Ngô Tông Bách, vị trợ lý kim bài trong nháy mắt bị vả mặt.
1 Chú Tư, chú ngồi đi
Tô Khả Khả vốn chỉ muốn di chuyển một số đồ dung trong nhà, nhưng nghe ý tứ của chú, cô còn có thể...
Hắc hắc hắc.
Tô Khả Khả nhanh chóng hỏi: Chú, tôi có thể thay rèm cửa và thảm được không?
Tần Mặc Sâm: Có thể.
Tô Khả Khả: Chú, tôi vừa rồi kiếm một khoản tiền lớn! Hắc hắc, tôi có thể mua một số đồ dùng mình thích đặt ở phòng khách và phòng ngủ được chứ?
Tần Mặc Sâm: Chúc mừng, có thể.
Tô Khả Khả: Cám ơn chú!
Khi xác định cô nhóc kia xe không gửi tin nhắn nữa, Tần Mặc Sâm mới đặt điện thoại sang một bên, sau đó áy náy gật đầu với người đối diện, "Chúng ta tiếp tục."
Ông trùm bất động sản ngồi đối diện cười hỏi: "Chắc là một người có thể làm cho Tần tổng cảm thấy vui vẻ, lúc Tần tổng nhắn tin, trong mắt còn rất vui vẻ."
Tần Mặc Sâm từ chối cho ý kiến mà nhướng mày, "Chuyện hợp tác với Trình tổng, tôi sẽ xem xét."
Đối phương hơi sững sờ, lập tức hiểu rõ mỉm cười, "Xem ra Tần tổng còn có chuyện quan trọng, vậy thì tôi cũng không quấy rầy nữa, chúng ta sẽ bàn chuyện hợp đồng vào lần sau.”
Được chính miệng Tần Mặc Sâm đồng ý , Tô Khả Khả nói ra suy nghĩ của mình với trợ lý Ngô.
Ngô Tông Bách nghe xong yêu cầu của cô nhóc thì nhăn mặt lại.
"Tô tiểu thư, cô nghiêm túc đấy à?"
Tô Khả Khả cho anh ta xem tin nhắn của Tần Mặc Sâm, "Nhìn này! Chính miệng chú đồng ý mà.”
Một giờ sau, hai người thắng lợi trở về.
Ngô Tông Bách gọi hai người đàn em của mình chuyển những món đồ vừa mua vào biệt thự.
"Cảm ơn, tôi sẽ làm nốt phần còn lại."
Tô Khả Khả ngân nga và bắt đầu làm việc.
Đổi rèm cửa, đổi thảm, chuyển cái này, chuyển cái kia...
Mắt thấy cố nhóc này định đánh chủ ý vào thư phòng và phòng ngủ của Tứ gia, Ngô Tông Bách tranh thủ thời gian nhắc nhở: "Tô tiểu thư, thư phòng và phòng ngủ của Tứ gia không được động vào đâu? Tôi sợ Tứ gia sẽ nổi giận."
"Sao có thể như vậy được, một người đàn ông dịu dàng như chú tôi không có khả năng nổi giận đâu."
Ngô Tông Bách thật sự rất muốn nói, Tứ gia một chút cũng không dịu dàng, nếu ngài ấy dịu dàng, còn có thể bị người khác gọi là mặt lạnh sát thần ở sau lưng sao?
Nhưng mà tiểu khả ái khư khư cố chấp như vậy, dường như quả thật đã nhận được sự đồng ý của Tứ gia, vì vậy anh ta sẽ không khuyên ngăn nữa.
Khi hai người đang bận rộn, Tần Mặc Sâm vốn muốn về sớm đột nhiên nhớ ra cháu trai lớn của mình cho nên tạm thời sửa lại lộ trình.
Tần Mặc Sâm tùy ý cầm một túi hoa quả đến bệnh viên.
Trong phòng bệnh, Tần Tuấn Trì đang nói gì đó với y tá nhỏ, cô gái bị chọc nên cười khanh khách không ngừng.
Tần Mặc Sâm lập tức đẩy cửa bước vào.
Tần Tuấn Trì vừa nhìn thấy anh, trong nháy mắt liền biến thành bệnh Tây Thi (*).
(*)Tây Thi có bệnh ở tim nên hay nhăn mặt, chính hình ảnh này lại làm lên sự hấp dẫn dễ thương của nàng.
Đại khái là khi Tần Tuấn Trì nhìn thấy Tần Mặc Sâm thì nhăn mặt giả bộ bệnh.
Tần Mặc Sâm sắc mặt không đổi nhìn cậu ta, "Thích ở đây sao? Không bằng sống thêm mấy ngày nữa ?"
Hơi thở mạnh mẽ của người đàn ông khiến ý tá trong phòng sợ hãi, cô gái nhỏ vội vàng bưng bình bình lọ lọ rời đi, Tần Tuấn Trì lúng túng ho một tiếng, "Chú Tư, cháu buồn chán quá nên mới trêu đùa với y tá một chút thôi, cháu thật sự không có làm gì, hơn nữa cháu cũng không có ý định nằm viện, là mẹ cháu bảo cháu ở thêm hai ngày nữa để làm kiểm tra toàn thân, lúc mới bắt đầu thì có một hai người vây quanh cháu, sau khi nghe nói cháu không có vấn đề gì thì đều chạy hết, chú nhìn một chút đi, chỗ này của cháu thật quạnh quẽ mà."
Tần Mặc Sâm chịu không nổi liếc mắt nhìn cậu ta, sau đó lập tức móc một quả táo trong túi ra rồi ném cho cậu ta.
Tần Tuấn Trì khoa trương mà ai ui một tiếng, "Cháu đây không bị xe đụng chết cũng bị táo của chú Tư nện chết rồi."
Sau đó, cậu ta cầm quả táo và kêu lên, "Không phải chứ chú Tư, chú đây là đuổi ăn mày sao?"
Nhưng khi thấy cặp mắt âm u của chú Tư cậu ta, Tần Tuấn Trì lập tức nuốt nước bọt, cười khan nói: "Chú tư có thể đến thăm cháu, thật là....vinh dự cho kẻ hèn này."
"Cháu thực sự cho là chú tới thăm cháu hay sao?" Tần Mặc Sâm đột nhiên hỏi câu.
2 Chú Tư, chú ngồi đi
Những lời này nhưng làm Tần Tuấn Trì sợ hãi đến mức suýt chú nữa lăn từ giường xuống ôm lấy đùi của anh.
"Chú tư, cháu sai rồi, cháu thật sự biết sai rồi!"