡ mà không quá gay gắt.
Ôn Tri Hòa ngồi xuống đối diện, nhẹ nhàng đặt chiếc máy ảnh sang bên cạnh.
Sau khi gọi món, Ôn Tri Hòa ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, sống lưng cũng vô thức thẳng lên đôi chút “ Hạ tiên sinh, ngài có thể nói cho tôi biết ngài cần tôi giúp chuyện gì được không ạ?" "Nhưng tôi phải nói trước, là một công dân gương mẫu, tôi không làm mấy chuyện vi phạm pháp luật đâu nhé." Câu này hoàn toàn không phải lời nói đùa, bởi vì cô nói câu này rất nghiêm túc.
"Cô không cần lo, cô Ôn việc này hoàn toàn hợp pháp." Hạ Trưng Triều khẽ cười "Tôi cũng là công dân gương mẫu mà." "Tôi cần cô làm một công việc bên cạnh tôi, một công việc lâu dài." Ánh mắt anh sâu thẳm, giọng nói ôn tồn "Trước đó, tôi muốn hỏi cô một vài vấn đề.
Những câu hỏi này có liên quan một số chuyện riêng tư, có lẽ sẽ hơi đường đột.
Nếu cô không muốn trả