⬅ Trước Tiếp ➡
Trợ lý Ngô: …
Cuối cùng Tô Khả Khả lạch cạch chạy đến cửa một phòng ngủ ở trên tầng hai, cả người nằm úp sấp trên cửa, hận không thể hóa thành nước trực tiếp ngấm vào từ tên cửa!
Tần Mặc Sâm đứng ở sau lưng cô, dáng vẻ nhàn nhã khoanh tay trước ngực, hỏi: “Lần này lại có thứ gì tốt?”
Tô Khả Khả bám chặt vào cánh cửa phòng ngủ kia không thả ra, đôi mắt phát sáng quay lại nhìn, “Chú, ai ở trong này thế?”
Tần Mặc Sâm lạnh nhạt nhướn mày, “Còn có thể là ai chứ, tôi.”
1 Cho nên, cô muốn làm gì
Tô Khả Khả nghe anh nói xong lập tức cười hắc hắc một tiếng, "Chú chúng ta có thể thương lượng không?"
Tần Mặc Sâm lẳng lặng nhìn cô, khóe miệng đột nhiên nhếch lên lại nhanh chóng xẹp xuống, cười như không cười nói, "Cô muốn thương lượng cái gì?"
Trong khi nói chuyện, anh thanh thản bước lên phía trước rồi lấy con bạch tuộc nhỏ ra khỏi cửa và mở cửa phòng ngủ.
Cái đầu nhỏ của Tô Khả Khả trên bả vai anh nhô lên một nửa.
Oa oa, chính là chỗ này, tuyệt đối không sai, huyệt tâm rộng khoảng 2 mét vuông đang ở trong căn phòng này!
Hai mắt Tô Khả Khả sáng lên.
Tần Mặc Sâm quay đầu nhìn cô một cái, đối diện với ánh mắt long lanh của cô nhóc, trong lòng anh cảm thấy buồn cười.
" Kiễng chân suốt không mệt sao? Muốn xem thì vào xem đi." Tần Mặc Sâm nghiêng người cho cô bé đi vào.
Tô Khả Khả nhanh chóng chạy đến cái giường Kingsize giường ở giữa phòng ngủ, sau đó hít một hơi thật sâu.
Sảng khoái tinh thần, thấm vào ruột gan, thật là thoải mái quá đi.
Tần Mặc Sâm đã đoán được cái gì, anh cười hỏi: "Nơi này là huyệt tâm mà cô nói ư?"
Tô Khả Khả tựa như băn tỏi gật đầu, "Đúng vậy, vị trí của cái giường này chính là huyệt trận huyệt tâm!"
Trong mắt Tần Mặc Sâm chợt xuất hiện một tia vui vẻ, anh nói: "Cho nên, cô muốn làm gì?"
"Cái kia... chú à, căn phòng này của chú lớn như vậy, chú có muốn cân nhắc đến việc kê thêm một chiếc giường nhỏ vào đây không ? Chú ngủ giường lớn, tôi ngủ giường nhỏ, nếu không thì tôi ngủ ở tấm thảm trên mặt đất cũng được."
Tô Khả Khả chỉ chỉ vào tấm thảm mềm mại cuộn tròn ở phía trước chiếc giường lớn.
"Tôi đã nói với chú rồi, đại kiếp của chú không biết lúc nào thì tới, tôi phải theo sát chú một tấc không rời, nhất là buổi tối lúc ngủ, như vậy mới có thể bảo đảm an toàn cho chú được."
Tần Mặc Sâm: A.
"Không thể, tôi không thích cùng ỏ chung một phòng với người lạ." Người đàn ông từ chối.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Khả Khả lập tức xụ xuống, cô bĩu môi nói: "Tôi đã coi chú là người nhà rồi, vậy mà chú vẫn còn coi tôi là người lạ, bình thường chú nói chuyện đều đả thương người khác như vậy sao?"
"... Nha đầu, ý của tôi không phải vậy."
Cái miệng nhỏ nhắn của Tô Khả Khả khẽ cong lên, "Tôi biết chú không phải có ý này, có phải chú đáp ứng chuyện kia rồi không?"
Tần Mặc Sâm: "Không phải."
Tô Khả Khả: “..."
"Bên cạnh có một phòng ngủ cô có thể sang đó ở, nếu tôi sảy ra chuyện gì, cô cũng có thể nghe thấy."
Tô Khả Khả biết rõ đối phương không có khả năng thỏa hiệp, cô đành phải chấp nhận thôi.
Ở phòng bên cạnh cũng rất tốt, cũng chỉ ngăn cách một bức tường mà thôi.
Khi thấy cô nhóc nhảy nhót đi sang phòng bên cạnh, Tần Mặc Sâm cười nhẹ lắc đầu.
Quả nhiên vẫn là một cô bé.
Tô Khả Khả thích thú chạy hết một vòng trong phòng mình.
2 Cho nên, cô muốn làm gì
Tần Mặc Sâm đứng ở cửa ra vào, nhìn cô chạy tới chạy lui trong phòng rồi nhìn chỗ này ngó chỗ kia, khuôn mặt nhỏ nhắn lúc thì cau lại lúc thì buông lỏng, vẻ mặt lúc trước thì đau khổ, lúc sau lại nhếch miệng cười, biểu cảm vô cùng phong phú.
"Gian phòng này bây giờ là thuộc về cô, cô có thể tùy ý bố trí." Người đàn ông nói nói.
Tô Khả Khả lập tức cười với người đàn ông, "Cảm ơn chú!"
Trợ lý Ngô cầm theo bao lớn bao nhỏ của Tô Khả Khả đuổi kịp hai người, đợi lâu cũng không thấy hai người chủ động hỏi thăm, anh ta đành phải cắt ngang, hỏi: "Tứ gia, đồ của Tô tiểu thư để đặt ở đâu?"
"A a, đúng rồi, suýt nữa tôi quên mấy bảo bối này!" Tô Khả Khả vội vàng cầm bao lớn bao nhỏ ở trong tay anh ta, "Cảm ơn trợ lý Ngô, cái này cứ để tôi tự mình sắp xếp lại."
Trợ lý Ngô mỉm cười nói: "Tô tiểu thư không cần khách khí."
Ánh mắt của Tô Khả Khả đột nhiên rơi trên mặt anh ta, cô chăm chú nhìn hai giây, cười hắc hắc nói: "Trợ lý Ngô, nhìn khuân mặt này của anh, sắp tới có lẽ anh sẽ gặp tài vận(*)... xin chúc mừng anh trước."
⬅ Trước Tiếp ➡