(*) Vận may phát tài.
Trợ lý Ngô sững sờ, "Mượn cát ngôn (*) của Tô tiểu thư."
(*) Ý là lời nói tốt đẹp
Sắp tới anh ta sẽ gặp tài vận? Thật hay giả vậy?
Bản lĩnh của tiểu khả ái này anh ta đã tận mắt thấy qua, có lẽ đây đúng là sự thật!
Trợ lý Ngô đang suy nghĩ xem anh ta sẽ gặp may như thế nào thì chợt nghe thấy Tứ gia đột nhiên nói một câu, "Hôm nay cậu làm tốt lắm, tháng này tăng lương cho cậu."
"Cảm ơn Tứ gia, đây đều là chuyện tôi phải làm, ngài khách khí rồi." Trợ lý Ngô bình tĩnh nói.
Trong lòng nghĩ: Không ngờ lại linh nghiệm nhanh như vậy, Tô tiểu thư quả nhiên là đại sư!
Tô Khả Khả nhận lấy bao lớn bao nhỏ của mình liền bắt đầu kinh doanh, cô trải bao lớn ra mặt đất rồi bày biện đồ đạc ra.
Nghe thấy tiếng đinh đinh đang đang, Tần Mặc Sâm liền nhìn lướt qua cái mông nhỏ đang cong lên kia.
Ha ha.
Anh nhìn vào đồng hồ đeo tay, sau đó hơi nhướn mày.
"Nha đầu, đến giờ ăn cơm ròi, chúng ta đi ăn cơm trước rồi quay lại thu dọn đồ đạc sau."
"Khụ khụ, khụ khụ khụ." Không biết Tô Khả Khả đang làm cái gì mà bị sặc một cái, lúc quay đầu lại nhìn Tần Mặc Sâm, gương mặt trắng nõn nhỏ nhắn kia đã biến thành mặt mèo.
Tần Mặc Sâm xoa xoa trán.
Người đàn ông thở dài, "Được rồi, cô đi tắm trước đi, sau đó chúng ta đi ăn cơm."
Bởi vì ban đầu định sống ở Hương Uyển cho nên quần áo và đồ dùng sinh hoạt Tần Mặc Sâm chuẩn bị cho Tô Khả Khả đều ở bên kia, trợ lý Ngô, người đang đắm trong niềm vui sướng được tăng lương chủ động yêu cầu đến Hương Uyển lấy đồ.
Tô Khả Khả vội vàng nói: "Không cần đâu trợ lý Ngô, hôm nay anh lái xe rất mệt mỏi rồi, tôi có mang theo quần áo."
Tần Mặc Sâm suy nghĩ một chút cũng gật đầu, "Để mai đi lấy cũng được, hôm nay vất vả rồi."
Ngô trợ lý thụ sủng nhược kinh, "Không vất vả không vất vả!"
Tô Khả Khả đi tắm rửa và đã thay một bộ quần áo sạch sẽ, một chiếc áo phông màu trắng có in hình thỏ đang gặm củ cải trắng phối với một chiếc váy ngắn.
Ánh mắt của Tần Mặc Sâm rơi vào hình con thỏ trắng đang gặm củ cải kia, lại nhìn thoáng qua gương mặt trắng nõn nhỏ nhắn đã được rửa sạch sẽ, không biết tại sao lại có chút buồn cười.
"Chú, vì sao chúng ta lại phải ra ngoài ăn cơm?" Tô Khả Khả nhìn Tần Mặc Sâm, hỏi.
"Nơi này tôi không ở thường xuyên, vì vậy không có thuê người giúp việc." Tần Mặc Sâm giải thích.
Tô Khả Khả buồn bực: "Vì sao nhất định phải thuê người giúp việc chứ, hai người chúng ta xuống bếp nấu một chút là được rồi."
Tần Mặc Sâm: "... Tôi không biết nấu cơm."
Tô Khả Khả lập tức nói: "Tôi biết, tôi biết làm rất nhiều món ngon, trứng chim hấp này, ngô nướng, khoai nướng, rau dại trộn, ngoại trừ xào rau cái gì tôi cũng biết làm!"
Trợ lý Ngô đang vểnh tai nghe hai người nói chuyện: Ngoại trừ xào rau thì cái gì cũng biết làm? Vậy cô cũng biết nhiều đó nha.
"Chú, lần sau chúng ta đừng ăn ở ngoài nữa, quá tốn tiền rồi, tôi sẽ nấu cho chú ăn."
Tần Mặc Sâm không lên tiếng.
"Chú?"
Tần Mặc Sâm: "... Ừ, được."
"Tôi biết rõ chú có tiền, nhưng tiền của chú nên để dành để làm những chuyện lớn, loại chuyện nhỏ nhặt này thì chớ lãng phí, ngoại trừ sư phụ, tôi chưa từng làm nấu cơm cho ai ăn đâu, chú là người đầu tiên đấy." Tần Mặc Sâm ung dung đảo mắt, ánh mắt rơi vào gương mặt đang mỉm cười của cô bé, không mặn không nhạt ồ lên một tiếng: "Thật sao, tôi thật vinh hạnh.”
1 Không trừ tiền, tôi mời cô
Trợ lý Ngô muốn cười nhưng không dám cười.
Bình thường Tứ gia không muốn làm gì, tuyệt đối không ai có thể bắt buộc Tứ gia, hiện tại...
Tứ gia, ngài giống như tự tìm việc cho mình rồi.
Tần Mặc Sâm vừa mới thỏa hiệp chưa đến một phút đồng hồ, ánh mắt hơi động một chút, đột nhiên nói: "Nấu cơm là một chuyện tốn nhiều thời gian và công sức, về sau cô muốn học nấu ăn chỉ sợ không có thời gian."
Tô Khả Khả vội vàng nói: "Chú không biết đâu, tôi nấu cơm rất nhanh, mười phút có thể hoàn thành rồi! Hơn nữa tôi có thể vừa nấu cơm vừa xem sách, lúc ở trấn Đào Hoa tôi thường xuyên làm như vậy."
Tần Mặc Sâm trầm mặc vài giây rồi đột nhiên hỏi cô một câu: "Nha đầu, còn muốn ôm đùi chú không?" Tô Khả Khả lơ mơ không hiểu, không biết tại sao chú lại đột nhiên nhắc tới cái này, nhưng cô vẫn nghiêm túc gật đầu, "Muốn ạ, chú là đại quý nhân, gặp dữ hóa lành, tùy tùy tiện tiện sống trong một ngôi nhà cũng là huyệt tâm, cái đùi hợi hại như vật, tôi cực kỳ muốn ôm!"
Tần Mặc Sâm vốn chỉ muốn nghe một chữ "Muốn”, kết quả cô nhóc này lại khoa trương anh lên lên trời.
Chân của anh giống như bị cô nhóc này dát cho một lớp vàng sáng lấp lánh.
"Chú cứ nghe tôi, nấu cơm không cần chú quan tâm đâu, tôi có quản gia và người giúp việc, để cho bọn họ chạy tới là được rồi, không cần tốn tiền thuê người khác."
Nói rồi người đàn ông vỗ vỗ đầu cô nhóc: "Ngày mai tôi sẽ đưa cô đến trường học để báo cáo, cô nhớ học tập cho tốt."