⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Khả Khả quả nhiên bị dời đi lực chú ý, cô hỏi anh: "Chú, trường trung học có họp phụ huynh không?"
"... Có lẽ có."
"Tôi không có cha mẹ, đến lúc đó mọi người có phải đều biết tôi là do sư phụ nhặt đúng không?"
Lời này của Tô Khả Khả chỉ là nghi hoặc thuần túy, không hề có chút buồn bã nào, dường như đã quen với chuyện này rồi.
Tần Mặc Sâm nghe vậy thì nhíu mày.
"Nếu có họp phụ huynh, tôi sẽ đi, tôi cam đoan với cô, có tôi ở đây không ai dám nói linh tinh về cô."
Miệng nhỏ của Tô Khả Khả hơi há ra và nhìn chằm chằm vào người đàn ông rất lâu.
"Nhìn tôi làm gì?"
Tô Khả Khả nhếch miệng cười, "Không có gì, có chút ngạc nhiên thôi, nhìn gương mặt này của chú không giống với người dịu dàng, thế nhưng chú rõ ràng rất săn sóc, sư phụ nói đúng, mọi sự đều có cái lệ."
Tần Mặc Sâm vui vẻ, "Cái này cũng có thể nhìn qua gương mặt sao?"
Tô Khả Khả lập tức nói: "Có thể, có thể nhìn thấy nhiều thứ thông qua gương mặt, chỉ là không đủ chính xác thôi, nếu chú đưa cho tôi ngày sinh tháng đẻ của chú, tôi có thể tính ra lúc nào chú kết hôn, lúc nào có con."
"Khụ, khụ khụ khụ..." Trợ lý Ngô đang lái xe đột nhiên bị nước miếng của mình làm cho bị nghẹn rồi.
Tô Khả Khả liếc anh ta một cái rồi thân thiết dặn dò: "Thời tiết khô ráo, trợ lý Ngô nhớ uống nhiều nước vào nhé."
Sau khi nói xong tiếp lại tục cùng trò chuyện với Tần Mặc Sâm, "Tuy nhiên sư phụ luôn nói với tôi, coi bói chính là tiết lộ thiên cơ, vì vậy lúc lão nhân gia ra ngoài bày quầy bán hàng, một ngày chỉ coi ba quẻ, coi xong ba quẻ thì bắt đầu dọn quán rồi.”
“So với xem bói xem tướng, chúng tôi càng thích xem phong thủy cho người ta hoặc là bắt ma trừ tà hơn, tuy nhiên... hai người cũng phải chú ý, nếu không rất dễ dính vào nhân quả."
Tô Khả Khả thuận tiện nói ra những gì sư phụ cô làm lúc tuổi còn trẻ.
"... Sư phụ lúc còn trẻ tiết lộ thiên cơ nhiều lắm, đời này đã định sẵn là một kẻ nghèo kiết xác rồi, tuy nhiên sư phụ vẫn còn có tôi, tôi sẽ nuôi sư phụ."
Giọng nói ngọt ngào của cô gái khiến người ta cảm thấy vui vẻ vui vẻ.
Khóe miệng của Tần Mặc Sâm không tự giác cong lên, "Sư phụ cô nói đúng, để mai kia không thành một kẻ nghèo kiết xác, về sau cô ít khô tiết lộ thiên cơ thôi."
"Hắc hắc, tôi hiểu chú mà."
"Chú, sư phụ nói tôi rất chậm chạp, rất dễ dàng bị người khác lừa gạt, tôi thật sự dễ bị người khác lừa gạt sao?"
Tô Khả Khả nhớ tới cái gì, đột nhiên nhìn về phía Tần Mặc Sâm, vẻ mặt khờ dại hỏi.
Tần Mặc Sâm: “...”
"Chú, chú khỏi phải nói, nét mặt của chú đã nói cho tôi biết." Tô Khả Khả thở dài, vẻ mặt thất bại.
2 Không trừ tiền, tôi mời cô
Xem ra, cô thật sự rất ngốc, sư phụ còn có thể lừa dối cô nhưng người cao quý như chú sẽ không lừa gạt cô.
"Đừng thở dài." Tần Mặc Sâm an ủi, "Cô sẽ thông minh hơn mà, về sau tôi sẽ dạy cho cô."
"Thật vậy chăng? Chú, nếu như tôi thật sự thông minh rồi, về sau tôi xem bói miễn phí cho chú!"
"Ha ha, được."
Ùng ục ục.
Là âm thanh phát ra từ bụng.
Tô Khả Khả vuốt vuốt bụng nhỏ, có chút thẹn thùng nói: "Chú, bình thường lúc đói bụng tôi cũng sẽ không kêu to như vậy đâu, có thể là do hôm nay nói chuyện nhiều quá.”
Trợ lý Ngô bật cười.
Tô Khả Khả nói với Tần Mặc Sâm: "Chú, tiền cho bữa ăn được khấu trừ trực tiếp vào tiền của tôi nhé.”
"Không trừ tiền của cô , tôi mời cô."
"Không được đâu chú, tôi không thể tùy tùy tiện tiện nợ nhân tình được."
Tần Mặc Sâm khẽ nhướng mày, "Về sau cô mời lại tôi.... hay là cô muốn tính toán rõ ràng với tôi?"
"Ài? Được rồi, vậy tôi cũng không khách khí với chú nữa."
"Chú, chúng ta đi đâu ăn cơm vậy?"
" Câu lạc bộ Quốc Sắc Thiên Hương, tôi là hội viên VIP, bất kỳ giao dịch nào ở đó tôi cũng được giảm 20%, chúng ta đi chỗ đó."
"Oa, chú thật thông minh, như vậy có thể tiết kiệm thật nhiều tiền!"
Tần Mặc Sâm mỉm cười, nói với cô: "Buổi chiều tôi có việc bận, đợi lát nữa cơm nước xong, trợ lý Ngô sẽ chở cô về, chắc buổi tối tôi mới quay về.”
"... Muốn cái gì thì nói với trợ lý Ngô, cậu ta sẽ chuẩn bị cho cô, cuối tuần này tôi và cô ra ngoài đi dạo một vòng, cô có thể mua một số đồ mình cần."
"... Ngày mai tôi sẽ tranh thủ thời gian đi cùng cô đến trường học, túi sách và sách giáo khoa tôi đã chuẩn bị cho cô rồi."
⬅ Trước Tiếp ➡