Chương 16
cắm vào là côn thịt của hắn thật, e là nàng sẽ bị hắn làm cho rách mất chăng?
"Không nhỏ đâụ." Diêu Yểu sợ nhất hắn chê nàng nhỏ.
Hắn chê nàng tuổi nhỏ, ngực nhỏ, bây giờ lại còn chê cả cái động nhỏ phía dưới của nàng.
"Sao lại không nhỏ?" Hắn vừa nói vừa rút ngón tay ra vào, móc ra một vũng lớn dâm thủy trơn nhớp từ bên trong.
"Cái huyệt của ngươi nhỏ như vậy, ta sợ là ngay cả quy đầu cũng không nhét vào được.
Nếu chúng ta thật sự kết hôn sẽ cãi nhau ly hôn vì chuyện phòng the không hòa hợp mất." Hắn vừa nói, ngón tay thô ráp vừa tùy ý ấn loạn trong huyệt mềm mại của nàng, muốn tìm kiếm điểm mẫn cảm của nàng.
Khi chạm đến một chỗ thịt mềm hơi nhô lên, nàng kích động kêu lên một tiếng lớn.
"Mới một đốt ngón tay đã chạm đến hoa tâm rồi, chậc." "Không có nhỏ đâụ.
Meo..
Người ta đã..
Dậy thì thành người lớn rồi..
Sẽ không cãi nhau rồi ly hôn với người đâụ." Nàng không kiềm chế nổi lắc lư cặp mông, nghênh đón từng nhịp đưa đẩy từ hắn.
Tiếng nước nhóp nhép dâm đãng vang vọng quanh quẩn trong phòng làm việc.
Hắn giơ một bàn tay khác sờ bụng của nàng đến khi chạm vào quả nho hồng hào kia mới tạm dừng động tác sờ mó lại.
Hắn vân vê nhũ hoa của nàng, chế nhạo "Vậy..
Vậy xem như chúng ta không ly hôn đi nữa, nhưng huyệt của ngươi nhỏ quá, thứ của ta không chen lọt, tinh dịch cũng không bắn vào bên trong được, chúng ta sẽ không có tiểu bảo bảo đâụ" "À, bầu ngực của ngươi còn bé như thế, nếu chúng ta có bảo bảo thật thì ngươi cũng không có sữa nuôi bảo bảo đâụ" Hắn vừa nói chuyện vừa sử dụng kỹ năng bẩm sinh trong chuyện ân ái của hồ tộc mà vuốt ve cơ thể của nàng, giúp nàng hưởng thụ càng nhiều khoái cảm hơn.
"Meo." Nàng sung sướng đến mức cơ thể sắp phát run lên, cố gắng giữ lại chút lý trí để nghe hắn nói chuyện.
"Được chứ.." Nàng trả lời đứt quãng "Có thể đút vào..
Meo, cũng có thể..
Bắn vào trong.." "Đút" và "bắn" là hai động từ vô cùng "thú vị".
Phó Viễn vừa nghe xong, thứ vừa to vừa dài được bọc trong quần dần có xu hướng ngóc lên.
"Meo, cái gì vậy?" Diêu Yểu cảm giác được ở bụng dưới mềm mại của mình có thứ gì đó đang dần trở nên thô cứng.
Nàng hoang mang cử động cơ thể, muốn chạm thử thứ kia.
Hắn nhìn chằm chằm vào khe thịt của nàng, quan sát ngón tay to lớn cứ mỗi lần trượt vào rút ra lại kéo theo ít thịt mềm và dâm thủy, ánh mắt hắn như đang có sóng ngầm cuồn cuộn.
"Đừng nghịch." Hắn nói bằng cái chất giọng khản đặc.
Tốc độ đút vào rút ra của hắn càng lúc càng nhanh cho đến tận khi nàng phấn khích hét lớn, thân dưới tuôn ra càng nhiều nước hơn, lớp thịt ở vách trong co bóp ngậm lấy ngón tay hắn càng thêm chặt.
Phó Viễn nhìn chằm chằm vào ngón tay đang đút vào trong huyệt của nàng và côn thịt còn nằm trong quần mình.
Dường như nó cũng có thể cảm nhận được khoái cảm bị khe thịt thít chặt, cứ nhảy bật lên rồi lại phồng to thêm.
Cảm giác lên đỉnh qua đi, toàn thân Diêu Yểu xụi lơ, mềm oặt như nước nằm sấp trên đùi hắn.
"Ngón tay của gia gia nuôi lợi hại quá, meo..
Làm người ta sướng thật." Cái đầu nhỏ của nàng cọ cọ vào đùi Phó Viễn bày tỏ sự yêu thích của bản thân đối với hắn.
Phó Viễn nghe vậy thì như vừa thoát ra khỏi giấc mộng, không chút do dự